watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2321 Lượt

lắc lắc mới quay qua nó.
-Xin lỗi Tuyết nha, Nguyên gây nhiều rắc rối cho em rồi.
-D..dạ…2 người là…
-Để chị giới thiệu, tên này là Phạm Văn Nguyên, anh trai của Bạch Ngân và là anh sinh đôi với chị.
-HẢ?! SINH ĐÔI?! – [Cũng phải, hèn gì 2 người đẹp kinh dị">
-Uhm, cái tên này yêu em gái Bạch Ngân lắm, nên trước giờ hắn gây khó dễ cho em nhiều, chị thay mặt “anh ấy” xin lỗi em.
-Nè, thôi đi! Con nhỏ này cứ bám lấy Anh Nhật thì làm sao 2 đứa Nhật với Ngân lấy nhau được! – Nguyên la lối.
-Im lặng, cậu làm quá rồi đó, còn chưa chịu nhận lỗi hả, muốn ăn đòn nữa mới tỉnh ra hả. Đi. – Sương xách áo Nguyên lôi xền xệt. – Bye em nha, Tuyết.
Nó vẫy tay chào ngượng nghịu. Nó phải công nhận chị Bạch Sương với Bạch Ngân đúng là chị em thiệt, bạo lực y chang nhau.

————————————————–
-Huh? Ăn tối? – Nó tròn xoe mắt.
-Uhm, ba mẹ tớ muốn gặp cậu nên mời cậu tối nay sang nhà dùng chung bữa tối. – Ra là lời mời đó đến từ Anh Nhật.
-Ê, tui đi được không?? – Ly nhí nhảnh chen vô.
-Tớ nữa! – Thanh nhảy tưng tưng.
-….. – Phong không nói gì nhưng làm gương mặt rất đáng sợ.
-Không được. Họ chỉ mời mỗi Tiểu Tuyết thôi. – Lời tuyên bố của Nhật làm mọi người thất vọng tràn trề. – Vậy ha, 5h tớ tới đón Tuyết.

Nó tò tò đi theo Nhật vào trong nhà, ngượng nghịu vì cả đám người hầu đang cuối chào. Nhật dẫn nó tới 1 căn phòng, nơi có chiếc bàn được bày biện rất nhiều thức ăn và được trang trí rất sang trọng. Anh Nhật vừa định kéo ghế mời nó ngồi thì ba mẹ Nhật đi vào. Người phụ nữ ngồi trên chiếc xe lăn và người đàn ông trong bộ vest, cả 2 đều là người nó gặp lần trước.
-Ơ… – Nó lắp bắp.
-Ta lại gặp nhau rồi, Tiểu Tuyết. – Ba Nhật nói. – Để ta giới thiệu lại, ta, Minh Hoàng Trương, ba của Anh Nhật, còn đây là phu nhân Huỳnh Lệ Quyên.
-D…dạ…cháu tên Hạ Tiểu Tuyết, bạn Anh Nhật, rất vui được gặp 2 bác. – Nó cuối đầu lễ phép, trong lòng thầm nghĩ có lẽ ba mẹ Nhật là người tốt.
-Nào, mời tất cả ngồi xuống. – Bác Trương tỏ ra rất niềm nở.
Trong suốt bữa ăn mọi người trò chuyện vô cùng vui vẻ khiến nó cảm thấy thoải mái. Nhất là phu nhân, dù không nói được nhưng người tỏ ra rất quan tâm đến nó, luôn gắp thêm thức ăn cho nó.
-Vậy, Tiểu Tuyết đây là bạn gái mà con nói đến hả? – Bác Trương bất ngờ hỏi.
-Dạ, ba đã hứa nếu con tìm được bạn gái thì ba sẽ hủy bỏ hôn ước giữa con với Bạch Ngân mà đúng không? – Nhật trả lời, đột ngột nhắc tới chuyện này làm nó ngượng, tim nó đau vì nó biết đây chỉ là giả vờ nhưng tình cảm của nó thì không hề giả, nó đã thích Anh Nhật không 1 lí do.
-Ừ thì ba có hứa vậy, nhưng ba cũng nói nếu đó là người con thật lòng thích. Ba không muốn con phải ở bên người khác mà không hạnh phúc.
-Thế sao ba lại chịu kí hôn ước với gia đình Bạch Ngân? –Nhật nhăn nhó.
-Thì chỉ là trên danh nghĩa thôi, lỡ như con già rồi mà người con còn chưa tìm được thì cứ coi như cưới con bé Ngân là trước ghét sau thương đi. – Bác này cũng láu cá phết. –Thế bây giờ ba hỏi 2 đứa, 2 đứa có thật lòng với nhau không?
-À…ờ…dạ…thì là… – Anh Nhật bắt đầu cà lâm, quay qua tính kêu nó cứu bồ thì thấy nó mặt mũi tái mét.
Cơn đau của nó lại lên nữa, vào đúng lúc này mới chết chứ. Nó bấu lấy bụng, cố nghiếng răng chịu đau, mồ hôi từ từ nhỏ giọt.
-Nè, bạn không sao chứ?? – Nhật hốt hoảng khi rờ thấy tay nó lạnh ngắt.
-Cháu sao vậy? Trong thức ăn có gì không hợp sao? – Bác Trương cũng thấy lo lắng.
-…D….dạ…không…s..ao..ạ. – Nó cố nói, mắt nó đang mờ dần, có cảm giác như lần này cơn đau của nó còn dữ dội hơn bình thường. Trong thoáng chốc, nó nhìn thấy gương mặt lo âu kinh hãi của phu nhân, rồi tất cả tối đen, nó ngất đi.
Đọc tiếp: Học Viện Hoàng Hôn – Chương 22
Nó nhìn thấy 1 cậu bé cỡ 5, 6 tuổi, gương mặt ngây thơ thoáng nét tinh nghịch. Rồi nó nhìn thấy 1 người phụ nữ xinh đẹp có mái tóc dài thướt tha, 2 tay dang rộng như chào đón nó. Nó định chạy lại thì nó thấy máu, rất nhiều máu, nó thấy người phụ nữ nằm bất động trên vũng máu, rồi lại mờ, mờ dần.
Nó bật dậy, mồ hôi nhễ nhại, thì ra đó chỉ là 1 giấc mơ kì quái. Nó đưa tay xoa bụng rồi xoa đầu, nhìn xung quanh, nó giờ mới nhận ra nó đang ở trong 1 căn phòng xa lạ. Kế bên là phu nhân đang nắm chặt tay nó, ngủ ngon lành.
-Bạn tỉnh rồi hả? Thiệt, làm mọi người lo lắng quá đó. – Giọng của Nhật làm nó tỉnh hẳn.
-Sao…sao tui lại ở đây? Đây là đâu vậy?? – Nó không nhớ gì hết.
-Bạn không nhớ sao? Đau bụng đến bất tỉnh trong bữa ăn làm ai cũng lo sốt vó. Mẹ tớ là người lo nhất đấy, mặc dù nói cậu không sao nữa nhưng bà vẫn đòi ở lại. – Nhật quay qua mấy chị người hầu. – Phiền mấy chị đưa mẹ về phòng giùm em.
-Vậy…là tui đang ở… – Nó dần dần ngộ ra.
-Uhm, vẫn còn ở nhà tớ, phòng tớ. – Nhật nói luôn.
[Éc, vậy là mỉnh đang nằm trên giường của Nhật…..??!! Ááááá.."> Nó bối rối tới nỗi mặt đỏ lên hết.
-Sao nữa vậy, bộ sốt hả? – Nhật với tới rờ trán nó.
[Là..làm ơn đừng có tới gần thế chứ!!!"> Tim nó muốn nổ tung, từng nhịp đập thình thịch làm lòng ngực nó đau nhói. Nó sợ nếu Anh Nhật nghe được tiếng tim nó đang thổn thức sẽ phát hiện tình cảm của nó dành cho cậu mất.
-M…mấy giờ rồi? Tui phải về! – Nó vùng dậy ra khỏi giường. – Ui…
Nó loạng choạng, quên mất là mỗi lần nó tỉnh mê rồi thì nó cần nghỉ ngơi, không làm gì được.
-Giờ đã 11h khuya rồi, bạn tính về vào giờ này sao, với tình trạng đó nữa. – Nhật bước lại chiếc ghế sopha trong phòng. – Tốt nhất là nghỉ ở đây luôn đi. Ngủ ngon.
Nhật chìm vào giấc ngủ say nhanh chóng. Còn mình nó vẫn ngồi ngẩn ngơ 1 hồi lâu. Bước lại lấy chăn đắp cho Anh Nhật, nó nhìn ngắm gương mặt cậu, cái cảm giác thân thuộc lại trỗi lên nữa, nó không hiểu cái gì đang xảy ra trong nó, tại sao nó cảm thấy nó đã biết Nhật từ lâu, rất lâu rồi. Nhưng sự mệt mỏi không cho nó suy nghĩ, nó đành leo lên giường đi ngủ.

————————————————–
-Cậu chủ, cậu chủ Anh Nhật. – Tiếng 1 chị hầu gọi Nhật. – Mời cậu xuống nhà, cô Tiểu Tuyết, bạn cậu đã làm bữa sáng ạ.
-HẢ??!! – Nghe tới đó Nhật giật mình tỉnh ngay. Cậu nhanh chóng xuống phòng ăn nhưng chỉ thấy phần của cậu, còn Tuyết thì biến đâu mất. –Tiểu Tuyết đâu rồi mấy chị?
-Thưa cậu chủ, cô Tiểu Tuyết dậy từ sớm mượn nhà bếp để làm thức ăn rồi ra khu vườn phía nam rồi ạ.

Nó dậy sớm cốt để ngắm bình minh lên chỗ khu vườn nhìn ra biển lần trước. Nó suy nghĩ về đủ thứ từ sáng tới giờ, nó nhận ra rằng dù nhà Nhật giàu nhưng Nhật không hề ra oai như mấy tên công tử khác, ngược lại cậu rất tốt bụng và dịu dàng mặc dù ở trường ai cũng tránh vì danh tiếng gia đình cậu, nó nghĩ Nhật có lẽ rất cô đơn. Con tim nó lại đập rộn ràng khi nghĩ tới nụ cười của Nhật, nụ cười sáng chói như ánh mặt trời mà nhẹ nhàng như cơn gió thoảng, nó thích Nhật tươi cười như thế, với nó nhiêu đó thôi cũng đủ.
-Cảm ơn vì bữa sáng. – Nó quay lại thì thấy Nhật đứng đó từ bao giờ.
-À…uhm, là để cảm ơn thôi. – Mới sáng sớm đã làm nó đau tim với kiểu cười đó rồi. – Cậu có vẻ thân với chị Bạch Sương nhỉ?
Câu hỏi đó tự nhiên nhảy vô trong đầu nó, mặc dù nó không hề nghĩ tới. Nó thấy mình vô duyên quá.
-Uhm, bạn còn nhớ tớ đã nói là tớ có người mình thích nhưng lại lạc mất cô ấy khi còn nhỏ chứ. – Nhật ngồi xuống cạnh nó.
-Uhm. – Nó thu người, che đi gương mặt đỏ lét. – Cậu định nói đó là chị Sương hả?
-Hì, đoán hay ghê. Từ lúc tớ 5 tuổi, mẹ tớ dẫn 1 cô bé dễ thương qua nhà tớ chơi, nói là con của 1 người bạn, rồi bà dẫn 2 đứa tớ đến 1 trong những khu mua sắm thuộc tập đoàn của ba tớ. Nhưng ngày hôm đó, cả khu mua sắm bị cháy, trong lúc bị kẹt ở trong chờ lính cứu hỏa, mẹ tớ vì bất cẩn mà lửa bén cháy cả 2 chân. Tớ và cô ấy không biết làm gì, chỉ ôm nhau khóc, rồi chợt 1 mảnh trần nhà vì cháy mà sụp xuống ngay chỗ tớ, cô ấy đã ôm tớ đẩy sang 1 bên để tránh, tớ thì không sao nhưng cô ấy bị quẹt lên lưng bị thương. Sau sự việc ấy 2 ngày, mẹ tớ vì dây thần kinh bị chấn động nên không thể nói được nữa, còn cô bé ấy cũng biến mất tiêu, tớ cũng chưa kịp hỏi tên. – Rồi Nhật chuyển giọng vui vẻ.- Tuyết biết không, khi tớ gặp chị Bạch Sương, tớ thấy chị ấy có rất nhiều điểm giống với cô bé kia, mẹ của chị ấy cũng là bạn mẹ tớ, và điểm chung lớn nhất là vết sẹo trên lưng chị ấy. Tớ có hỏi, chị ấy bảo là do 1 tai nạn hồi nhỏ, tớ nghĩ chị ấy không muốn nhắc lại quá khứ.
-Ồ vậy là tốt quá rồi. – Nó lắng nghe câu chuyện của Nhật từng chữ 1 mà lòng quặn đau, nó ước nó là cô bé kia, là chị Bạch Sương để Nhật có thể thích nó. – Vậy tại sao cậu còn nhờ tui đóng giả bạn gái làm gì?
-Tớ cũng không biết sao nữa. – Nhật gãi đầu. – Khi nghe ba nhắc tới gia đình bạn và xem hình bạn, tớ cảm thấy mình nhất định phải nhờ bạn chuyện này chứ không ai khác. Với lại tớ cũng cần thời gian gây dựng cảm tình với chị Sương, nên…
-Tui thích cậu… – Nhật ngớ người khi nghe nó nói, lại còn “Huh?” 1 cái. – Tui nói tui thích cậu! – Nó ráng nói mặc dù nước

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT