|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vô tâm, nó cũng tức nó vì đã hôi nặng lời. Nó không biết rằng trong tim nó đang rung động vì Nhật, tim nó cứ đập mạnh mỗi lần nó bước 1 bước nhảy cùng Nhật, nó chưa biết tình cảm trong nó đang lớn dần…
-Tuyết! – Tiếng gọi của Phong làm nó quay đầu lại. Nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt tuấn tú của Phong, cậu ấy thở hồng hộc, quần áo thì gần như là rối tung lên vì chạy đi tìm nó.
Lấy tay dụi mắt, nó cười, che đi đôi mắt đỏ hoe trong ánh đèn mờ.
-Mày chở tao về kí túc xá nha. – Nó nói, lòng thầm nghĩ lọ lem bây giờ đã hết thời hạn dự tiệc, và phải trờ về nhanh chóng.
Đọc tiếp: Học Viện Hoàng Hôn – Chương 19
Nó đi qua đi lại trước cánh cổng to lớn, loay hoay tìm 1 cái chuông cửa.
[Đúng là không thể nào nhầm nhà được, mà cái này chắc cũng chả phải nhà mà là 1 cái tòa lâu đài thì đúng hơn. Bao nhiêu người sống mà xây gì to khủng bố thế này.">
Nó dành ngày chủ nhật để mang bộ váy và đôi giày trả cho Nhật, địa chỉ thì nó hỏi Vũ Thanh. Cuối cùng, nó thấy 1 cái chuông kiểu rất hiện đại.
Bíp.
-Cho hỏi là ai đây? – Màn hình hiện lên khuôn mặt người đàn ông với cặp kính nhìn như xã hội đen.
-..Dạ..cháu là bạn Anh Nhật, cháu có chuyện cần gặp cậu ấy ạ. – Nó trả lời.
-Cô có hẹn trước không?
-Dạ không…
-Vậy thì xin cô về cho….
Nó chưa kịp phản ứng thì cái ông kính đen bị 1 người đàn ông khác đẩy sang 1 bên. Người này cỡ tuổi ba nó, có gương mặt phúc hậu.
-Ái chà, cháu là bạn của Anh Nhật à? Mời vào, mời vào. – Ông ta niềm nở.
Cánh cửa tự động mở ra, bên trong có 1 lối đi duy nhất dẫn vào trong, 2 bên là rừng cây um tùm. Nó đi được nửa đường thì gặp ông bác hồi nãy, tay cầm kéo tỉa cây loay hoay với cái thang.
[Vậy là người làm vườn à? Kì lạ thiệt">
Nó bước tới vịnh cái thang để ông bác trèo lên.
-Ồ, là cháu, ta cảm ơn nhé. – Ông cười , tay tỉa tỉa mấy cái lá.
-Dạ, cháu mới phải cảm ơn, nhờ bác cháu mới vào được ạ. – Nó cảm thấy dễ chịu chịu khi trò chuyện với người này.
-Vậy cháu là bạn Anh Nhật à?
-Dạ. Cháu tên Hạ Tiểu Tuyết ạ.
-Uhm. Cháu chắc chắn là 1 cô gái tốt.
Nó ngớ người trước câu nói đó.
-Vì Nhật không thân với ai lắm, trừ thằng Vũ Thanh thôi. – Bác ấy tiếp tục. – Nó có 1 người bạn xinh đẹp như cháu bác cũng mừng. À, cháu muốn gặp Nhật phải k, nó đang ở phòng đọc sách, đi vô cửa chính rồi quẹo phải là tới.
-D..dạ. – Nó cuối đầu chào rồi chạy đi. [Bác ấy trông có vẻ tốt bụng. Mà sao lạ vậy ta, tưởng ai cũng gọi Nhật là cậu hay cậu chủ chớ nhỉ??">
Nó đi vào nhà, không có vẻ ngạc nhiên vì sự đồ sộ, nguy nga nơi đây, nó quẹo phải. Nói là tới liền chứ nó cũng phải đi 1 đoạn khá xa mới đứng được trước cửa của 1 căn phòng. 1 nhóm các chị hầu đi ngang qua nó, kính cẩn cuối chào, nó cũng lung túng chào lại.
[Cỏ vẻ như dù là người lạ nhưng vào được đây rồi thì đều là khách cả.">
Nó đẩy cửa nhè nhẹ. Cái phòng đọc sách mà cứ như nguyên cái thư viện thành phố á. Thẳng vô trong nó thấy Nhật đang ngồi trên chiếc ghế, phía sau cửa sổ mở làm tấm màng bay phấp phới. Bước đi nhẹ nhất có thể, nó đặt cái túi xách bên cạnh chiếc bàn hỗn độn mớ giấy tờ. Có vẻ Nhật đã thiếp đi trong khi làm việc. Nhìn gương mặt Nhật khi ngủ trông thật yên bình, không năng động như ngày thường. Chợt nó nhận thấy có cái gì đó rất quen thuộc trên nét mặt này, ngỡ như nó đã biết Nhật từ rất lâu rồi chứ không phải cái lần ở nhà hàng.
Cạch. Nó quay đầu lại thì nhìn thấy 1 người phụ nữ ăn mặc rất sang trọng ngồi trên 1 chiếc xe lắn nhìn nó mỉm cười, người đó ra hiệu cho nó đi theo rồi đi mất. Nó ngẩng người nhưng nhanh chóng đóng cửa sổ lại cho đỡ gió rồi bước ra ngoài.
Nó đi theo người phụ nữ ấy ra tới ngoài vườn. Rảo bước vòng vòng 1 lúc thì 2 người dừng lại trước 1 khu vường đầy hoa, nhìn lên có thể thấy biển ở phía xa. Người phụ nữ quay qua nó nở 1 nụ cười ấm áp. Lại 1 lần nữa nó cảm thấy có cái gì đó quá đỗi thân quen, dịu dàng mà sâu lắng. Người ấy nhìn nó trìu mến rồi ngước lên ngắm biển. Nó không biết nên nói gì nên cũng chỉ lặng thinh đứng đó.
-Bà ấy bị câm. – Tiếng của ông bác ở phía sau, nó quay lại. – Chân thì bị thương trong 1 tai nạn nên không thể đi lại được nữa.
Nét mặt bác ấy thoáng 1 chút buồn. Vài giây trôi qua trong im lặng.
-D…dạ…đến giờ cháu phải về, nên… – Nó còn việc ở nhà ăn vào buổi chiều.
-Uhm, bác rất vui vì cháu đến chơi, mặc dù thằng Nhật lại lăn ra ngủ. – Bác ấy cười. – Khi nào rảnh cháu lại ghé sang nhé.
-Dạ! – Nó quay qua cúi chào người phụ nữ. – Thưa 2 bác cháu về.
Nó đạp xe trở lại học viện, vừa đi vừa ngắm cảnh. Trời cũng xế chiều, ánh hoàng hôn lấp lánh chiếu vào gương mặt trắng trẻo của nó. Nó dừng lại, quyết định đi dạo trên biển. Mùi vị mằn mặn xộc vào mũi nó, cảm giác làn gió nhè nhẹ thổi qua làm nó thấy dễ chịu. Nó ngồi xuống nhìn mặt trời lặn nơi phía chân trời. Cái màu cam cam, đỏ đỏ, ấm áp mà êm ái này lúc nào cũng mang lại cảm giác yên bình cho nó. Chỉ cần nó nhìn thấy khung cảnh bình yên này thì bao nhiều buồn phiền, nghĩ suy trong ngày đều tan biến hết.
Đọc tiếp: Học Viện Hoàng Hôn – Chương 20
Nó với Ly đang bước vào trường thì…Bộp. Bộp. Bộp. 1 trận mưa banh bay thẳng vô nó, bóng rổ, bóng đá, bóng bàn,…bao nhiêu loại đều được chọi vào nó, con Ly bị dính vài quả nhưng chủ yếu là nó bị ăn đòn nhiều nhất. Nó cố lấy tay che mặt, đỡ mấy trái banh, chịu đựng nỗi đau bị banh đập tới tấp vô người. Xung quanh nó toàn là mấy anh chị lớp 12 và vài người lớp dưới cầm banh chọi nó. Chẳng ai dám chen vô giúp nó vì sợ trúng đòn, con Ly cũng không lại chỗ nó được vì banh cứ bay vèo vèo. 1 trái tennis bị chọi với tốc độ kinh khủng bay thẳng vào mặt nó, nó không đỡ được liền ngã gụy xuống, máu mũi chảy từa lưa vì bị banh đập mạnh. Thế mà mấy người kia vẫn không ngừng chọi, nó chỉ biết ôm mặt ngồi đó. Vừa khoẳn khắc ấy, Phong ở ngoài bước vô, Thanh với Nhật từ trên lầu đi xuống.
-Nè, mấy người làm gì vậy hả??!! MAU NGỪNG LẠI NGAY. – Anh Nhật la lớn không tự chủ. Mọi người thấy cậu thì dừng tay hết.
Nhật với Phong chạy lại chỗ nó, còn Thanh thì vừa chạy vừa la hét để giải tán đám đông. Nhật đỡ nó đứng lên. Mắt nó lờ đờ, mặt thì bê bết máu mũi.
-Cảm ơn…. – Nó nói với Nhật rồi ngất đi vì choáng váng.
Mở mắt dậy, nó thấy mình nằm trong phòng y tế, tay Nhật nắm chặt tay nó. Hèn gì nãy giờ nó thấy ấm ấm ở tay.
-Tỉnh rồi hả? – Nhật hỏi khi thấy nó mở mắt ngồi dậy.
-…Uhm, ui da, cái đầu tui… – Nó xoa xoa phía sau đầu chỗ bị banh đập trúng, nhìn lại khắp người nó toàn vết bầm tím.
-Thôi, nằm đây nghỉ cho khỏe luôn đi, bị tấn công tới tấp thế lên lớp không được đâu. – Nhật đứng lên. – Tớ về lớp đây.
-Uhm… – Nó nằm xuống trở lại, nhắm mắt rồi ngủ luôn.
Phong đứng bên ngoài nãy giờ, đợi Nhật đi rồi mới vào. Nhìn chân tay nó bầm tím, đầu thì băng bó, Phong thấy xót xa vô cùng. Ngồi gục xuống ghế, cậu tự trách bản thân.
-Xin lỗi, tao không bảo vệ được mày. Đừng lo, tao không để ai làm mày bị thương nữa đâu. – Phong nghiếng răng khi nói, rồi cậu đứng dậy hôn lên trán nó 1 cái và bỏ đi.
-Này, lúc nãy cậu trông đáng sợ thật đấy. – Thanh nói khi đang đi cùng Nhật. – La hét bảo họ dừng lại rồi còn bế Tiểu Tuyết chạy 1 mạch tới phòng y tế nữa chứ.
-Ờ…uhm, tớ cũng không biết tại sao tớ làm thế nữa. – Nhật thở dài.
Phải, Anh Nhật không thể hiểu vì sao tim cậu thắt lại khi nhìn thấy Tuyết bị đau, cậu chạy tới mà không có lí do, cũng không hề suy nghĩ khi bế Tuyết chạy đi mặc cho máu dây vào áo cậu, mọi hành động ấy đều không nằm trong suy nghĩ của Nhật, cậu chỉ làm theo sự chuyển động của tay chân thôi.
-Haizz..chắc phải bỏ cái áo này luôn rồi. – Nhật nhìn xuống phần áo bị dấy máu của Tuyết.
-Ê, đừng có bỏ uổng, cho tớ đi. – Thanh chen ngang. – Cái áo mắc tiền thế mà bỏ, đưa tớ tớ giặt rồi xài cũng có sao đâu.
-Ờ…vậy cũng được.
Đọc tiếp: Học Viện Hoàng Hôn – Chương 21
Nó chạy 1 mạch lên dãy 12, tìm kiếm xung quanh cho bằng được cái tên Nguyên kia. Đang ngó nghiêng thì nó bị 1 bàn tay chụp lấy.
-Em tìm anh à? – Nguyên nhăn nhó nhìn nó, rồi kéo nó ra chỗ vắng người, tống mạnh nó vô tường. – Em gan thật đấy, có biết cả khối lớp 9 là do anh cầm đầu không hả, dám 1 mình chui vô hang cọp.
-Ghê thật, tưởng đâu người đứng sau mọi chuyện là 1 bà chị chứ ai dè là ông anh. – Nó bình thản. – Bộ anh bị pêđê à.
Nguyên nổi giận túm áo nó nhấc lên. Nó nuốt nước miếng.
-Em hơi bị to gan đó, đã bảo tránh xa Anh Nhật ra mà, lì quá. – Mặt Nguyên kề sát mặt nó. – Sao em không hẹn hò với anh này, anh thấy em xinh đẹp đấy.
-Anh…
Bốp!
Nguyên bị oánh 1 cái ngay đầu đau điếng. Nó nhìn ra đằng sau, là chị Bạch Sương!
-Cái tên chết tiệt này, cậu không thể ngừng ăn hiếp người khác được à? – Chị Sương giựt tay Nguyên ra khỏi nó. – Đúng là có 1 người anh như cậu thiệt xấu hổ chết được.
-Có thôi đánh vào đầu tui không hả? Làm em mà láo thế?? – Nguyên nổi điên quay qua nạt.
-Dẹp đi, lớn hơn có mấy phút là lớn lối hả? – Sương cũng không vừa, cho Nguyên ăn thêm 1 cú đấm nữa.
Nó đứng ngớ người trước cuộc hội thoại của 2 anh chị này. 1 lúc lâu khi chị Sương đang nắm áo Nguyên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




