watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3786 Lượt

có cần nó giúp tôi viết tiểu thuyết! Lại còn là tiểu thuyết sex nữa chứ! Có nhầm không đó!

“Trời ơi… lỗ tai tôi… tớ đang giúp cậu nhớ lại mà! Hơn nữa… hơn nữa chẳng phải cậu chẳng nhớ gì hết à? Làm gì mà dữ thế…”

“… Haizzz, nhưng mà! Nhưng mà tớ không có đi vào khách sạn với tên đó! Chuyện này dứt khoát không thể nghi ngờ!” Tôi mất bình tĩnh huơ huơ tay.

“Phải rồi, Đa Lâm, cậu không sang bên lớp Thừa Tầm à? Hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà!” Hiền Chu tốt bụng thêm vào một câu, còn hất cằm lên chỉ chỉ chỗ ngồi trống không của Thành Vũ Tuyết, “Nhìn đi, con nha đầu đó nhất định đã đi tặng quà cho Thừa Tầm rồi.”

Ối… đúng rồi! Sao tôi có thể quên bẵng chuyện này đi nhỉ? Đều do tên Khương Tải Hoán…

Nếu như tôi nhớ không sai, món quà tôi định tặng cho Thừa Tầm, chắc chắn vẫn còn quàng trên cổ Chính Hạo mới phải! A hu… Chính Hạo! Cậu nhất định không được đưa cho Thừa Tầm, cả đời tớ chỉ cầu xin cậu việc đó thôi! Nhất định nhất định đừng đưa cho cậu ta, tớ sợ hôm qua cậu đã làm nó biến thành màu đen mất rồi! Buồn quá đi…

Tôi ra khỏi phòng học, chầm chậm tiến đến lớp của Thừa Tầm ở sát bên, cửa sau của lớp bọn họ hơi hé mở, tôi lén lút nhìn vào, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt bên trong.

Trong lớp hầu như tất cả các nữ sinh đều đang tặng quà sinh nhật cho Thừa Tầm, còn Thừa Tầm đang cười hỉ hả đón nhận từng món quà một, biểu cảm đó của cậu ta thật có thể xem như là “mặt mày hớn hở” không sai tí nào.

Xong, tôi cũng không định tặng quà cho tên đó, năm nào cũng đều là tôi luôn nhớ sinh nhật cậu ta còn cậu ta thì chẳng nhớ sinh nhật của tôi, vả lại cậu ta chưa từng trân trọng đồ tôi tặng, ngay cả món quà của một người lạ tặng cho, trong mắt cậu ta cũng đáng quý hơn quà tôi tặng gấp trăm lần! Không không, là một vạn lần! Tặng quà cho cậu ta thì chi bằng tặng tiền còn thực tế hơn, tối thiểu có thể gọi là quyên tặng từ trái tim… Tôi buồn rầu nhếch nhếch mép.

“A! Đa Lâm Đa Lâm! Cậu đến rồi! Đến tặng quà cho Thừa Tầm hả?” Hiểu Anh vừa từ trong bước ra thì nhìn thấy tôi ngay.

“A… hà hà, không phải, tớ… tớ quên mất chuyện này! Hì hì, xin lỗi nhé, tớ quên mất hôm nay là sinh nhật cậu ta!” Tôi vừa cười trừ vừa trả lời cho qua chuyện.

“Cái gì?! Cậu quên rồi?! Hôm qua tớ chẳng đã bảo cậu đi xem lịch rồi sao?! Nha đầu chết tiệt, sao cậu có thể quên chứ?! Chuyện quan trọng thế này sao cậu có thể quên hả?! Con nha đầu này cậu thật quá đáng! Vậy mà lại dám quên!” Hiểu Anh chạy đến đá cho tôi một phát.

Ôi cha! Nó lấy đâu ra sức lực gớm thế! Chẳng phải là một món quà sinh nhật thôi sao…

“Á, đau quá, cậu làm gì mà tức giận thế! Vốn là quên rồi mà, cậu xem cậu xem, tên đó đã nhận biết bao nhiêu là quà, xem hắn ta cười toe toét kìa, nếu tớ mà tặng cậu ta nữa thì miệng cậu ta chắc là rách toạc luôn quá! Thật là… làm gì mà phải tặng cậu ta nhiều quà thế, chẳng qua chỉ là một ngày sinh nhật mà thôi! Tớ thấy nên dùng tiền mua quà đi giúp những người vô gia cư mới đúng!” Tôi có phần giả vờ giả vịt, đối diện với tên Hiểu Anh đang hung dữ thế này, tôi sợ nói ra mà không thành thật thì sẽ bị bắt bẻ ngay.

“Hừ… cho qua đi, cái đồ vô tình vô nghĩa như cậu, còn biết được cái gì nữa? Sao tớ có thể làm bạn với thứ nha đầu như cậu được nhỉ? Thật là tức chết mất! Đến cả việc quan trọng là tặng quà sinh nhật mà cũng quên chuẩn bị, cái đầu cậu rốt cuộc là để làm gì hả!”

“Cậu… cậu nói gì vậy?” Nó bị sao thế nhỉ, không phải chỉ là quên tặng quà cho Thừa Tầm à! Đâu cần phải kích động đến thế! Thật là…!

“Được rồi, không nói nhiều nữa, tối nay mọi người mở một buổi tiệc sinh nhật cho Thừa Tầm, chuyện đó, cậu sẽ đến chứ?”Hiểu Anh thở dài, giống như đang cảm thán “con trẻ khó dạy bảo” vậy.

Hử? Còn phải tổ chức tiệc sinh nhật cho Thừa Tầm à? Chỉ nghĩ đến con nha đầu Thành Vũ Tuyết cũng sẽ đến… lòng tôi đã cảm thấy đặc biệt khó chịu rồi.

“Hừm, chuyện này… tớ nhất định phải đi hả? Hà hà hà hà, tớ đi thì có thể làm được gì! Tớ thấy hay là tớ ở nhà ăn mì là được rồi, há! Phải rồi, nghe đồn hôm nay “Ngôi nhà hạnh phúc” tập cuối đó!” Tôi nghĩ đại ra một cái cớ để trốn.

“Nếu cậu dám không đến thì cứ thử xem, tớ sẽ mua một thùng pháo mang đến dưới nhà cậu, rồi đốt tất cả không chừa lại một cái nào, xem nhà cậu có bay tới sao Hỏa hay không cho biết!! Hiểu rõ chưa hả?” Hiểu Anh trừng cả hai mắt lên uy hiếp, còn không ngừng dùng tay miêu tả quá trình đốt pháo nữa chứ.

“Ô… ô… tớ… tớ biết rồi…” Tôi buông xuôi, trả lời.

Hư… Hàn Thừa Tầm, từ lúc quen biết cậu, tớ chẳng may mắn nổi nữa, thật xui xẻo, cậu cho tất cả mọi người xung quanh tớ uống loại mê hồn dược gì thế hả! Bọn họ làm gì mà lại quan tâm đến tất cả mọi chuyện về cậu thế chứ?!

Hu… tôi buồn quá đi!
2.
Phù phù, mệt chết mất!

“Rốt cuộc là còn bao xa nữa hả? Tại sao phải đến một nơi xa xôi thế để ăn chứ? Hiền Chu, có nghe thấy không?”

Phù phù , phù phù, phù phù…

Hà! Hà! Hà…

Sắp một tiếng rồi, tôi vẫn bị Hiền Chu lôi đi như điên không ngừng nghỉ.

“Sắp đến rồi sắp đến rồi!”

Trong lúc không hay biết gì, chúng tôi đã đến một nơi đèn đuốc sáng rực, tuy sắc trời đã tối, nhưng ở đây vẫn phồn hoa tấp nập, nơi này tôi không quen thuộc lắm, tệ quá, đường đến đây là ở đâu nhỉ, có khi nào tôi tìm không ra đường về không?

Đừng mà! Đừng mà! Đừng…

“Ôi! Chính Hạo! Chính Hạo! Tớ ở đây nè!” Hiền Chu

đột nhiên hưng phấn vẫy tay lia lịa về phía trước.

Tôi cũng nheo mắt nhìn về phía tay nó đang chỉ.

Ừm… đang đi về phía chúng tôi có tới mấy người, Hiểu Anh, Chính Hạo, Vũ Thành, Triều Trạch, còn có Thừa Tầm… nhưng sao không thấy Thành Vũ Tuyết nhỉ? Kỳ lạ, lẽ ra đạo lý nói là Thừa Tầm mừng sinh nhật thì cô ta phải đến chứ! Sao lại thế nhỉ! Tôi có hơi thắc mắc nghi ngờ.

“Đến rồi!” Chính Hạo cười hà hà chạy đến chào Hiền Chu, còn lắc lắc tay với tôi, ồ ồ, có phải là ý nói chưa đưa khăn quàng cổ cho Thừa Tầm không nhỉ?

Cầu mong là thế, hu hu! Chính Hạo, cậu đúng là người tốt! Tuyệt đối là người cực kỳ tốt đó! Trước kia tớ không nên phản đối chuyện cậu với Hiền Chu mới phải! Tớ sai rồi! Tớ thành tâm nhận sai với cậu!

“Chào.” Thừa Tầm nhạt nhẽo nói với tôi, nhưng nụ cười hình như hơi cứng nhắc, tại sao trên mặt cậu ta không tìm thấy niềm vui mừng sinh nhật nhỉ? Cậu ta bị sao thế?

“Chào cậu.” Nói chuyện bằng kiểu này, tôi cảm thấy ngượng ngùng quá, cậu ta… cậu ta có phải vẫn còn giận không? Tôi nhè nhẹ thở ra một hơi.

“Chúng mình phải đi đâu đây? Tớ hơi đói rồi.” Chính Hạo cau mày tức giận.

“Ta nói cậu chẳng phải vừa ăn cơm no ở nhà rồi hả? Cậu lại đói nhanh thế à? Trời ạ, cậu là thùng cơm chắc?” Hiểu Anh bực bội dùng tay chọc chọc vào eo lưng Chính Hạo.

“Này, Trịnh Hiểu Anh! Eo là mạng sống của đàn ông đấy! Cậu đừng có chọc nữa! Hư hư! Đau quá đi, Hiền Chu! Cứu tớ!” Chính Hạo vội vã nhanh như

chớp trốn sau lưng Hiền Chu tìm sự bảo vệ.

“… Thôi đi, mọi người đi ăn đi, tớ muốn về nhà trước.” Lúc này, Thừa Tầm đột nhiên phun ra một câu kinh thiên động địa, có nhầm không thế? Hôm nay là sinh nhật cậu ta mà, nhân vật chính mà đi mất thì chúng tôi đi còn ý nghĩa gì?

“Thừa Tầm, cậu sao vậy?” Vũ Thành lo lắng hỏi một câu, còn vô tình cố ý đảo mắt về phía tôi.

“Xin lỗi… tớ hơi mệt, mọi người đi chơi nhé, đi đi đi đi, đều đi cả đi.” Nói đến đây, Thừa Tầm vẫn không thèm nhìn tôi một cái nào.

Cậu ta có lẽ không biết câu nói này đã mang đến cho mọi người sự tổn thương nghiêm trọng đến đâu, Hiểu Anh đang há hốc mồm trong tình trạng bàng hoàng đến khó tin (không phải tôi nói quá, miệng nó lúc này chắc phải nhét được đến ba quả trứng vịt ấy).

“Chính Hạo, tớ đi trước đây.” Thừa Tầm thờ ơ vẫy tay chào rồi quay người đi luôn.

Nhìn theo bóng cậu ta, trong lòng tôi không biết có cái gì đó đã bắt đầu rục rịch chuyển động, là vì Thành Vũ Tuyết không đến chăng? Cho nên, cậu ta mới không có tinh thần? Cô ta trong trái tim Thừa Tầm, thật sự… thật sự quan trọng đến thế sao? Thật sự là thế sao? Nếu là vậy, Hàn Thừa Tầm, cậu làm như thế cũng khiến người ta quá đau lòng rồi đấy?

“Doãn Đa Lâm! Cậu còn ở đây làm gì thế hả, mau đi đi!” Chính Hạo đột nhiên hét với tôi.

“Cái… cái gì?” Một lúc lâu sau tôi mới phản ứng.

“Đồ ngốc! Chẳng lẽ cậu thật sự không biết gì hết sao? Mau đuổi theo Thừa Tầm đi!” Chính Hạo dường như gào lên mấy câu này.

Ngốc? Trời ạ! Tại sao đến Chính Hạo cũng nói tôi như thế?? Shock!! Tôi cảm thấy shock nặng! Nhưng, tuy tôi không hiểu tại sao phải là tôi đuổi theo Thừa Tầm, nhưng hai chân tôi đã không nghe lời mà chạy cuồng về phía trước rồi.

Lịch bịch lịch bịch lịch bịch lịch bịch!

Chạy chạy chạy! Tôi chạy chạy chạy! Cố gắng mà chạy chạy chạy!

Không được… không thể… tuyệt đối không thể để cậu ấy đi mất như thế… Tôi biết trái tim tôi khi nhìn thấy cậu ấy bỏ đi, vẫn cứ mong nhớ như vậy, nhưng tôi không còn cách nào khác, cũng chẳng có can đảm nói ra, tôi không dám nói cho Thừa Tầm biết những suy

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT