|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nghĩ chân thật trong lòng mình, tôi sợ… tôi sợ sẽ bị tổn thương!
Đây… đây chắc là cái gọi là “yếu đuối” thì phải, chắc cũng gọi là không có triển vọng gì, đúng thế! Đúng thế! Những cái đó tôi đều biết, mấy cái đó thực ra tôi… thật sự đều biết cả! Nhưng cho dù đã biết thì tôi cũng chẳng thể có đủ dũng cảm!
Thần thánh ơi! Xin các ngài, ban cho con can đảm để nói ra đi! Van xin ngài đó! Cầu xin ngài biến con thành người dũng cảm kiên cường đi!
Trên đường đi, chỉ thấy dòng người nườm nượp, và những ánh đèn lấp lánh, còn có bóng đêm đen kịt, nào thấy bóng Thừa Tầm đâu?
Ở đâu? Đang ở đâu? Thừa Tầm, cậu bây giờ đang ở đâu? Cậu ở đâu thế hả?
Chắc không phải là… không phải là Thừa Tầm đã xảy ra chuyện rồi chứ?! Trời ơi! Chắc cậu ấy sẽ không bị tai nạn xe chứ? Hoặc là… hoặc là vì một việc gì đó mà nghĩ không ra nên đi tự sát?!
Ối! Tồi tệ quá! Không… không thể chứ?!
“Thừa Tầm… Thừa Tầm… xin lỗi, nếu cậu tức giận vì chuyện tớ không tặng quà sinh nhật cho cậu thì tớ thật sự xin lỗi cậu mà, thượng đế ơi, xin ngài hãy bảo vệ cho Thừa Tầm đừng để xảy ra chuyện, đừng để cậu ấy nghĩ không ra mà đi tự sát, a! Xin lỗi, Thừa Tầm, tớ không biết hậu quả của việc không tặng quà cho cậu lại nghiêm trọng đến thế, tớ đã chà đạp lòng tự tôn của con trai rồi! Xin lỗi! Thừa Tầm! Không phải tớ cố ý đâu! Thượng đế ơi, con nguyện đem sinh mạng của con ra thế chấp cho ngài, đừng để Thừa Tầm xảy ra chuyện… đừng để cậu ấy chết! Đều do tớ không tốt, đều là lỗi của tớ! Hu hu hu! Thừa Tầm à!”
Tôi ngồi bệt xuống đường không kiêng dè gì khóc to lên như một đứa trẻ, mặc cho những người xung quanh nhìn tôi bằng cặp mắt hệt như nhìn kẻ bị bệnh thần kinh, đúng vào lúc tôi đang khóc đến trời đất tối sầm, không biết là người nào tốt bụng đã đưa cho tôi một chiếc khăn tay.
“Hu hu hu hu… cám ơn!” Tôi vừa nói cám ơn vừa đón lấy chiếc khăn tay tiếp tục khóc, “Thừa Tầm! Xin lỗi cậu, tớ không biết cậu muốn có quà đến thế, tớ nghĩ rằng cậu lớn rồi thì sẽ không còn thích mấy thứ đồ trẻ con nữa! Hu hu! Oa oa! Sớm biết thế thì tớ đã mua tặng cậu rồi! Nếu cậu xảy ra chuyện thì phải làm sao đây? Thực ra tớ đã chuẩn bị xong cả rồi! Thật đấy! Hu hu! Thượng đế ơi! Ngày nào con cũng cầu khấn với ngài, phải để Thừa Tầm sống bình an, là lỗi của con, con không nên không tặng quà cho cậu ấy, không nên khiến cậu ấy tức giận! Hơn nữa con còn để một người tuổi đã lớn như cậu ấy không ăn được bữa tối nữa! A! Làm sao đây, thượng đế ơi, ngài nhất quyết không được để cậu ấy xảy ra chuyện gì, không thể! Hu oa oa! Làm sao mới được đây? Con phải làm sao đây?”
“Clap clap clap – clap clap clap”
Không biết là ai đã vỗ tay bên cạnh tôi, tôi vội vã chùi chùi nước mắt trên cánh mũi rồi ngẩng lên nhìn, Thừa Tầm đang đứng trước mặt tôi vỗ vỗ tay.
“Thừa… Thừa Tầm?” Tôi thực không dám tin vào mắt mình.
“Ô, hà hà, cảm động quá, tớ suýt chút nữa là rơi nước mắt rồi đấy, diễn xuất của cậu quả thực tuyệt vời đó, đến cả tớ đưa cho cậu khăn tay mà cậu còn không phát hiện ra là tớ thì… ha ha, không sao, cậu cứ khóc tiếp đi, đừng để ý đến tớ, khóc đi!” Thừa Tầm nói đến câu cuối có lẽ cũng cảm thấy ngượng ngùng, nên cười thêm hai tiếng.
Cậu ấy… cậu ấy nghe thấy hết rồi? Tôi hơi kinh ngạc mở to mắt nhìn.
“Hư… cậu, cậu không sao chứ? Cậu… cậu rốt cuộc là đi đâu vậy hả?” Đáng ghét! Tôi thoắt chốc giận đến mức lửa bốc tận trời xanh, cái tên ngu ngốc lừa lấy nước mắt của tôi này! Cái tên không thể tha thứ này!
“Này này, cậu đừng khóc nữa có được không, chúng ta đến nơi khác đi có được không? Này, Đa Lâm, Đa Lâm, đừng khóc nữa đừng khóc nữa, chúng ta đi đến nơi khác nhé.” Thừa Tầm chú ý thấy ánh mắt kỳ quái của những người đi đường.
“Hu hu hu hu… Hàn Thừa Tầm cậu là đồ đại ngốc! Đáng ghét… tớ giết chết cậu!”
“Ê! Đau quá, cậu đừng có đánh lên đầu tớ! Nha đầu chết tiệt!”
“Cái gì? Cậu gọi tớ là gì?! Woa cha cha cha!”
…
Kỳ lạ thật, tại sao Thừa Tầm lại dẫn mình đến chỗ này, chỉ thấy Thừa Tầm sờ sờ chữ “Trung học Thành Quyền” trên cánh cổng lớn ra vẻ suy nghĩ lung lắm.
“Thừa Tầm, sao phải đến đây?” Tôi bồn chồn nhìn bốn bề, nơi đây là trường trung học mà tôi cùng Thừa Tầm, Chính Hạo và Hiền Chu cùng tốt nghiệp khi xưa, ở đây, có rất nhiều hồi ức vui vẻ và hạnh phúc của chúng tôi, nhưng từ khi Thừa Tầm gặp được Vũ Tuyết, quan hệ giữa tôi và Thừa Tầm dường như trở nên xa lạ và giả dối, thế giới của Thừa Tầm, dường như cũng đã mỗi lúc một cách xa tôi hơn…
Tôi rất sợ, tôi sợ rằng mình sẽ mất đi Thừa Tầm như thế, nếu như mất Thừa Tầm rồi, tôi phải làm sao đây?
“Không biết bên trong như thế nào rồi nhỉ, a… chúng mình đi xem sân tập thể dục đi, được không?” Thừa Tầm nhìn vào bên trong trường, giống như đang tự nói với mình.
“Không được đâu, cửa đang khóa…”
Hử! Còn chưa đợi tôi nói hết, Thừa Tầm đã trèo qua cánh cổng sắt.
Ô a! Không ngờ biết đánh nhau cũng có chỗ hay nhỉ, chí ít thì thân thủ cũng lợi hại, nhưng hi vọng Thừa Tầm đừng vì thế mà đi vào con đường sai lầm là được…
“Này! Doãn Đa Lâm, đưa tay cho tớ…” Thừa Tầm ngồi trên cánh cổng sắt hét lớn với tôi.
Hả? Cậu ta… cậu ta bị gì thế?
“…” Tôi ngốc nghếch nhìn cậu ấy, một lúc sau cũng vẫn chưa phản ứng gì.
“Ê! Cậu đờ ra cái gì? Trước kia chúng ta chẳng phải vẫn thường thế à? Vào giờ tự học, chúng mình vẫn hay lén lút trốn tiết, như bây giờ đây nè, chẳng lẽ cậu không nhớ hả?” Vẻ mặt Thừa Tầm hình như hơi thất vọng, nhưng cậu ta vẫn đang cố gắng kêu gọi trí nhớ của tôi.
“Hừ! Ngốc, cậu tưởng tớ là cậu à? Sao tớ có thể quên được?” Vừa nói, tôi vừa cười hà hà chìa tay về phía cậu ta, cố gắng hết sức trèo lên.
Sao tôi có thể quên được chứ, chỉ cần là việc có liên quan đến Thừa Tầm thì tôi chẳng thể nào quên được, chỉ cần là chuyện về Thừa Tầm … tôi sẽ không bao giờ quên…
…
…
“Á! Đau quá!” “Bịch” một tiếng, tôi ngã nhào xuống trên sân tập thể dục, đáng ghét! Cái tên thỏ nhãi nhép Hàn Thừa Tầm này dám không đợi tôi xuống mà đã chạy trước rồi! Đợi lát nữa tớ sẽ méc với cô giáo là cậu lôi tớ đi cho xem!
“Ê! Hàn Thừa Tầm! Sao cậu không đợi tớ xuống! Sao cậu có thể đi trước hả?” Tôi nhặt một cục đá nhỏ trên đất lên ném về phía cậu ta, ai biết được là lại bị cậu ta gạt đi.
“Này, là chính cậu quá ngốc đó, được chưa, chẳng phải cậu đã nói với tớ là cậu ghét giờ tự học buổi tối à? Tại sao tớ lại phải kéo nha đầu xấu xí như cậu đi nhỉ, tớ ngốc à? Ha ha ha ha! Đồ đại ngốc!” Thừa Tầm nghiến răng nghiến lợi phản ứng lại, nói xong còn phủi phủi mông rồi đi tiếp.
“Ê! Hàn Thừa Tầm! Cậu đợi tớ với! Này, Hàn Thừa Tầm! Thừa Tầm! Thừa Tầm!” Tôi chỉ có thể gọi lớn, ai bảo nãy tôi bị trẹo chân làm chi!
“Hu oa oa!” Nhìn theo Thừa Tầm càng đi càng xa, tôi liền “òa” một tiếng khóc to lên, Hàn Thừa Tầm! Cậu đúng là đồ ngốc hư hỏng! Làm gì có ai bỏ rơi bạn bè mà không quan tâm đâu! Tớ sẽ không tha thứ cho cậu!
“Hu òa òa! Hàn Thừa Tầm! Cậu là đồ ngốc hư hỏng! Tớ ghét cậu! Tớ ghét cậu nhất!”
“… Được rồi, xì – đừng khóc nữa, đợi lát nữa là tất cả thầy cô giáo đều bị cậu dọa hết hồn bây giờ!” Một giọng nói bất mãn từ trên cao vọng xuống.
“Hu hu hu hu… Hả? Là Thừa Tầm à?”
“Ngốc quá, cậu đang khóc cái gì chứ?”
“Tớ… tớ tưởng cậu bỏ rơi tớ rồi đi trước chứ…”
“Ngốc! Sao thế được, tớ sẽ không bỏ mình cậu ở lại để đi trước đâu, sao tớ có thể bỏ cậu một mình được.” Thừa Tầm quỳ xuống, nhẹ nhàng giúp tôi lau sạch nước mắt trên mặt.
“Không về trường lấy cặp xách hả?” Tôi ngước nhìn cậu ta, khờ khạo hỏi.
“Nói nhảm! Đương nhiên phải về rồi!”
“Ô… ồ…”
“Thế thì đi thôi!” Thừa Tầm đưa tay ra kéo tôi đứng dậy.
“Thừa Tầm à, chúng mình lấy cặp xách xong rồi cùng về nhà được không?” Tôi nắm tay Thừa Tầm cười hà hà hỏi.
“Hư… vừa nãy còn khóc đến bộ dạng như thế, bây giờ mặt mũi đã sáng bừng rồi, cắt! Doãn Đa Lâm, cậu là diễn viên kịch hả? Tớ thật là phục cậu đấy!”
“Được không mà? Hà hà, Thừa Tầm, bọn mình cùng về nhà được không?”
“… Như vậy đi, nếu cậu lấy được cặp xách ra trước thì tớ có thể suy nghĩ xem!” Vừa nói, Thừa Tầm vừa cười tinh quái, hất tay tôi ra rồi chạy như bay về phía dãy phòng học.
“Á, đồ ngốc! Hàn Thừa Tầm cậu là đồ khốn! Cậu đợi tớ với… chúng mình cùng về nhà…”
…
…
Khi đó chúng tôi còn trẻ con chẳng biết gì, cho nên tôi không thể hiểu nổi… cậu vẫn nói những lời vô tâm, khiến tớ đau buồn… Hừ, Thừa Tầm, chúng ta lúc ấy… điều quên lãng ấy, rốt cuộc là tình yêu như thế sao?
Đứng trên sân tập, tôi buồn phiền cúi đầu, nước mắt tí tách từng giọt từng giọt rơi xuống mặt sân cát, trong trường, chẳng có gì thay đổi… Ở đây quả thật không thay đổi gì, cái đã thay đổi, cái đã thay đổi có phải là chỉ mỗi chúng tôi?
“Ê, Doãn Đa Lâm, chúng ta có cần đánh cược không, cược xem ai chạy vào trường trước?” Thừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




