watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3804 Lượt

có thể được! Nhưng bác sĩ Khương nói cô Doãn là vị hôn thê của của anh ấy mà!” Cô ta có phần kinh ngạc há hốc miệng.

Oái! Vị hôn thê?! Không… không phải chứ?!

Ôi tôi buồn!!!

Cái tên Khương Tải Hoán này đi khắp nơi nói nhảm gì thế này! Căn bản chính là chuyện nhảm nhí mà, tôi và anh ta nhiều nhất cũng chỉ có thể xem là bạn bè có quan hệ tốt hơn một chút thôi, sao lại có thể vô duyên vô cớ mạo nhận là vị hôn thê được chứ?! Cho dù là nói đùa thì cũng nên vừa phải thôi! Thật là…

“Haizzz… anh ấy rốt cuộc đã nói gì với các chị vậy…” Tôi gục đầu xuống, uể oải thở dài.

“Ha ha, thật ra cũng không nghiêm trọng như cô Doãn nghĩ đâu! Theo tôi thấy thì, cô Doãn và bác sĩ Khương đúng là rất xứng đôi đó! Bác sĩ Khương vừa trẻ vừa đẹp trai, cô Doãn cũng rất xinh đẹp, hơn nữa lại là giáo viên, đây đúng là một cặp đẹp đôi!” Hỷ Yến hơi phấn khích.

Oái? Xứng đôi???

Làm ơn đi…sao mà thế được!

“Ha ha, thế à, thế à…” Trời ạ! Cô y tá này sao thích ghép đôi bậy bạ thế này! Tôi cảm thấy trên đầu mình rịn ra một đống mồ hôi.

Ư hư… tha cho tôi đi, cái bệnh viện này đúng là dễ sợ thật! Đến y tá mà còn thích buôn chuyện nhảm nhí cứ hỏi đi hỏi lại thế này thì bác sĩ còn đến mức độ nào nữa đây?!

“Đa Lâm!”

Đằng sau vẳng đến một giọng nói quen thuộc.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn sang.

“A! Tiền bối!”

“Cho tôi hai phần bò bít-tết, cám ơn!”

“Dạ, xin anh đợi một lát!” Cô gái phục vụ mặc váy quấn tạp dề đỏ, người hơi gầy mỏng dường như rất thích nói chuyện với Khương Tải Hoán đây mà.

Haizzz! Không phải tôi lo lắng Khương Tải Hoán trêu hoa ghẹo nguyệt gì gì, mà là sợ những cô gái ngây thơ này sẽ bị lừa gạt mất! Hư…

“Nghe nói bò bít-tết ở đây rất ngon, chắc em đã đói rồi nhỉ, nếu không em đã chẳng chạy đến tìm anh.” Khương Tải Hoán thờ ơ chụp cho tôi một lời nói dối, vì lúc tôi muốn ăn miễn phí thì anh ta chính là cái máy rút tiền duy nhất của tôi.

“Ha ha, tiền bối này thật là… nói em thành ra thế này, nếu không thì bữa này để em mời là được chứ gì!” Tôi chỉ có nước cười trừ, thật ra vốn chẳng hề có ý định thanh toán.

“Không phải anh lo lắng chuyện tiền bạc, anh chỉ lo lát nữa thôi là em sẽ đói tới mức ăn hết cả bát đĩa luôn thôi!” Khương Tải Hoán nheo mắt cười, chế giễu.

“Em không ăn mất đĩa của anh đâu mà lo!” Tôi hết sức xấu hổ đảo đảo mắt về phía anh ta.

Cứ như thế, trước khi món ăn được dọn ra, tôi và anh ta nói những chuyện rất trẻ con rất tẻ nhạt và chẳng có mùi vị gì thế đấy, trong mắt của cô phục vụ mặc váy đeo tạp dề đỏ thì chúng tôi giống như đang ve vãn tán tỉnh nhau vậy.

Haizzz! Dù đã tốt nghiệp cấp 3 rồi, nhưng tôi không thi lên đại học, mà trực tiếp đến trường làm giáo viên thực tập, vì trước kia tôi luôn có ước mơ làm giáo viên mà!

Và Khương Tải Hoán hình như thừa kế bệnh viện lớn của nhà để lại, đúng là một tên luôn sung sướng chẳng có gì phải lo nghĩ!

Trịnh Hiểu Anh, đã mở một quán café của riêng mình, việc làm ăn rất thuận lợi, lần nào gọi điện cho nó cũng có vẻ rất bận rộn, hư… cũng chẳng trách, người ta đã trở thành bà chủ rồi mà!

Còn Hiền Chu và Chính Hạo, hai đứa chúng nó đã cùng nhau học lên đại học rồi! Hà hà, trong bọn chúng tôi, hình như trình độ của hai đứa nó là cao nhất ấy, cuộc sống sinh viên, chắc chắn phải thú vị hơn nhiều so với cuộc sống học sinh rồi nhỉ!

Hơn nữa, hai đứa nó sau khi tốt nghiệp cấp 3 đã bắt đầu sống chung với nhau, bây giờ hai đứa đang vừa học vừa kiếm tiền, cha mẹ hai bên dường như cũng đồng ý việc mấy năm nữa bọn nó sẽ kết hôn, đúng là những ông bố bà mẹ vừa tiến bộ lại vừa thoải mái!

Haizzz, mấy đứa chúng tôi dường như chẳng ai học đại học cả. Cũng đúng, chỉ cần mình được vui vẻ thì học lên đại học hay không cũng đều như nhau cả. Ông bố bà mẹ và thằng em của tôi một năm trước đã kết thúc chuyến du lịch thế giới rồi, họ đột ngột trở về nhà làm tôi vẫn chưa thật sự quen lắm.

“Đa Lâm, em đang nghĩ gì vậy? Thịt bò bị cắt nát hết rồi!” Tiếng Khương Tải Hoán kéo tôi trở về hiện thực.

“A? Ồ, anh không hiểu gì rồi, phải cắt nát thế này mới ngon chứ!” Tôi vội vã định thần lại, nói qua loa cho xong chuyện.

“Này, Đa Lâm, dạo này em không đi đóng tiền điện thoại hả? Anh gọi điện thoại cho em hầu như lần nào cũng như đang thiếu tiền ấy, nếu không thì anh đóng tiền giúp em nhé, làm bác sĩ vẫn rất giàu mà, nếu tương lai anh vẫn có thể làm viện trưởng thì em chính là bà nhỏ rồi!” Anh Tải Hoán dường như đã hoàn toàn đắm chìm vào trong ảo tưởng.

“Ồ, chuyện đó, không cần đâu, tự em giải quyết là được rồi, còn nữa, em sẽ không kết hôn với anh thì làm bà nhỏ gì chứ!” Tôi tức giận liếc anh ta một cái, cúi thấp đầu ăn thật nhanh món thịt bò.

“Hà hà, biết rồi biết rồi!”

Nhưng mà, nói ra thì, ôi di động đáng thương của tôi! Sao lại làm mất nữa rồi… hu hu hu hu, xem ra vẫn phải đi mua lại cái khác mới được… buồn quá! Money của tôi… a… huhuhu… Doãn Đa Lâm, đây chính là cuộc đời đó, muốn không nhận cũng không được!
2.
Hư… phải về trường thôi, bữa trưa cũng đã giải quyết gọn ghẽ, no quá… trong văn phòng có thuốc tiêu không nhỉ, ăn nhiều quá đến mức tôi sắp đi không nổi rồi!

Hu… hu! Tôi cố gắng bước! Cách mạng vẫn chưa hoàn thành, đồng chí phải tiếp tục cố gắng chứ!

“Cô ơi! Cô ơi! Không hay rồi! Chính Triết bạn ấy… Chính Triết xảy ra chuyện rồi!” Tôi vừa bước vào cổng trường, chạy tới đón là ủy viên văn nghệ của lớp tôi, Thẩm Hà Na.

“Sao? Chính Triết? Chính Triết xảy ra chuyện gì hả?” Tôi hoảng hốt mở to mắt.

Không phải chứ?! Xảy ra chuyện là sao? Tại sao trong lòng tôi lại có dự cảm không lành thế này?

“Cô ơi! Cô mau đi với em đi! Đi với em!”

“Oái! Em chậm chút nào…”

……

“Em sống thì còn ý nghĩa gì nữa… em đã không còn lý do gì để sống nữa rồi! Em buồn quá! Hu hu! Cô Doãn, xin lỗi cô! Cô đã giúp đỡ em nhiệt tình thế… em… em lại khiến cô thất vọng… em… em không sống nữa! Em chẳng còn quyến luyến cuộc đời này nữa! Để… để em chết đi cho xong!”

Tôi hoang mang chạy đến hiện trường, chỉ thấy dưới dãy lầu ken đặc học sinh đang bàn tán ầm ĩ, một đoàn dài người xếp hàng đến tận sân tập, vả lại dường như tôi còn nghe vẳng đến từ trong không trung một giọng nói nào đó, tôi chỉ cảm thấy sự việc hình như càng tiến tới mức độ nghiêm trọng quá rồi, thế là tôi vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên tòa lầu cao hơn mười mấy mét một bóng hình đang lắc lư trên đó… Chính… Chính Triết!

Ôi trời ơi! Sao lại thế này? Chuyện gì thế này, Chính Triết sao lại nghĩ không thông thế! Chính Triết! Cái thằng nhóc này rốt cuộc muốn làm gì đây! Có gì mà không nghĩ ra chứ!

Tôi chóng mặt quá đi mất! Có chuyện gì mà không thể nói được chứ, đừng có chạy lên sân thượng thế kia!

Hư… tôi vội vã lấy từ trong túi xách ra một cái loa khuếch âm (vì lễ Tình nhân cần nên mới phải làm cái đạo cụ này) rồi chạy đến dưới lầu, đằng sau theo đuôi một đám thích xem film hành động.

“Chính Triết! Này này! Em đừng như thế, em xuống đi đã, được không? Chúng ta có thể nói chuyện mà! Này! Em mau xuống đây cho cô, ở đó rất nguy hiểm đấy! Tiểu tử thối, em có nghe thấy không? Chính Triết, em còn chưa chịu xuống đây nữa hả? Chính Triết, mau xuống đây, chuyện gì cũng có thể nói được mà! Chỉ cần em xuống đây đi đã! Em có nghe thấy không?” Tôi hướng cái loa về phía nóc tòa lầu gào to lên.

Cái thằng nhóc này muốn làm gì đây hả, làm gì mà phải dùng đến hành vi ngu ngốc nhảy lầu này để giải quyết tất cả chứ!

“Cô ơi, cô đừng sợ…” Một học sinh tốt bụng đứng bên cạnh lên tiếng an ủi.

Tôi sợ gì chứ, quả thực chỉ cảm thấy khó chịu đến mức toàn thân đang run rẩy, tự sát thì có gì hay ho?! Quả là khiến tôi tức chết đây mà!

“Này, bạn ơi, nha đầu đang gào hét bên đó đúng là giáo viên của các bạn à?” Không biết là tên con trai nào đang đứng sau lưng hỏi một câu, hình như đang nói tôi, nhưng bây giờ tôi đâu rảnh mà quay lại nhìn đằng sau!

Haizzz! Buồn quá, Chính Triết đáng thương của tôi!

“Đúng vậy, cô ấy là giáo viên của chúng em!” Một cô bé dường như chỉ một lòng thích xem cảnh ồn ào, trả lời rất ư khó chịu.

“Hư… chết tiệt! Cái thằng nhóc trên kia sao có thể để cô giáo của mình đứng dưới lầu cầm loa khóc trời khóc đất để ảnh hưởng đến nhân dân thành phố thế này? Quả đúng là phiền chết được!” Thật là! Nói nhiều như thế, hắn không mệt à? Đúng là…! Tôi đâu có làm ảnh hưởng gì đến anh ta chứ!

Nhưng mà… giọng nói đó có vẻ rất quen? Chẳng lẽ là ảo giác của tôi sao?

“Này! Sao nó lại muốn tự sát vậy?” Giọng nói ấy lại hỏi tiếp.

“… Vì thành tích học tập bị giảm sút!” Cô bé bất lực nhún nhún vai.

“Cái gì? Chết tiệt, vì thành tích học bị giảm sút nên đi tự sát à, đồ ngu hay sao vậy… Thế thì chắc là tụt hạng nhiều lắm! Này, tụt xuống nhiều không?”

“Cũng không phải nhiều lắm, tụt xuống còn hạng tư cuối năm học.”

“Chết tiệt! Hạng tư mà đi tự sát à?! Tức chết mất thôi! Huyết áp của tôi! Thế… thế trước đây hạng mấy?”

“Hạng nhì.”

“Đúng là muốn chết mà! Điên thật rồi! Con thỏ

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT