|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đại dương xanh bao la, hương hoa cỏ bay trong gió, Đa Lâm lập tức quên ngay chuyện bực mình vừa rồi.
“Đứng lại! Chết tiệt, đứng lại coi!”
Sau lưng vẳng đến một tiếng nói kỳ quái, Đa Lâm hiếu kỳ quay đầu lại, chỉ thấy một cậu bé người ngợm bẩn thỉu đang chạy hùng hục về phía cô. Hả? Đó không phải là cái tên hung dữ vừa nãy sao?
“Đồ nhiều chuyện, tôi không thèm cái này! Mau mang cây kẹo chết tiệt của cậu về đi!” Cậu bé quơ tay nắm lấy váy cô bé.
“Mẹ ơi! Có tên dê xồm! Mẹ ơi!”
“Đừng chạy! Đồ nhiều chuyện! Đừng chạy!”
…
…
“Đợi đã! Hàn Thừa Tầm! Cậu đợi tớ với! Cậu chậm chút được không, tớ mới học chạy xe mà.”
“Đúng là ngốc! Mười sáu tuổi rồi mà không biết chạy xe! Này, Doãn Đa Lâm, chúng ta đánh cược đi? Cược xem ai đến trường trước?” Thừa Tầm cố ghìm tốc độ lại.
“Gì thế? Này này, cậu chạy sau xe tớ làm gì đó?”
“Hì hì, tớ dạy cậu làm cách nào để thắng tớ đó mà!”
“Thật không? Sao thắng được?” Doãn Đa Lâm hiếu kỳ hỏi.
“Chính là thế này…” Vừa nói, Hàn Thừa Tầm giơ chân đạp một cái thật mạnh vào đằng sau xe Doãn Đa Lâm, sau đó cười ha ha lên.
“Á…” “RẦM!” một tiếng cực lớn, cả xe lẫn người đều nhào xuống đất.
“Này, Đa Lâm! Này, cậu sao rồi?” Hàn Thừa Tầm cuống cuồng vứt luôn xe, lao đến hỏi.
“Á… đau chết tớ mất thôi! A! Đau quá, cậu đừng đụng vào!” Doãn Đa Lâm vừa khóc vừa đánh vào tay Thừa Tầm.
“Đau chỗ nào? Này này, nói mau cho tớ xem xem! Cậu là đồ ngốc, không ngờ cậu lại ngốc như thế, ái chà ái chà, tớ thật không nên đùa với đồ ngốc như cậu!” Hàn Thừa Tầm tuy nói những lời chọc giận người khác, nhưng trong lòng rất lo lắng cho vết thương trên chân Doãn Đa Lâm.
“Làm sao đây, đau chết mất, lát nữa trễ giờ học thì biết làm thế nào?” Vừa nói, Doãn Đa Lâm lại bắt đầu rơi nước mắt.
“… Này, tớ chở cậu đi có được không? Ê, đừng khóc nữa, a! Coi chừng đầu gối có sẹo đó! Tệ thật, cậu thế này thì ai thèm cưới chứ!” Hàn Thừa Tầm cố ý nói một cách đứng đắn.
“Cái gì? Thật không? Tại sao… tại sao không cưới được?” Doãn Đa Lâm quả nhiên nín khóc ngay, chuyển toàn bộ sự chú ý sang chuyện kết hôn.
“Tất nhiên rồi, cậu nghĩ thử xem có ai mà muốn kết hôn với một người đầu gối có sẹo không, vả lại tớ cũng chẳng thích con gái có sẹo ở đầu gối.” Hàn Thừa Tầm chép chép miệng.
“Huhuhuhu… không cưới ai được sao? Thế phải làm sao? Hu hu… thế thì tớ phải làm sao đây?”
“Được rồi được rồi, tớ sẽ chịu trách nhiệm, tất cả chuyện này đều là do tớ, cho nên… cho nên sau này tớ miễn cưỡng sống cả đời với cậu vậy!” Hàn Thừa Tầm mặt tràn đầy sự không-tình-nguyện, nhưng trong lòng hoàn toàn không phải thế.
“Ai… ai thèm sống cả đời với cậu…”
“Cậu tưởng tớ muốn chắc?”
“Tớ… tớ càng không muốn hơn cậu…” Doãn Đa Lâm tức giận hét lên.
“Được rồi được rồi, đứng lên đã rồi hãy nói! Ối… cậu nặng quá đi mất!”
“Ghét! Cậu nói nhảm gì thế! Tớ đâu có nặng!”
“Này, Thừa Tầm, chúng mình thật sự sẽ luôn ở bên nhau chứ?” Doãn Đa Lâm ngồi đằng sau xe Hàn Thừa Tầm, hai tay ôm chặt eo lưng Thừa Tầm, trên má vẫn còn vết nước mắt chưa khô.
“,… ừ…” Hàn Thừa Tầm cười, nhẹ nhàng trả lời.
“Này, tớ đang rất nghiêm túc nói chuyện đó! Ồôôôô… ! Nhưng mà Hàn Thừa Tầm là nhân vật rất được các bạn nữ yêu mến mà, ai mà biết được, chỉ cần cậu móc tay với tớ…”
“Này, Doãn Đa Lâm, cậu là con ngốc à?” Hàn Thừa Tầm đột nhiên nổi giận.
“Cái gì? Cậu… cậu nói tớ là con ngốc hả? Cậu… cậu…”
“Sao cậu lại có thể không tin lời tớ nói hả, Hàn Thừa Tầm tớ đã bao giờ lừa gạt cậu chưa? Hảaaaa…! Người ưu tú như tớ lại sống chung với cậu… đúng là tủi thân chết được!”
“Hi hi… chỉ cần cậu không kết hôn, tớ cũng không kết hôn, chúng ta chẳng phải sẽ được sống bên nhau à, đúng không nào?”
“Ngốc ạ, thế thì chẳng thà trực tiếp nói chúng ta kết hôn với nhau là được… thật là…”
“Sao? Cậu vừa nói gì thế?” Doãn Đa Lâm không nghe rõ.
“À à… không có gì… không có gì hết.” Hàn Thừa Tầm cẩn thận làm ra vẻ ngây thơ.
“Thế thì, Thừa Tầm, cậu có biết câu chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ không?”
“Haizzz… tớ không nghe! Đừng hỏi tớ mãi về Ngưu Lang Chức Nữ gì gì đó nữa, cậu cứ lật lại chuyện cũ rích thế thì có hay ho gì?”
“Ê! Hàn Thừa Tầm, cậu nghe hay không?”
“… Haizzz, sau này nếu mà ở bên cậu, sao tớ có thể sống đây.”
“Cậu ở đó lảm nhảm gì thế hả? Này! Hàn Thừa Tầm! Cậu nghe không?”
“A a! Chớp sáng chớp sáng như thủy tinh, đầy trời những đốm sao nhỏ xinh…”
“Ê! Thừa Tầm! Hàn Thừa Tầm…”
CHƯƠNG 8. SỰ TRÙNG PHÙNG KỲ LẠ
1.
Ba năm sau.
“Này này, đề này không phải như thế, sao có thể dùng công thức này được? Được rồi được rồi! Các bạn đưa tôi xem cả đi, ở đây thì chỗ này là tổng của thừa tích của bình phương bx và ax, đầu tiên phải tính ra bình phương của bx, sau đó mới có thể dựa vào nó tìm ra bình phương của ax, tiếp theo đó là…”
Giảng đến đây, tôi cầm phấn viết quay xuống nhìn những bạn học sinh đang mắt tròn mắt dẹt ở phía dưới, tim tôi đột nhiên lạnh như có gió thổi qua – Trái đất thì ra là nguy hiểm như thế, tôi có thể nào quay về sao Hỏa được không?
Đã dạy học được 2 tháng rồi, cuối cùng tôi cũng đã phát hiện ra nỗi khổ của thầy cô giáo, thì ra lúc học sinh nghịch ngợm hay ngủ gục thật đúng là cách thức giết chết họ mà không thể nào giải nổi mối hận đấy! Lúc trước tôi thật không nên ngủ trong giờ học, hu hu! Cái nghề giáo viên này đúng là không dễ dàng gì! Ngày nào cũng phải dậy sớm! Như tôi bây giờ vẫn chưa sửa được thói quen đi trễ của mình! Buồn ghê! Tuy bây giờ tôi chỉ mới là giáo sinh thực tập mà thôi… nhưng cũng có thể xem là giáo viên rồi!
“Cô Doãn đến rồi, chúc mừng đã ra viện!” Tôi vừa bước vào cổng lớn của bệnh viện, chị y tá Hỷ Yến vui vẻ bước đến cười hà hà.
“Chào chị! Lâu quá không gặp rồi, hôm nay tôi có cần chích thuốc không?” Tôi ghét nhất là dậy sớm, thứ hai là đi làm, thứ ba chính là chích thuốc, vậy nên mỗi khi tôi gặp mấy chị y tá này là đều có cảm giác choáng váng chóng mặt.
“Chích à? Không cần nữa đâu, chẳng lẽ cô thích bọn tôi chọc qua đâm lại trên đít mình lắm sao?” Hỷ Yến cười híp mắt trả lời, sao cô ta nói chuyện lúc nào cũng trắng trợn thế nhỉ, chẳng hạn biến mông thành phần đít gì gì đó.
Haizzz… nói tóm lại là một tuần trước tôi chẳng qua chỉ là bị cảm thôi mà, thế là ông bố bà mẹ mới kết thúc chuyến du lịch vòng quanh thế giới về nhà đã khẩn trương làm thủ tục cho tôi nhập viện… Hại tôi phải chích bao nhiêu lần, đúng là xui xẻo chết đi được, chỉ là một trận cảm thôi mà, cái ông bố và bà mẹ nhà tôi ấy…
“Bác sĩ Khương vẫn chưa tan ca đâu, cô có muốn ở lại đây chờ anh ấy không?” Cô y tá Hỷ Yến nhếch mày đảo mắt, xem ra cô ta càng thích giỡn với tôi hơn.
“Ồ, thế hả, vậy tốt quá, a, đúng rồi! Chuyện đó… chị Hỷ Yến, chị có nhìn thấy di động của tôi đâu không? Hôm tôi bị đưa vào bệnh viện ấy, có khi nào mất ở đó không? Chẳng phải chị luôn chăm sóc tôi sao? Chị có nhìn thấy qua chưa?” Tôi suýt chút nữa quên mất mục đích chính hôm nay đến đây, vội vã hỏi thăm.
“Di động? Di động của cô Doãn mất rồi à?” Cô ta chớp đôi mắt to hỏi ngược lại.
Hư… nghe giọng cô ta nói, tôi đoán chắc là cô ta không nhìn thấy rồi, thật thất vọng quá, thêm lần này nữa là tôi đã mất hai cái di động rồi, xui xẻo quá chừng! Vả lại gần đây kinh tế đất nước cũng không phải là giàu có gì cho lắm… khổ đời tôi!!!
“Ôi… tôi mới mua đây thôi mà, màu đỏ, phía trên còn treo một cái bùa bình an mẹ tôi cho nữa, trên lá bùa bình an đó viết hai chữ màu đỏ ‘cát tường’…” Tôi nóng nảy giải thích.
“Ôi… thật tiếc quá, tôi quả thực không thấy nó, hay là cô đợi một lát để tôi đi hỏi các y tá và bác sĩ khác nhé!”
“A, thế không cần nữa đâu, nếu không tìm ra thì thôi bỏ qua luôn… vả lại tôi cũng chẳng hi vọng gì nhiều cho lắm…” Tôi có hơi bất lực nhún nhún vai.
“Hà hà! Thế sao? Nhưng… tôi rất hiếu kỳ đó, cô Doãn à.” Hỷ Yến ngoảnh sang nhìn tôi.
“Sao?”
“Cô Doãn và bác sĩ Khương quen nhau khi học cấp ba phải không?”
“Hả? Ờ ờ… đúng vậy…” Tôi hơi nghi hoặc gật gật đầu.
“Hà hà hà hà! Thảo nào tình cảm tốt gheeeeeeeeeê! Trong bệnh viện này có rất nhiều bác sĩ nữ và y tá đang thầm thương trộm nhớ bác sĩ Khương đó! Cô Doãn phải nắm cho chắc vào nhé!”
“Ớ… thế… thế à…” Tôi hơi ngượng ngập sờ sờ mũi.
“Đúng thế đúng thế! Nhà bác sĩ Khương giàu có như thế, lại rất đẹp trai! Thân hình cũng rất đẹp! Vả lại điều quan trọng nhất là, anh ấy đối xử với cô Doãn rất hết lòng! Hì hì hì hì, cô Doãn nói xem có đúng thế không?” Hỷ Yến hớn hở cười châm chọc.
“A… ừ ừ… thế à… anh ấy đúng là rất tốt! Nhưng chị đừng hiểu lầm, tôi và bác sĩ Khương của các chị chỉ là bạn bè thân quen mà thôi, không phải như chị tưởng tượng đâu, quả thật không phải thế mà!” Trước khi bị hiểu lầm, tôi đã vội vã huơ huơ tay giải thích.
“Cái gì chứ?! Bạn bè thân quen hả? Sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




