watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3803 Lượt

Đa Lâm! Cậu có ở đây không? Cậu ở đâu?”

Là Hiền Chu!

Tôi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía xa xa gần chỗ gọi điện thoại có một bóng người mờ mờ. Tôi loạng choạng lồm cồm bò dậy, vui mừng chạy về phía trước.

“Hiền Chu! Hiền Chu! Tớ ở đây!”

Hiền Chu mở to đôi mắt đỏ quạch lên, dáng vẻ không – tin – nổi chạy đến.

“Đa Lâm! Xin lỗi! Hu hu! Xin lỗi, tớ sợ quá, quả thực rất sợ!” Hiền Chu ôm chặt lấy tôi khóc mãi không ngừng.

“Ngốc quá, khóc cái gì chứ, chẳng phải là tớ không việc gì sao, được rồi được rồi, tớ không sao mà…” Tôi không biết vì sao cũng khóc to lên, nếu nói gặp chuyện thế này mà không sợ hãi thì tôi làm không nổi.

Quả thật… quả thật sợ khủng khiếp…

“Chính Hạo đâu? Chính Hạo chưa đến hả?”

“Không… huhu… điện thoại cậu ấy gọi mãi không được, Đa Lâm, vừa nãy tớ gọi điện cho Thừa Tầm, cậu ấy rất kỳ quặc!” Hiền Chu quệt nước mắt nhìn thẳng mắt tôi nói.

“Kỳ quặc? Là sao?”

“Tớ gọi điện thoại báo cậu ta, nói cậu bây giờ gặp nguy hiểm, muốn cậu ấy tới cứu cậu ngay, nhất định phải đến… nhưng mà… nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?”

“Ai mà biết cậu ta tự nhiên cười trong điện thoại, còn hát nữa, sau đó cúp điện thoại của tớ, tớ… lúc tớ gọi lại thì cậu ta khóa luôn máy.” Hiền Chu hơi hoài nghi nói thế.

“Cái gì?” Tôi không dám tin tai mình nữa, sao lại thế được? Không… không thể, Thừa Tầm nhất định phải rất tức giận, cậu ấy sẽ không đối xử thế với tôi…

Tôi gặp nguy hiểm, cậu ấy sẽ không thờ ơ với tôi, càng không thể hát hò! Nhưng mà, nhưng mà tại sao… Hiền Chu sẽ không gạt tôi đâu!

“Tớ không biết nữa, Đa Lâm, trong điện thoại rất ồn ào, hình như tớ còn nghe thấy giọng Chính Hạo nữa, tớ nghĩ Thừa Tầm chắc đã uống say quá rồi, nhất định là thế, Đa Lâm! Cậu đừng buồn, Thừa Tầm nhất định là đã uống quá nhiều rồi!” Hiền Chu an ủi tôi đang thẫn thờ, sau đó lại khóc.

“Ừ… tớ biết rồi… biết rồi… chắc là vậy!” Tôi cắn môi lại, lí nhí nói, bây giờ tôi đã chẳng còn có cảm giác gì nữa rồi, thì ra là thế đấy, cho dù tôi có chết thì cậu ấy cũng sẽ không thèm nhìn tôi một cái, cậu ấy sẽ chỉ đứng một bên lạnh lùng không chút động lòng thôi.

Nhưng mà… trước đây khi tôi gặp chuyện bực bội hay phiền phức, Thừa Tầm luôn là người đầu tiên lao đến bên tôi để bảo vệ mà! Cho dù thế nào, cậu ấy nhất định sẽ luôn là người bảo vệ tôi… nhưng… tại sao lần này cậu ấy không đến? Tại sao không đến chứ? Cậu ấy đối với tôi… chẳng lẽ đến cả một chút tình cảm cuối cùng cũng không có nữa sao?

Thừa Tầm… sẽ không lạnh lùng thế đâu… đúng không?

“Đa Lâm, cậu đang khóc hả?”

“Không, tớ đâu có khóc.” Nhưng thứ mặn mặn rơi xuống miệng tôi là gì đây?

“Đa Lâm, đừng như thế có được không, Thừa Tầm cậu ấy nhất định là đã uống say rồi, thật vậy đó, cậu đừng buồn…”

“Không sao đâu, tớ không sao mà, tớ sẽ không khóc đâu, sẽ không bao giờ khóc nữa… Tớ sẽ không khóc vì cậu ta nữa…” Sẽ không… sẽ không rơi nước mắt vì Thừa Tầm nữa.

Tối hôm đó, tôi ngủ lại nhà Hiền Chu, ngày chủ nhật hôm sau cũng ở bên Hiền Chu, chúng tôi cùng xem một cuốn băng video mượn về, còn xem buổi diễn ca nhạc phát lại của Rain nữa, nếu không phải là có Hiền Chu ở bên cạnh, tôi bây giờ, sợ rằng đã gieo mình tự tử dưới cầu Đông Hải rồi.

Hàn Thừa Tầm, tại sao cậu phải đối xử thế với tôi? Làm tổn thương tôi, cậu thấy vui lắm phải không?
CHƯƠNG 7. THỪA TẦM, CẬU Ở ĐÂU?
1.
Hôm nay cũng là một buổi sáng sớm như bình thường.

Chẳng có gì thay đổi, vẫn yên tĩnh như trước kia…

Nhưng tại vì sao mà trong lòng tôi vẫn cứ hoảng hốt, kỳ lạ thật, chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả.

“Đa Lâm, cậu nói xem nghỉ học rồi bọn mình đi đâu chơi cho vui đây? Trước tiên về nhà tớ ăn cơm là được, mẹ tớ nói sẽ làm mì lạnh thịt bò cho bọn mình ăn đó! Hà hà!” Hiền Chu hai ngày nay vẫn cố sức làm cho tôi vui, thật biết ơn nó quá.

“Ừ.” Tôi miễn cưỡng cười lên một cái, thực cảm thấy mình càng lúc càng giống một con ngốc.

Vừa bước vào phòng học, tôi đã nhìn thấy Thành Vũ Tuyết đang nghiêm túc học hành ở bên kia, thấy tôi đến, cô ta chỉ đảo mắt nhìn tôi một cái đầy khiêu khích, quả thật không biết cô ta vốn là loại người như vậy, nhưng tôi vẫn sẽ đồng ý giao Thừa Tầm cho cô ta, haizzz, tôi đúng là một con ngốc.

Trời ạ, đáng chết thật, chẳng phải đã nói rằng sẽ quên rồi sao, sao cứ nghĩ mãi đến thế này, ngốc ơi là ngốc… Doãn Đa Lâm là đứa ngu ngốc nhất, chính thế mà, “đại trượng phu hà hoạn vô thê” (đại trượng phu có tai nạn nào mà không có vợ ở bên), ví như tôi là đóa hoa tươi còn sợ không tìm ra phân bò à?

Đúng đúng, quên Thừa Tầm đi! Để cho hắn ta cũng tự do đi!

“Đa Lâm!” Tiếng Chính Hạo vang lên từ ngoài phòng học, tiếp theo là bóng Hiểu Anh hoảng hốt chạy vào.

“Có thật là có chuyện đó không? Đa Lâm, có thật là xảy ra chuyện đó không?” Mắt Chính Hạo đo đỏ, dường như sắp lồi ra ngoài.

“Cái gì, Chính Hạo, cậu đang nói gì vậy?” Tôi nhất thời cảm thấy kỳ quặc khó hiểu.

“Xin lỗi, Đa Lâm, nếu hôm đó tớ và Hiền Chu cùng đưa cậu về nhà… có lẽ sẽ không xảy ra…” Hiểu Anh cúi thấp đầu không nói nữa.

“Hư! Chết tiệt! Cái thằng khốn đó dám… tớ… bây giờ tớ đi nói với Thừa Tầm đây!” Vừa nói, Chính Hạo vừa tức giận chạy đi.

Nhìn theo bóng Chính Hạo biến mất, Hiểu Anh dường như muốn nói gì đó, nhưng lại thở dài một cách bất lực.

“Ai… nói… vậy…? Sao mà…” Hiền Chu như không tin nổi việc lại lan đi nhanh đến thế.

“Không biết, nhưng trong trường có rất nhiều người biết đó.”

“Được rồi, chẳng có gì to tát cả, tớ không sao mà, Hiểu Anh, cậu mau về đi, sắp vào học rồi đó.” Biểu lộ duy nhất của tôi là cười ngốc nghếch.

“Đa Lâm, Thừa Tầm cậu ấy… tớ… tớ…” Vẻ mặt Hiểu Anh dường như rất đau khổ, giống như có chuyện gì đó không lành đã xảy ra, biểu cảm của nó như thế trăm năm cũng khó gặp một lần.

“Thừa Tầm thế nào?” Hiền Chu nhìn tôi một cái rồi hỏi Hiểu Anh.

“Thừa Tầm… Thừa Tầm cậu ấy đi rồi.” Giọng Hiểu Anh rất nhẹ rất nhẹ, nhưng tôi vẫn nghe thấy.

“…” Tim run lên thật dữ dội, tôi lặng lẽ thả rơi cặp xách trong tay xuống, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn Hiểu Anh.

“Cậu vừa nói Thừa Tầm sao cơ? Đi rồi? Là ý gì?” Tôi không dám tin, hỏi lại.

Tại sao lại nói thế? Thừa Tầm đi rồi? Là sao? Cậu ấy đi đâu? Tại sao lại đi đột ngột thế? Bao nhiêu suy nghĩ chạy rần rật trong đầu tôi.

“Đúng, đi hôm qua rồi, hình như… nghe nói là đi nước ngoài, đi với bố mẹ cậu ấy, nói là muốn ở lại đó một thời gian…” Vừa nói Hiểu Anh vừa bịt miệng khóc nấc lên, nhưng ánh mắt của nó thật lạ lùng, sao lại giống như đang nói dối? Đúng, có lẽ là đang nói dối!

Trong này nhất định có nguyên nhân nào đó mà tôi không biết… đi nước ngoài? Không thể, sao vậy chứ… quá kỳ lạ, tại sao Thừa Tầm phải đi nước ngoài? Trong này nhất định có nguyên nhân gì đó để tôi không biết được! Nhất định phải có nguyên nhân gì đó! Không thể… Thừa Tầm không thể không nói lời nào mà bỏ đi được…

Sao… sao lại thành ra thế này?

“Cậu đang lừa tớ hả? Hiểu Anh à, cậu đừng đùa như thế với tớ! Nói đùa thế với tớ là để tớ vui hả? Chẳng vui chút nào đâu, ấu trĩ lắm đó! Thật quá ấu trĩ! Được rồi, được rồi, Thừa Tầm bây giờ đang ở đâu? Chắc chắn là cậu ấy vì muốn tớ tha thứ cho nên mới làm thế này, đúng không? Trịnh Hiểu Anh, cậu nói với tớ là cậu đang đùa đi, tất cả những gì cậu nói là giả, phải không? Cậu đang gạt tớ có phải không?”

“… Là thật sao? Thừa Tầm cậu ấy…” Thành Vũ Tuyết đột ngột đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, gương mặt đầy vẻ ngơ ngác và nghi ngờ.

“Tại sao cậu ấy phải đi? Sao lại đi đột ngột thế chứ? Đây… đây rốt cuộc là chuyện gì hả…” Hiền Chu bịt lấy miệng hỏi Hiểu Anh liên tiếp.

“… không biết… tớ chẳng biết gì cả, đừng hỏi nữa… Thừa Tầm… tớ nhận lời cậu ấy là sẽ không nói rồi…” Hiểu Anh bịt chặt hai tai, ra sức lắc đầu.

“… Thừa Tầm bây giờ đang ở trong lớp chứ hả? Hả? Cậu ấy đang ở trong lớp phải không?” Tôi đờ đẫn đứng tại chỗ ngồi của mình, người run lên bần bật.

“… Đi rồi, cậu ấy đi nước ngoài rồi…” Giọng Hiểu Anh vừa nhẹ vừa mơ hồ.

“Lừa gạt! Cậu lừa tớ! Thừa Tầm cậu ấy sẽ không bỏ rơi mình tớ ở lại! Cậu ấy đã nói rồi, bọn tớ đã hứa với nhau rồi! Trước đây rất lâu đã hẹn với nhau thế rồi! Bọn tớ vẫn luôn giữ lời! Chỉ cần bọn tớ đều không kết hôn thì sẽ luôn luôn ở bên nhau! Cậu có biết không? Cậu nhất định là không biết! Nên cậu đừng có lừa tớ nữa! Tớ sẽ không tin cậu đâu! Bất chấp là ở đâu, bất chấp Thừa Tầm ở đâu, tớ cũng sẽ tìm cho ra cậu ấy!” Vừa nói, tôi vừa đẩy Hiền Chu và Hiểu Anh đang đứng cản trước mặt tôi ra để lao ra ngoài.

Thừa Tầm… Thừa Tầm… Thừa Tầm…

Tôi không biết mình đang làm gì nữa, chỉ biết những giọt nước mắt to như hạt đậu bắt đầu tuôn mãi không ngừng, đây không phải sự thật… không thể không thể… Ai cũng có thể bỏ rơi mình, chỉ có cậu ấy là không được! Chỉ mình cậu ấy là

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT