|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
được thế nào gọi là “sợ người dò hỏi, cố gượng mỉm cười”.
Hàn Thừa Tầm, tên thỏ nhép vừa không chín chắn, tri thức lại thấp kém như cậu, cậu thật đã khiến tớ đau lòng quá rồi, được thôi, được thôi! Chúng ta từ nay về sau cũng chẳng cần gặp nhau nữa! Cậu đi đường dương quan của cậu, tớ đi cầu độc mộc của tớ, chúng ta từ bây giờ không ai dính vào chuyện của ai! Chẳng ai phải nói chuyện với ai nữa! Chúng ta một dao cắt đôi triệt để đi!
“Hu hu… hu oa oa! Hu hu oa oa!” Tôi gục xuống khóc như một đứa trẻ.
Đúng, Doãn Đa Lâm, khóc xong rồi thì tất cả đều kết thúc, tôi sẽ không hy vọng bất cứ điều gì ở cậu nữa, tôi sẽ quên sạch quên hết về cậu, tôi cũng sẽ quên cuộc sống sau này của cậu luôn, tôi phải quên cậu, quên hết toàn bộ về cậu! Tôi sẽ sống thật tốt, tôi sẽ sống thật vui vẻ, cậu cũng có thể mãi mãi ở bên cạnh Thành Vũ Tuyết của cậu, sẽ chẳng có ai phá hoại hai người nữa đâu! Về sau cứ tồi tệ thế nhé! Về sau cứ như cậu muốn đi, chắc cậu vui lắm hả!
Hu hu hu hu… hu hu hu…
“Này, chị Đa Lâm, có còn nhớ em không?” Một bóng cao lớn đột nhiên che mất ánh sáng trước mặt tôi.
“Ai vậy? Tránh ra! Đừng đến làm phiền tôi!” Tôi ngừng khóc, thờ ơ ngẩng đầu lên hỏi.
“Sao mà trốn ở nơi này một mình khóc hu hu vậy? Hà hà, chuyện gì mà đau lòng quá vậy?” Giọng nói ngọt xớt đáng ghét, đáng ghét! Phiền chết đi được!
“Tôi khóc chuyện tôi, liên quan gì đến cậu?” Tôi ngoảnh đầu đi, không thèm để ý đến cái người gớm ghiếc buồn nôn này nữa.
“Ta nói chị Đa Lâm à, không phải là không nhớ em đấy chứ, thế mà em cứ ngày đêm nhung nhớ chị! Chị làm thế là quá vô tình đó!”
Hử… hình như đã gặp tên này ở đâu rồi thì phả, ồ… chắc là con chim sẻ ồn ào lần trước gặp ở phòng chơi bi-da chứ nhỉ, cười híp cả mí, hứ! Tôi ghét nhất loại không đứng đắn như thế!
Ồn ồn ồn! Đúng là ồn chết đi! Mẹ cậu ta nhất định không biết cậu ta ngốc nhỉ?
“Ồ, tôi nhớ ra bộ dạng cậu rồi, được rồi, như thế đã được chưa? Nên cậu đi nhanh cho tôi nhờ! Tâm tình tôi hôm nay quả thực không tồi tệ như bình thường đâu!” Tôi lạnh lùng phát ra mấy câu.
“Hây hây, tâm tình không tốt hả? Làm gì mà khóc đến thành ra thế này? Có phải bị bạn trai hất đi rồi không?” Cái thằng này quả nhiên không tốt như tưởng tượng, còn dám quỳ xuống trước mặt tôi nữa chứ.
Bây giờ tôi thật muốn cho hắn một đấm quá! Để cho cái tên chim sẻ lải nhải này chết cho rồi!
“Xin cậu ngậm cái mồm thối cậu lại!”
“Ái chà, ta nói chị Đa Lâm xinh đẹp của tôi ơi, đừng hung dữ mãi thế, thật may hôm nay em cũng đá bạn gái em rồi, như vậy em có thể an ủi chị Đa Lâm nhỉ, chị nói xem thế có được không?” Tên đó vừa nói vừa ôm vai tôi.
“Tốt nhất là cậu tránh xa tôi ra, bỏ ngay cái tay dơ bẩn ra!” Tôi chỉ có thể miệng mồm dữ tợn thế thôi, vì tôi đã chẳng còn sức lực dư thừa nào để đối phó với tên sói háo sắc này nữa.
Hu hu! Sao tôi lại xui xẻo thế này! Tại sao cứ gặp nhau những chuyện phiền phức thế chứ! Quả thực là quá đáng mà! Lão già thượng đế, sao ông cứ khiến tôi không sống nổi thế này?!
“Đừng thế mà, chị Đa Lâm, chúng mình đi đi, tìm chỗ nào vui vẻ một tí, chị nói xem có được không?”
“Tôi nói cậu bỏ cái tay dơ bẩn của cậu ra, chẳng lẽ cậu nghe không hiểu hả?! Cái tên ngu ngốc này!”
“Chị Đa Lâm, tốt nhất chị đừng nói nữa, cứ hung dữ thế này, đừng làm em tức đấy nhé!”
“Cậu bỏ tôi ra, đừng đụng vào tôi, cái tên ruồi nhặng buồn nôn này! Mau bỏ tôi ra, đồ súc sinh, đồ yêu quái!” Tôi giằng mạnh tay hắn đang ôm tôi ra.
“Này, đồ gái hư, cô rửa sạch miệng mồm đi, cẩn thận đừng có chọc tức tôi!” Vừa nói, cái tên vừa hiện nguyên hình này giáng cho tôi một bạt tai.
Chết tiệt, Thừa Tầm đánh ta thì coi như xong rồi đi, nhưng sao cái loại như ngươi mà cũng đòi như Thừa Tầm hả? Ngươi dựa vào đâu mà đánh ta? Ngươi lấy tư cách gì chứ? Đúng là khiến người ta buồn nôn!
“Tránh ra! Mau tránh ra! Cái tên này mi đi chết đi! Chết đi!” Tôi đứng dậy dùng hết sức lực đạp cho hắn ta một phát, sau đó liều mạng xông về phía trước.
“Cái con nha đầu chết tiệt, dám đá tôi à!” Vừa nói, hắn vừa nhào tới tóm lấy tôi kéo vào một khu tối om om.
“Phịch…”
“Bỏ ta ra, nếu ngươi không bỏ ra thì ngươi chết chắc! Cái tên súc sinh, ngươi đi chết đi! Còn không mau thả ta ra hả?” Tôi bị hắn đè lên người, liều mạng vật lộn.
“Câm miệng! Đừng có la nữa! La nữa là tôi đánh cô đó!”
“Thằng nhóc thối tha, xem ra ngươi không biết ta là ai hả, nếu ngươi mà biết, ngươi đúng là chết chắc rồi! Còn không mau thả ta ra! Ta nói ngươi thả ta ra, cái thằng này…”
“Hà hà, đương nhiên tôi biết cô là ai rồi, cô không phải là Doãn Đa Lâm sao, chẳng phải là người ở sát bên với lão đại Hàn Thừa Tầm ở trường mấy người à! Ha ha, cái gì mà thanh mai trúc mã chứ, mấy cái đó đều là do cô tự dát vàng lên trên mặt thôi!” Tên đó cười hi hi mà nói thế.
“Hiền Chu! Chính Hạo! Hiểu Anh! Ối! Ối ối!” Tôi gần như đã gọi ra hết những cái tên mà mình đã biết rồi, nhưng chưa đợi tôi kêu cứu thành công thì tên đó đã dùng tay bịt chặt miệng tôi lại.
Áo ngoài của tôi đã bị hắn ta vứt sang một bên, ngoài việc giương mắt lên ngó tên đó đang cởi đồ của tôi ra thì tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa cả. Tên thối tha! A a! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu, ta sẽ làm cho ngươi hối hận! Ta nhất định sẽ giết chết nhà ngươi!
Chết tiệt, bây giờ cái tên đó đang dùng hai bàn tay bẩn thỉu cởi móc áo lót của tôi, tôi ra sức lắc mạnh đầu, mong thoát ra khỏi cái tay to đùng đang bịt chặt miệng tôi.
“A! Đau quá! Chết tiệt, nha đầu này cô dám cắn tôi hả? Xem tôi đánh chết cô không!” Vừa nói hắn vừa tức giận giơ tay lên.
“Ngươi đánh là ngon lắm đấy! Đợi hôm nay qua rồi, đợi mấy ngày sau xem, ta dám bảo đảm ngươi sẽ chết rất thảm đó!” Tôi trừng mắt nhìn hắn.
“Cái gì? Cô tưởng nói thế sẽ làm tôi sợ chắc? Cô có chống cự cũng chẳng có ai đâu, sẽ chẳng ai đến cứu cô đâu, tôi sẽ khiến cô không dám nói chuyện này ra… tôi là con trai, cô là con gái đấy nhé, nói ra rồi không sợ mất mặt hả?” Cái tên mặt người dạ thú này dương dương đắc ý vuốt ve khuôn mặt yêu quý của tôi.
“Hiền Chu! Chính Hạo! Hiền Chu! Mau đến đây! A hư…” Nhằm lúc hắn phân tâm, cuối cùng tôi cũng đã ngoác to miệng ra kêu cứu.
“Chết tiệt! Cái con nha đầu không biết trời cao đất dày này, chẳng lẽ muốn tôi đánh cô thật hả?”
Thừa Tầm, Thừa Tầm, bây giờ cậu đang ở đâu, cứu tớ với, Thừa Tầm, mau đến đây đi… Thừa Tầm, mau đến cứu tớ với!
“Đa Lâm, là cậu hả? Cậu ở đâu? Đa Lâm!” Là giọng của Hiền Chu!
Tôi đã tỉnh rượu ra nhiều, tôi cố gắng thoát khỏi tay hắn, dùng toàn bộ sức lực la lớn: “Hiền Chu! Đừng đến đây, mau đi gọi điện thoại! Gọi cho Thừa Tầm! Cậu đừng đến đây! Đi gọi điện thoại cho Thừa Tầm mau! Nhanh lên, đừng đến đây…”
Tên đó bắt đầu luống cuống, một nắm tay huơ về phía tôi, vội vã đứng dậy, hoảng loạn không biết nên làm gì.
“Này, cô đúng là, đúng là thanh mai trúc mã của Hàn Thừa Tầm hả? Hử? Cô đúng là thanh mai trúc mã của hắn sao?” Tên đó đột nhiên chồm tới hỏi liên tục.
“Phụt!” Tôi gạt tay hắn ra, đồng thời nhổ cho hắn một bãi nước bọt.
“Nha đầu chết tiệt, tính cách sao vừa hư hỏng vừa xấu xa thế này! Tôi hỏi cô có phải thanh mai trúc mã của Hàn Thừa Tầm không?! Có phải là bạn gái của hắn ta không?! Rốt cuộc là có phải không? Hả? Cô trả lời tôi nhanh đi!”
“Sao? Thế thì sao hả? Không phải thì sao? Đừng có nhắc đến tên Thừa Tầm bằng cái miệng thối của ngươi, loại như ngươi không xứng! Không xứng! Hừ! Ta nói rồi, đợi qua ngày hôm nay, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết rất thảm, đến lúc đó, cho dù ngươi có quỳ xuống trước mặt ta xin tha thì cũng vô ích! Ha ha ha ha! Ngươi sẽ chết rất khó coi!”
“Này! Cô… có đem việc hôm nay kể Hàn Thừa Tầm nghe không hả? Chắc là không, đúng không? Có nghe chưa, nếu cô nhận lời tôi không kể hắn nghe, tôi sẽ tha cho cô! Có nghe rõ chưa hả? Hả?!” Hắn căng thẳng nắm lấy tôi lắc mãi không ngừng.
“Hứ! Sao, ngươi sợ rồi à?”
“Nha đầu chết tiệt, tôi hỏi cô có nghe rõ chưa?”
“Ta đâu có dễ dàng hiền lành thế, cho dù ta không báo với Thừa Tầm thì sau này ngươi cũng chẳng sống yên ổn được ngày nào đâu! Ta nhất định sẽ khiến ngươi chết rất thảm! Ta dám bảo đảm đấy!”
“Được rồi, cứ thế nhé, cô tuyệt đối không được nói cho Hàn Thừa Tầm biết! Hứa thế đi nhé! Có nghe chưa?! Không được nói với hắn!” Vừa nói, hắn ta vừa lồm cồm đứng dậy, chạy huỳnh huỵch mất dạng.
Hừ… mấy dạng như tên này, đều sợ Thừa Tầm đến thế à? Đúng là buồn cười… cái tên Thừa Tầm đó chẳng qua chỉ là biết đánh lộn mạnh bạo hơn chút xíu thôi mà…
Nhưng tên nhóc đó hồi học cấp hai đến cả học sinh tiểu học cũng không dám đánh, đến cấp ba thì đã trở thành ma vương rồi, haizzz! Tại sao đến giờ phút này tôi vẫn không buông hắn ra được nhỉ? Tôi phải làm sao mới quên được hắn đây? Không không, tôi không muốn cứ đau khổ mãi nữa! Tôi nhất định sẽ làm được, tôi nhất định sẽ quên được hắn… Thừa Tầm, chúng ta thật phải thế sao? Tớ không muốn như thế này đâu…
“Đa Lâm…
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




