watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3797 Lượt

như vậy, đừng nên như vậy mà…

“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt thế nữa, tôi sẽ không thương hại cậu đâu… hoặc cậu hy vọng tôi sẽ an ủi cậu à, thế nói sao nhỉ? Lời dễ nghe chắc? Hay là hẹn hò? Hay là hôn? Ha, cái cậu muốn chỉ là mấy thứ như thế phải không?” Thừa Tầm lạnh lẽo cười, sau đó chẳng đếm xỉa gì nữa, ra khỏi phòng vệ sinh.

Binh!

Cửa phòng vệ sinh bị cậu ta đạp ra không thương tiếc.

Tôi lặng lẽ đứng trên nền đất, cảm thấy toàn thân mình từ trên xuống dưới cứ từng đợt đau buốt lạnh lẽo không ngừng.

Hàn Thừa Tầm, cậu là thằng ngốc hả? Cậu thật sự là thằng ngốc chắc? Tớ không tin là đến tận bây giờ cậu vẫn không hề cảm nhận được điều gì! Cậu nhất định là đang cố ý giả vờ như không hề biết gì!

Tôi cố gắng chùi chùi nước mắt và chóp mũi, không nói gì cũng lẳng lặng đi ra.

Thừa Tầm đã trở về bên mọi người, nhìn thấy bộ dạng Thành Vũ Tuyết mỉm cười dịu dàng với cậu ấy, tôi thật muốn lập tức đến đẩy chết cô ta cho rồi!

“Hàn Thừa Tầm! Cậu phải nói rõ ràng cho tớ!” Tôi chạy đến, hét với cậu ta.

“Đa Lâm… sao… sao thế?” Hiền Chu dường như bị tôi dọa suýt chết, vội vã đứng dậy.

Thừa Tầm chầm chậm ngẩng đầu lên, tôi cảm thấy ánh mắt Thừa Tầm nhìn tôi trừng trừng mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương, thậm chí còn có phần hận thù.

“Doãn Đa Lâm, cậu đang làm gì thế, mau ngồi xuống đi, mọi người đang nhìn đấy!” Chính Hạo vì hòa khí của tất cả đã kéo tay tôi, nhưng lại bị tôi gạt đi không thương xót.

“Hàn Thừa Tầm, lời cậu nói vừa nãy, nói rõ cho tớ nghe xem!”

“Đủ rồi đó, Doãn Đa Lâm, cậu còn muốn tiếp tục làm tổn thương tôi như thế nữa sao? Hay ho thú vị đến thế à?” Thừa Tầm vẻ mặt chán ghét cúi đầu xuống.

“Tớ không tin, Hàn Thừa Tầm, trừ phi cậu

nói ra nguyên nhân không muốn gặp tớ nữa, nếu không tớ sẽ không cam tâm đâu!” Tôi gắng sức giữ cho nước mắt không rơi, không cam chịu yếu hèn hét to.

“Cậu thôi được rồi đấy, Doãn Đa Lâm, cậu đối xử vậy với Thừa Tầm là vì sao chứ? Thật không biết cậu rốt cuộc muốn làm trò gì đây?” Thành Vũ Tuyết đột ngột đứng dậy cản trở tầm nhìn của tôi.

Thành Vũ Tuyết… vì cậu… tất cả là vì cậu!

Nếu như không phải là vì sự xuất hiện của cậu, có thể giữa tôi và Thừa Tầm đã không có khoảng cách xa đến thế! Nói không chừng… Thừa Tầm đã thích tôi từ lâu rồi! Tất cả đều là do cậu hại tôi, tất cả đều do lỗi của cậu!

“Tránh ra! Cậu im lặng cho tôi nhờ! Ở đây không có phần cho cậu nói!” Tôi giơ hai tay ra, đẩy cô ta ra không thương tình.

“Á! Đa Lâm, sao cậu có thể như thế, Thừa Tầm! Đau quá…” Thành Vũ Tuyết ngã xuống khóc không thành tiếng, trời ạ, cô ta đúng là biết diễn kịch đấy! Tôi chỉ đẩy nhẹ cô ta có một cái mà thôi, chỉ nhẹ nhàng thế mà thôi!

“Thành Vũ Tuyết, cậu đừng có giả vờ…” Tôi lạnh lẽo hừ mũi.

“Chát!”

Đột ngột, Thừa Tầm đứng dậy tát tôi một cái không hề do dự.

Sau một lúc lâu, trên má đau rát đỏ bừng lên mới khiến tôi ý thức được rằng Thừa Tầm đã đánh mình.

Sao… sao có thể thế được?

“Thừa Tầm, cậu đang làm gì thế hả?” Chính Hạo và Hiểu Anh kích động cùng la lớn lên, bọn nó căn bản không dám tin vào sự thực.

“Hàn Thừa Tầm! Mày đừng có quá đáng!” Khương Tải Hoán túm lấy cổ áo của Thừa Tầm, nghiến răng nghiến lợi hét.

Thừa Tầm mặt không biểu cảm gỡ bỏ tay Khương Tải Hoán ra, quỳ xuống đỡ Thành Vũ Tuyết.

“Sao rồi? Cậu không sao chứ? Có đi được không?”

Giọng cậu nói với Thành Vũ Tuyết nghe ra rất dịu dàng, tôi cắn chặt môi, nước mắt không đừng được ầng ậng trào ra.

“Doãn Đa Lâm, chúng ta đừng gặp nhau nữa, cho dù là đụng mặt ở trường, tốt nhất cậu cũng giả vờ như không biết tôi đi, sau này đừng đến tìm tôi để về nhà chung nữa, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi, càng không nên làm những chuyện khiến tôi thấy ghét cậu thêm nữa, coi như tôi van xin cậu đấy.” Mỗi một lời Thừa Tầm nói như một con dao rạch từng nhát thật dài vào tim tôi, những vết thương thật dài.

Nói xong, cậu đỡ lấy Thành Vũ Tuyết đứng dậy rồi bỏ đi, Chính Hạo cũng vội vã chạy đuổi theo.

Trong tim, dường như có một thứ gì đó trong phút chốc đã vụn vỡ.

Tôi thật đau lòng quá, Hàn Thừa Tầm… tôi không muốn nhìn thấy hắn ta nữa, Doãn Đa Lâm mày là con ngu, sao mày có thể chờ đợi vô vọng một người như vậy? Bây giờ mày đã hài lòng chưa? Bây giờ mày đã thấy được chân tướng sự việc chưa? Đúng rồi đúng rồi! Chân tướng của sự việc, chính là Hàn Thừa Tầm vốn không hề để ý đến Doãn Đa Lâm đấy!

Tôi hôm nay, cũng coi như đã hiểu rõ hết rồi!

“Đa Lâm… cậu… cậu vẫn khỏe chứ?” Hiền Chu bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

Tôi không nói thêm lời nào đẩy nó ra rồi quay người đi ra ngoài, tôi không ngừng bước đi như chạy, không ngừng, tôi căm ghét bản thân mình thế này, tôi căm ghét chỉ biết rơi nước mắt… Tôi càng căm ghét cậu, Hàn Thừa Tầm…

Tại sao, lại đối xử với tôi như thế? Hàn Thừa Tầm, tôi ghét cậu! Ghét cậu nhất nhất nhất!
3.
“Đa Lâm, đừng như thế nữa, năn nỉ cậu đừng thế nữa có được không, cậu để Tải Hoán tiền bối đến đây được không, anh ấy quả thật rất lo cho cậu đó!” Hiền Chu đứng một bên nhè nhẹ lắc lắc vai tôi.

Thật à? Lo cho tôi… vậy sao?

“Này, Lý Hiền Chu! Não cậu bị úng nước hả? Tại sao lại kêu tên đó tới, nếu không phải vì hắn ta thì sự việc đâu đến nỗi thế này, rốt cuộc cậu có phải là bạn gái của Chính Hạo không vậy? Tại sao đến cả việc này cậu cũng không biết?! Thừa Tầm ghét tên đó, Thừa Tầm không thích tên đó! Sao cậu có thể nói giúp cho tên đó vậy hả?!” Hiểu Anh đứng bên kia bất mãn trách móc Hiền Chu.

“Cái gì? Cậu nói não tớ úng nước hả? Này, Trịnh Hiểu Anh, cậu nói thế là ý gì đó?! Tại sao không thể để anh Tải Hoán đến đây?! Rõ ràng là lỗi của Thừa Tầm, rõ ràng là Hàn Thừa Tầm không đúng! Sao có thể vì bạn gái mà đánh người bạn thân nhất lớn lên bên mình từ nhỏ chứ?! Làm người không thể như thế! Là Thừa Tầm không đúng!”

“Này! Lý Hiền Chu! Nha đầu cậu rốt cuộc là có chuyện gì hả? Cậu đừng có mà ở đây thổi gió vào lửa đi! Việc không đơn giản như cậu tưởng tượng đâu!”

“Tớ thổi gió vào lửa hả?! Trịnh Hiểu Anh, hôm nay cậu phải nói rõ ràng cho tớ! Tớ làm sao có thể là đứa thổi thêm gió vào lửa chứ! Này! Cậu nói rõ cho tớ nghe xem nào!”

“Ê! Ồn… ồn chết đi… câm miệng! Hai người câm miệng hết! Thật là… hai người có thể yên lặng chút được không, tớ… tớ sắp phiền đến chết rồi đây…” Người trong quán rượu đã đông đúc ồn ào quá thể rồi, bị hai đứa nó léo nhéo thêm, đúng là biến thành tổ chim sẻ.

“Này này này, đừng uống nữa Doãn Đa Lâm, cậu thật muốn để mình biến thành ngàn ly không say hả? Cậu đã uống hết bốn chai rồi đấy, cứ thế này cậu sẽ uống đến chết mất! Cố tỏ ra mạnh mẽ cũng phải có giới hạn chứ!” Hiểu Anh vừa nói vừa cướp lấy chai rượu của tôi.

“A! Không cần, tránh ra đi! Tớ muốn uống đấy, hai người các cậu đừng có cản trở tớ, tớ không tỏ vẻ kiên cường! Tớ càng ghét người khác cứ giảng đạo lý bên tai tớ!” Tôi liều mạng giữ chặt chai rượu trong lòng, chết cũng không buông tay.

“Đa Lâm, cậu không nên đối xử với Thừa Tầm như thế, cậu có biết không, toàn bộ sự việc đều là do cậu đã làm sai, là cậu không đúng, việc này là do cậu không đúng đấy… Cậu không nên đi quá gần với Khương Tải Hoán như thế!” Hiểu Anh trách cứ.

“… Cái gì?! Cậu đang nói gì thế hả? Ha ha, cái gì chứ…” Tôi cố ý làm ra vẻ không hề biết gì, vì chỉ có như thế thì tôi mới có thể không khóc ngay lúc ấy.

Đi sát bên Khương Tải Hoán? Ha, chẳng lẽ tất cả chuyện này, là do lỗi của tôi sao? Là do tôi làm sai sao?

“Được rồi, Hiểu Anh, cậu đi đi, tớ sẽ đưa Đa Lâm về nhà.”

“Vậy tớ đi trước đây, Hiền Chu chỉ mình cậu có sao không đó? Nếu không được thì cậu gọi điện thoại cho Chính Hạo đi nhé, tốt nhất vẫn là đừng nên gọi xe, lỡ như Đa Lâm nôn ra trên xe thì tệ lắm!”

“Ừ, được rồi, làm thế đi!”


“Hư… cái đồ ngốc này, làm gì mà uống nhiều thế chứ, cậu thấy tớ cõng cậu nổi hả? Cậu cứ ở đây đợi, tớ đi gọi điện thoại cho Chính Hạo, thật là, cái di động chết tiệt lại hết pin! Đa Lâm, này, Đa Lâm, cậu có nghe không đấy?”

“Biết rồi! Tớ biết rồi!” Tôi ôm chặt đầu, nóng nảy trả lời.

“Thật không đi cùng tớ sao? Đa Lâm, tớ không yên tâm cậu ở đây một mình, không thì cậu cùng với tớ đi gọi điện thoại đi!”

“Mau đi, cậu mau đi đi, tớ muốn nhanh chóng về nhà! Đừng lảm nhảm nữa!”

“Thật tình cậu không sao chứ? Thế này vậy, Đa Lâm, nếu có thằng khốn nào dám đến gần cậu, cậu nhổ nước bọt vào hắn, sau đó mắng hắn cật lực vào, tớ đang ở trong sảnh gọi điện thoại gần đó thôi, lúc đó cậu nhất định phải la lớn lên, tớ sẽ chạy vào ngay!”

“Biết rồi! Cậu phiền quá đi! Mau đi đi, mau đi nhanh đi!” Hiền Chu sao mà nhảm nhí thế, Chính Hạo à, cậu chắc chắn cần Hiền Chu chứ? Tội nghiệp quá đi!

“Vậy tớ đi nhé!”

“Ừ! Ừ…”

Nhìn bóng Hiền Chu càng lúc càng nhỏ dần, nước mắt tôi từ nãy vẫn cứ cố nuốt vào cũng đã tuôn trào ra. Giờ mới hiểu

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT