watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3799 Lượt

với Hiểu Anh.

“Đúng là… nha đầu này!” Hiểu Anh hết cách đành cười to lên, sau đó đặt một ly nước cam siêu bự xuống trước mặt tôi.

“Woa! Tốt quá! Hiểu Anh tớ yêu cậu!” Tôi hào hứng vỗ tay, vội cầm ống hút uống rất ngon lành.

“Cạch…”

Cửa quán lại bị đẩy ra.

“Ting ting tang tang…”

Bên tai lại vang lên một loạt tiếng phong linh trong trẻo.

“Á á, mệt chết đi thôi! Cuối cùng cũng tới rồi! Trịnh Hiểu Anh, bọn tớ tới rồi!”

“Đa Lâm, úi chao! Cậu tới sớm thật đó, lại bị cậu cướp mất vị trí đầu tiên rồi! Tớ còn tưởng bọn tớ là người đầu tiên nữa chứ!”

Hà hà, lần này là hai cái mồm luôn thân thân mật mật Chính Hạo và Hiền Chu đó, hai người tay trong tay bước vào, còn mang đến một túi đầy bia và nước trái cây, hic… hình như chỉ có tôi tay không đến đây thôi, vẫn cảm thấy mặt mình dày quá.

Tiếp đó là Vũ Thành, Triều Nhất…

Những đứa bạn thân thiết thời học cấp ba đã tề tựu đông đủ, mọi người ồn ào náo nhiệt, nói nói cười cười, giống như thời gian đã quay ngược lại 3 năm về trước, trong lòng tôi trong thoáng chốc như có được sự an ủi, cảm giác rất hạnh phúc, tôi không ngăn được lòng mình thầm mỉm cười.

Được ở bên mọi người, thật là tốt!

“Cạch…”

“Ting ting tang tang…”

Cửa quán lại bị mở ra lần nữa.

“Ô! Mọi người đều ở đây à!”

Thình thịch!

Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tim tôi thoắt nhiên nhảy thót lên thật mạnh. Trời ạ, tôi đã quên béng mất, thì ra… cậu ấy cũng đến đây, sao tôi lại có thể quên béng đi việc quan trọng này cho được?

Hư… trong lòng bỗng cảm thấy vừa sợ hãi vừa căng thẳng…

“A! Thừa Tầm! Cậu cũng đến rồi! Sao mà chậm thế hả? Mọi người đều đang chờ cậu đó! Đợi lát nữa phải phạt cậu một ly mới được!” Chính Hạo cười tinh ranh, cậu ta đảo mắt một vòng về phía Thừa Tầm, lại đảo mắt về phía tôi, sau đó cười càng kỳ dị hơn.

Hử… cái tên Chính Hạo này, làm gì mà cười ám muội thế hả? Làm gì thế!!! Tôi cảm thấy mặt mình nóng dần lên.

“Ha ha, xin lỗi, vừa nãy ngủ trưa một giấc đã quá, lúc tỉnh dậy đã thấy trễ rồi!” Thừa Tầm bước đến bên cạnh bàn ăn, đôi mắt cong cong như trăng non cười cáo lỗi.

Không hiểu vì chuyện gì… là ảo giác của tôi chăng? Tại sao tôi cảm thấy Thừa Tầm trong ba năm rời xa lại trở nên chín chắn hẳn, không còn là đứa con nít chưa gì đã nổi giận, chưa gì đã tỏ ra thiếu gia như trước kia nữa… Hơn nữa, cậu ấy trước đây có làm sai việc gì thì đánh chết cũng không chịu xin lỗi… Nhìn thấy cậu ấy bây giờ, tôi không nhịn được phải mỉm cười, trong lòng cảm thấy rất yên vui.

Rốt cuộc, là ai đã khiến cậu ấy thay đổi nhiều như thế? Mới nghĩ đến người mà không phải tôi ấy, tôi đã cảm thấy hụt hẫng rồi…

“Này Hàn Thừa Tầm, nước ngoài tốt đến thế thật sao? Làm gì mà đi là đi liền một lúc 3 năm vậy, bên đó có người ngoài hành tinh hả? Nếu mà cậu không quay trở về, tớ còn tưởng cậu đã quên hết bọn này rồi nữa đó!” Hiền Chu liếc mắt, đứng một bên nói chua chát.

“Hiền Chu, em nói nhảm gì vậy?” Vừa nói, Chính Hạo vừa vội vã đẩy đẩy cánh tay Hiền Chu, ý bảo nó ngậm miệng lại.

“Đúng đó đúng đó! Hiền Chu, vừa ăn nhiều thế mà không đủ tống đầy miệng à? Nói ít thôi được không? Chẳng phải Thừa Tầm đây đã về rồi hay sao?” Hiểu Anh cũng bực tức vỗ vào đầu Hiền Chu.

“Tớ… tớ đâu có nói sai gì đâu! Thật là! Mọi người làm gì mà dữ thế!”

Thừa Tầm chẳng nói gì cả, chỉ nhè nhẹ nhếch nhếch khóe miệng cứng đơ lên, nhún nhún vai, sau đó cậu nhẹ nhàng kéo ghế ra, ngồi kế bên tôi.

Thịch!

Người tôi đột nhiên như bị co rút lại! Trời ơi! Tên này làm gì mà lại lặng lẽ ngồi bên tôi thế này? Mặt tôi bây giờ chắc chắn là nóng lắm! Làm ơn đi, có nhầm không vậy?

Để tránh chạm phải mắt cậu ấy để rồi nảy sinh ra lúng túng ngại ngùng, tôi cẩn thận nhẹ nhàng nhích nhích ghế sang bên kia, giữ một khoảng cách an toàn với cậu ấy…

Hư… thế này thì được rồi, tôi yên tâm vỗ vỗ lên ngực thở ra một hơi…

Hiểu Anh ngồi bên cạnh như thấy được tôi đang căng thẳng, nó kéo tay tôi, nhỏ giọng nói thì thào bên tai: “Hầy, Đa Lâm, Thừa Tầm vừa mới về, cậu nói chuyện nhiều nhiều với cậu ấy đi! Đừng có ngồi đờ ra đó mãi thế, cậu ấy khó khăn lắm mới về được đó… Nghe rõ tớ nói không hả?”

Hả? Ý gì đây? Tôi có phần kinh ngạc nhìn trân trân Hiểu Anh.

Khó khăn lắm mới về được? Thừa Tầm về nước khó khăn lắm sao? Sao lại thế này? Cách nói lạ lùng quá…

Có điều… nói đi nói lại, tại sao Hiểu Anh không gọi Thành Vũ Tuyết đến đây? Chính vì mừng Thừa Tầm vừa trở về, chẳng phải càng nên gọi Thành Vũ Tuyết đến à? Bên cạnh Thừa Tầm vắng đi Thành Vũ Tuyết, tôi lại thấy hơi kỳ kỳ… Hư… tôi làm sao thế này? Trước đây chẳng phải rất ghét Thành Vũ Tuyết cứ quấn mãi lấy Thừa Tầm hay sao?

“Hiểu Anh”, tôi nép sát vào người nó nói khẽ, “Cậu không gọi Thành Vũ Tuyết đến à? Thừa Tầm và nó… chắc cũng rất lâu rồi không gặp nhau đó! Cậu không liên lạc với nó sao?”

“Không cần, chẳng cần phải làm thế!” Hiểu Anh khoát khoát tay, giọng nói có phần gượng gạo.

Lạ thật, nó bị sao thế nhỉ? Tại sao gọi Thành Vũ Tuyết đến lại là việc chẳng cần thiết? Thừa Tầm chẳng phải là thích Thành Vũ Tuyết ư?

“Ba năm không gặp, trong ba năm trời, Thừa Tầm… cậu nhất định rất cực khổ phải không? Nhưng mà, bây giờ cậu có thể quay về rồi, đúng là quá tốt! Tớ rất vui… thật sự rất vui…” Chính Hạo nâng ly rượu, giọng nghèn nghẹn, chẳng lẽ là tôi nhìn nhầm à? Sao tôi lại nhìn thấy trong mắt cậu ta có ánh nước long lanh vậy?

Nghe Chính Hạo nói, Hiểu Anh cũng hơi trầm mặc ngồi một mình bên kia tự rót rượu cho mình.

“Không sao, Chính Hạo, chuyện đã qua rồi, tớ chẳng sao đâu mà, hà hà.” Thừa Tầm mỉm cười, lời cậu ấy nói lập tức khiến bầu không khí chùng xuống.

Không chỉ là Hiểu Anh, đến Vũ Thành và Triều Nhất cũng lặng phắt, gương mặt mỗi người đều tỏ vẻ nặng nề.

Là sao? Chuyện đã qua rồi… câu nói này là ý gì? Tại sao Chính Hạo và Hiểu Anh đều hệt như đang che giấu việc gì vậy? Vẻ mặt của bọn nó… tại sao lại bi thương như thế? Thừa Tầm trở về chẳng phải là chuyện tốt sao? Tại sao mọi người đều không vui vẻ gì thế kia?

Chẳng lẽ… chẳng lẽ trong ba năm ấy, Thừa Tầm xảy ra chuyện gì sao? Trong lòng tôi chợt nảy ra dự cảm không lành.

“Sao thế? Chính Hạo, Hiểu Anh, hai người làm gì mà ủ rũ không vui vậy? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hai người làm trò gì thế? Hôm nay chẳng phải là buổi tiệc gặp nhau sao? Sao không vui lên một chút?” Câu hỏi vô tâm của Hiền Chu lập tức khiến cả bầu không khí càng thêm tĩnh lặng.

“Này! Làm gì thế, chẳng phải hôm nay nói là Thừa Tầm vừa từ nước ngoài về, mọi người muốn chúc mừng thật vui à? Sao mà mặt mày người nào người nấy thảm não thế kia? Các bạn bị sao vậy hả?” Hiền Chu chau mày đặt ly rượu trong tay xuống, vẫn kiên trì hỏi.

Tóm lại là chuyện gì đây? Tôi nhìn về phía Thừa Tầm đang ngồi lặng lẽ bên cạnh, nhãn thần cậu ấy lạnh nhạt, dường như đang ẩn giấu một điều gì đó.

“Thừa Tầm, cậu… cậu ở nước ngoài đã xảy ra chuyện gì sao?” Tôi nghi hoặc, cuối cùng cũng nhịn không nổi phải hỏi.

Thừa Tầm quay đầu lại nhìn tôi, nhẹ nhàng nhếch nhếch mép, dường như rất cố gắng rất miễn cưỡng mới cười nổi.

“Không có gì cả, cậu đừng đoán mò, chẳng có gì xảy ra cả đâu, tớ sống rất tốt.”

“Thật không?” Tôi vẫn hơi nghi ngờ hỏi thêm lần nữa.

“Đương nhiên, tốt thật mà.” Vừa nói, Thừa Tầm vừa nở một nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương.

Không đúng… không đúng! Nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi! Cậu ấy đang dối mình… Cậu ấy chắc chắn đang dối mình… Tôi cố thể nhìn ra từ vẻ mặt của cậu ấy: Cậu ấy nhất định đang nói dối.

“Thừa Tầm!” Chính Hạo ngồi đối diện đột ngột gọi to một tiếng, gương mặt và tròng mắt cậu ấy đều đỏ lừ, giống như đã uống rất nhiều.

Chính Hạo bỗng nhiên đứng phắt dậy, cậu ta say lảo đảo cầm chai rượu trong tay, thân người lắc la lắc lư, đột nhiên gạt đổ đĩa trái cây đặt trên bàn xuống đất.

“Hàn… Hàn Thừa Tầm, cậu… cậu đứng lên cho tớ! Đứng lên!”

“Chính Hạo! Cậu đang làm gì thế hả, cậu sao vậy? Cậu uống nhiều rồi! Nhỏ tiếng chút đi, đừng la hét nữa có được không…” Hiền Chu lo lắng chạm vào Chính Hạo đang lắc lư lảo đảo, nhưng lại bị cậu ta gạt mạnh tay ra.

“Tránh ra! Đừng lo cho tôi! Ai nói tôi uống nhiều hả? Tôi không có…! Cậu… Hàn Thừa Tầm, cậu đứng dậy cho tôi! Có nghe không hả? Tôi đang nói cậu đứng dậy!!!” Giọng Chính Hạo càng lúc càng lớn, tròng mắt cũng càng lúc càng đỏ.

Trời ơi! Cái tên Chính Hạo này đang phát điên hay sao thế? Tôi có phần lo lắng nhìn Thừa Tầm đang ngồi cạnh, khuôn mặt cậu ấy không biểu lộ gì nhìn trân trân vào Chính Hạo đang như bị loạn thần kinh, trong ánh mắt đầy vẻ lãnh đạm.

Sao lại thế này? Bọn họ bị sao vậy? Tại sao Chính Hạo đang bình thường lại vô cớ nổi giận như thế chứ? Cậu ấy vốn là người rất ôn hòa dịu dàng mà!

“Được rồi được rồi, Chính Hạo, cậu đừng như thằng say thế nữa! Mau ngồi xuống đi, ngồi xuống đi! Hôm nay là tiệc tổ chức mừng Thừa

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT