watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3792 Lượt

Tầm trở về mà, mọi người đều phải vui vẻ thoải mái mới đúng chứ! Cậu đừng phá hoại không khí!” Hiểu Anh cuống quýt cười ha ha nói, muốn làm dịu bầu không khí càng lúc càng ngượng ngập này.

“Tớ không có say! Không có!” Chính Hạo ngoác họng ra gào lớn hét lớn y như con vịt chết, tròng mắt cũng theo đó càng đỏ hơn, điệu bộ như bất cứ lúc nào cũng sẽ khóc òa lên.

Làm sao thế? Bữa tiệc đang vui sao lại thành ra thế này? Đúng là khiến người ta không thể giải thích nổi!

“Cậu! Hàn Thừa Tầm! Cậu! Cậu… cậu không phải là đàn ông!!!” Tiếng hét của Chính Hạo lập tức khiến cả bàn như chết lặng.

Trời ạ! Cái tên Chính Hạo này điên rồi à?! Cậu ta đang nói nhảm gì vậy! Cậu ta phải chọc giận Thừa Tầm mới cam tâm hả?

Thừa Tầm không nói lời nào, chỉ ngồi lặng lẽ ở đó, gương mặt vô cảm nghe Chính Hạo hét.

Cậu ấy sao thế nhỉ? Biểu cảm của Thừa Tầm sao lại lãnh đạm thế chứ? Hệt như sợ rằng cậu ấy có thể lật đổ cả bàn bất kỳ lúc nào, tim tôi không ngăn được nhảy loạn xạ.

“Hàn Thừa Tầm, nếu cậu là đàn ông thì cậu nói ra hết tất cả đi! Nếu cậu là đàn ông thì cậu nói hết những chuyện trong mấy năm vừa qua đi! Cứ nghĩ gì trong đầu là một mình làm hết, không chịu bàn bạc với tôi trước, cứ một mình tự quyết định… Cậu… cậu rốt cuộc có còn xem tôi là bạn tốt không hả? Hả?! Có phải không?! Rốt cuộc cậu có xem Mẫn Chính Hạo tôi đây là bạn không hả?! Cậu khinh thường tôi phải không?! Cậu không tin nổi tôi hả? Tôi chẳng là gì trong lòng cậu phải không hả?!”

Thừa Tầm đột ngột đứng phắt dậy, nhẹ nhàng lay lay Chính Hạo, lãnh đạm mở miệng: “Chính Hạo, đừng như thế, tớ không hề có ý đó, cậu uống say rồi!”

“Tôi không say! Tôi không say! Tôi rất tỉnh táo! Trước đây cũng chưa hề tỉnh như bây giờ! Cậu… cậu là thằng nhu nhược! Cậu là thằng hèn nhát! Rốt cuộc cậu muốn giấu giếm mọi thứ đến bao giờ? Cậu muốn giấu đến chết luôn hả? Có gì mà lo lắng chứ! Có gì mà phải sợ chứ?! Sợ cái gì? Lo cái gì? Nói hết những lời cậu muốn nói cho cô ta biết đi! Nếu không nói thì cô ta sao biết được chứ?!

Cậu cứ thế này để làm gì? Tính làm gì hả?! Cậu vốn đang tránh né! Cậu đang cố tránh né bản thân cậu!!!”

“Chính Hạo!!”

Mạch đang chạy rần rật trong tai…

Là sao? Giấu cái gì? Thừa Tầm đang giấu chuyện gì? Lo lắng gì? Sợ hãi gì? Tim tôi thoáng chốc như bị bóp chặt, không dám thở mạnh nữa!

“Được rồi! Được rồi, Chính Hạo, cậu đừng điên khùng như thằng say nữa! Thế này mất mặt lắm!” Hiền Chu đứng một bên không hiểu mô tê gì, không biết phải làm sao mới được.

“Hiền Chu, Hiền Chu! Cậu mau dìu cậu ấy vào trong phòng đi, sau nhà bếp là phòng của tớ đó, cậu mau dìu cậu ấy vào đi!” Hiểu Anh vội cướp lấy chai rượu trong tay Chính Hạo rồi nói.

“Ừ, ừ! Được, tớ biết rồi!”

“Không say… không say, tôi không say! Tôi rất tỉnh… tôi chưa tỉnh như thế bao giờ…”

“Được, được! Không say, không say! Được chưa?” Hiền Chu một mặt không ngớt an ủi Chính Hạo đang say khật khưỡng, một mặt dùng hết sức dìu Chính Hạo vào trong phòng Hiểu Anh.

Không còn tiếng la hét của Chính Hạo nữa, không khí đột ngột hạ xuống tới mấy độ.

“Hà hà, thật là…! Cái tên Chính Hạo đó quá biết uống rượu nhỉ… làm cho say bét nhè thế kia… ha ha…” Hiểu Anh nhỏ giọng nói vả lả vài câu, vừa như nói với người khác vừa như lẩm bẩm với chính mình.

Trong không khí, một bầu tĩnh lặng.

Tim tôi bị xáo trộn hoàn toàn bởi mấy lời Chính Hạo nói! Không khí bữa tiệc hình như bị phá hư rồi.

Tóm lại là chuyện gì? Chẳng lẽ trong 3 năm này có chuyện gì mà tôi không biết đã xảy ra chăng? Chẳng lẽ nói trong 3 năm nay… Thừa Tầm không ra nước ngoài? Sao có thể…

Khi ý thức đến đây, tôi càng thêm nghi ngờ! Suy nghĩ cặn kẽ một chút, trong 3 năm đó không hề nhận được một bức thư một cú điện thoại nào của Thừa Tầm, thậm chí đến cả tin tức về cậu ấy cũng chẳng có lấy một giọt… Quả thực quá kỳ lạ, không phải sao?

Trong 3 năm đó, Thừa Tầm đã ở đâu? Rốt cuộc là làm chuyện gì chứ? Cho dù thế nào, đến cả một bức thư một cú điện thoại cũng không có thời gian sao?

Hay là cậu ấy… vốn không cách nào viết thư và gọi điện thoại được?

Tôi chầm chậm đưa tay ra, lòng rối bời bịt chặt miệng lại.

“Thừa Tầm…” Tôi đờ đẫn mở miệng gọi.

“…” Thừa Tầm câm lặng, cậu cúi thấp đầu, cũng chẳng nhìn tôi cái nào.

“Ba năm nay, cậu ở nước ngoài thật chứ? Thật không?” Tôi có thể nhận ra giọng nói của mình đang run nhè nhẹ.

“Cậu sao vậy? Sao lại hỏi thế? Cậu muốn tớ nói gì?” Thừa Tầm quay đầu lại, lặng lẽ nhìn tôi, giọng nghèn nghẹn.

“Tớ…” Tôi còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng vẫn bị chặn lại trong cổ họng.

“…”

“Cậu ở bên đó, sống rất tốt phải không?” Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt

cậu ấy.

“Ừ, rất tốt, tốt vô cùng.” Cậu ấy thoải mái trả lời, hệt như đang nói chuyện của người khác vậy.

“Thế à? Thế thì tốt… như thế thì tốt.” Tôi thẫn thờ cười, câu “thế à” vừa giống như hỏi ngược lại vừa giống đang cảm thán.

“Xin lỗi nhé, tớ còn chút việc, hôm nay tớ phải về trước đây.” Thừa Tầm đứng dậy, nói nhỏ một tiếng với mọi người, sau đó đi thẳng ra cửa không quay đầu nhìn lại.

“A, Thừa Tầm, sao cậu…” Hiểu Anh há nửa miệng ra, không ngậm lại nổi, mà nói cũng không ra.

“Ting ting tang tang…”

Âm thanh trong trẻo của chiếc phong linh lượn lờ trong gió.

Nhìn theo bóng Thừa Tầm dần khuất sau cửa, tôi mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, trong tim mờ mịt trống rỗng.

Tóm lại là chuyện gì ?

Chính Hạo cậu ấy… rốt cuộc muốn nói gì thế? Nhưng Thừa Tầm, lại như đang muốn che giấu chuyện gì? Trong đó, nhất định có bí mật mà tôi không biết.
CHƯƠNG 10. SỰ THẬT TÀN KHỐC
1.
“A ha, Đa Lâm! Con về rồi à? Ra ngoài chơi vui chứ?”

“Đúng rồi đúng rồi, có ăn cơm chưa? Còn muốn ăn thêm gì nữa không? Mì lạnh thịt bò thì sao?”

“……”

Vào đến nhà, tôi không quan tâm đến ông bố bà mẹ đang hỏi đông hỏi tây gì gì, mà đi thẳng vào trong phòng khóa cửa lại rồi quăng người lên chiếc giường đáng yêu của mình.

Hư… mệt mỏi quá, tôi cảm giác xương cốt trong người đều gãy vụn cả… Tuy nói là Thừa Tầm đã về thật rồi, nhưng mà… nhưng mà tại sao tôi lại cảm thấy giữa mình và Thừa Tầm dường như có thêm một bức tường vô hình trong suốt vậy?

Bức tường này không phải Thành Vũ Tuyết, không phải Khương Tải Hoán, cũng không phải là thời gian hay bất cứ nhân tố nào khác, mà là, mà là sự không thông hiểu về nhau giữa tâm hồn và tâm hồn.

Tuy cậu ấy không nói, nhưng tôi lại vẫn biết rõ rằng, cậu ấy có rất nhiều chuyện đang giấu tôi.

Trong ba năm nói ngắn cũng không đúng mà dài cũng chẳng phải này, cậu ấy đã có quá nhiều bí mật, mà những bí mật này lại là những điều mà mãi mãi tôi cũng không cách nào biết được.

Hư… chỉ cần nghĩ đến đây thôi thì tôi đã thấy hụt hẫng lắm rồi, khó chịu quá…

Doãn Đa Lâm, tỉnh lại đi, đối diện với hiện thực đi, mày đã không còn là thanh mai trúc mã độc nhất vô nhị của Hàn Thừa Tầm nữa rồi, cậu ấy đã càng ngày càng xa cách mày rồi, giữa hai người… đã… tất cả đã kết thúc rồi sao?

Hư… hơn nữa, Chính Hạo hôm nay lại bị sao thế nhỉ? Cậu ấy muốn nói điều gì chứ? Tại sao thấy Thừa Tầm trở về lại nổi trận lôi đình? Đúng là khiến người ta mù mờ quá…

Xẹt…

Một suy nghĩ đột ngột lướt qua trong đầu tôi.

Chẳng lẽ, Chính Hạo biết điều gì đó sao?

Đúng rồi, Chính Hạo chắc chắn đã biết gì đó, chuyện cậu ta đối xử với Thừa Tầm, nhìn thấy phản ứng cậu ta hôm nay, cậu ta chắc chắn biết được điều gì đó!

Chỉ cần hỏi Chính Hạo thì không chừng cậu ta sẽ nói tôi nghe!

Vừa nghĩ thế, tôi liền vội vàng nhảy ra khỏi giường, định gọi điện thoại cho Chính Hạo.

Đúng lúc tôi đang chuẩn bị bấm số của Chính Hạo thì di động của tôi lại réo lên không hợp thời chút nào.

Là Khương Tải Hoán… tôi chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn nghe máy.

“Alo?”

“Doãn Đa Lâm, bây giờ em đang ở đâu?” Giọng nói Khương Tải Hoán dường như hơi không được vui.

Kỳ lạ, anh ta bị sao thế?

“Em đang ở nhà.” Đã muộn thế này rồi, tất nhiên là tôi phải ở nhà mình chứ… hừ… Tuy không biết tại sao anh ta lại có chút giận dữ nhưng tôi vẫn cố gắng kiềm chế giọng nói mình cho bình tĩnh lại, để tránh xảy ra những lúng túng không cần thiết.

“Ô… thật à?” Khương Tải Hoán như không tin, hỏi lại.

“Sao, chẳng lẽ anh đang nghi ngờ em à?” Tôi cũng hơi bực mình rồi đấy nhé, hừ… ghét nhất là tự nhiên bị người khác vô duyên vô cớ nghi ngờ mình! Tôi ghét nhất là thế đó! Làm gì lại nói giọng đó với tôi chứ? Thật là…!

“Đa Lâm, em biết mà, đâu phải anh nghi ngờ em mà là lo lắng cho em thôi!” Anh ta bất lực thả lỏng giọng nói.

“Vậy cám ơn anh nhé, em rất tốt, chẳng có gì phải để anh lo lắng cả.” Tôi hít một hơi thật sâu, muốn cố gắng ổn định lại tâm tình mình, nhưng giọng điệu vẫn rất gượng gạo cứng nhắc.

“Sao em lại thế? Còn nữa, vừa nãy anh gọi điện cho em, sao em không nghe máy?”

“Em thấy không được khỏe.” Tôi chẳng nghĩ ngợi gì bịa ngay một cái cớ.

“Em không khỏe

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT