|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thế, ha ha ha ha!” Thật ra tôi vốn không nghe rõ anh ta đang nói gì.
“Cô thích kiểu này nhỉ! Cười ngốc nghếch ‘ha ha ha ha’ ấy?” Anh ta hơi nghi hoặc giương mắt quan sát tôi.
“Gì chứ? Ha ha ha ha, không phải thế đâu!”
“Nhìn đi, nhìn đi! Cô lại đang cười ngốc kìa!”
Ôi… đúng là… tôi thích cười ngốc thế đấy, chẳng lẽ không được à? Hỏi nhiều như thế làm gì! Hừ! Ghét! Toàn để ý chuyện vớ vẩn!
“Tôi hỏi như thế, chắc có lẽ cô sẽ cảm thấy tôi thích quan tâm chuyện vớ vẩn nhỉ?” Khương Tải Hoán dò hỏi.
“Sao? Không… không đâu không đâu!” Tôi ra sức lắc đầu, trời ạ, có ai nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì không, tại sao những lời tôi thầm mắng chửi trong lòng mà anh ta cũng biết? Hu hu…! Trời, có nhầm lẫn không vậy hả! Đến cả quyền tự do đánh giá người khác tôi cũng không có sao?
“Đúng rồi, cô có di động không?”
“Có.” Hic… đã đến thời đại nào rồi, ai mà không có di động chứ.
“Số di động?” Vừa nói, Khương Tải Hoán móc ra di động của mình.
“139xxxxxxxx” Tôi chẳng nghĩ ngợi gì bô lô ba la nói ra một dãy số dài, hừ hừ hừ, tôi ngu thế à? Nói cho anh ta biết số di động thực của tôi? Khà khà khà khà, ngây thơ thế!
“Được, tôi lưu lại rồi.” Khương Tải Hoán cười với tôi, sau đó bỗng nhiên đưa di động lên tai.
Á… động tác này… anh ta… anh ta muốn làm gì? Chẳng lẽ…! Không thể chứ!?
“Alô? Xin hỏi đây là điện thoại của Doãn Đa Lâm phải không? Cái gì, không phải à? Xin lỗi đã làm phiền!”
“A … à… tôi…”
“Di động của cô không kêu, người trong điện thoại lại nói không phải Doãn Đa Lâm, đây rốt cuộc là sao hả?” Hu hu… Khương Tải Hoán, anh quả thực đáng ghét quá đi mất, rõ ràng đã biết tôi đang nói dối, tại sao còn làm điệu bộ như rất tin tưởng tôi nữa chứ? Cái tên nham hiểm như anh…!
“Ừ, tôi… tôi biết rồi.”
Chẳng còn cách nào khác, đã đến nước này rồi thì tôi đành phải đưa số di động cho anh ta thôi, hu hu hu… Quả thật tôi đã hiểu thế nào gọi là “tự làm điều ác thì sống không nổi” rồi.
“Hà hà, sớm làm thế thì có phải tốt không, con gái phải ngoan một chút mới dễ thương chứ!”
Hừ… da gà da vịt trên người tôi dựng đứng lên từng lớp rồi nè…
“À, cô đang cầm gì sau lưng thế?” Khương Tải Hoán đảo mắt ra sau lưng tôi.
“A! Cái đó … là… là đồ Thừa Tầm dặn tôi mua về, tôi… lát nữa tôi phải đưa cho anh ta ấy mà! Ha ha ha ha…” Tôi cố ý nũng nịu nói thế, hy vọng anh ta sẽ thả cho tôi đi.
“Ô… thật à?” Khương Tải Hoán nghi ngờ nhếch một bên lông mày lên, dường như có chút gì đó không tin tưởng.
“Thật mà, thật mà!” Tôi nghiêm túc gật đầu, cứ gật mãi gật mãi như đang giã tỏi.
“Vậy được, tôi giúp cô mang đến nhà cậu ta!” Vừa nói anh ta vừa đưa tay ra giật lấy, chết tiệt, tại sao đến cả tính cách ngang ngược này của anh ta cũng giống y như Thừa Tầm thế này, kiếp trước tôi đã tạo nghiệp chướng chăng?
“Á… không cần đâu…” Chưa đợi tôi nói hết, anh ta đã tóm lấy cánh tay tôi đang cầm túi đồ.
“Ô… hà hà, không ngờ tay của cô cũng rất đẹp nhỉ.” Anh ta cầm tay tôi đưa lên trước mắt quan sát thật kỹ.
“Tiền… tiền… tiền bối!” Tôi cố gắng hết sức giật mạnh tay lại, con người đáng ghét này, chẳng phải quen thuộc gì, thế mà lại sờ tay tôi! Không cần sĩ diện à! Đồ biến thái!
“Ha, xin lỗi nhé, cô đừng giận mà, tôi không có ác ý gì đâu.” Khương Tải Hoán hơi lúng túng sờ sờ mũi.
Hừ! Không có ác ý à? Ai mà tin anh chứ! Tôi đâu phải đứa trẻ lên ba! Lừa quỷ à!
“Tải Hoán! Cậu đang làm gì thế, mau đến đây!” Đối diện siêu thị vẳng đến tiếng gọi của bạn anh ta, còn tôi nghe thấy thì, quả thực đúng là quỷ khóc sói tru.
Khương Tải Hoán phóng mắt về phía bọn họ, lại quay đầu lại nói với tôi: “Hà hà, bạn tôi hình như đang vội gì đó, xin lỗi, tôi đi trước một bước đây! Bye bye!”
Nói xong, Khương Tải Hoán nham nhở cười với tôi rồi vọt đi trước. Tôi nhìn theo bóng anh ta dần xa, chỉ cảm thấy – ôi hạnh phúc quá, tai nạn cuối cùng cũng đã kết thúc rồi, thì ra thượng đế vẫn chưa bỏ rơi mình! Hu…
Ôi! Thượng đế ơi, nếu sau này ngài không để con đụng phải anh ta nữa, con nhất định sẽ là tín đồ trung thực của ngài! A men! A men!
Có điều nói đi nói lại, anh ta đối với đứa con gái nào cũng thế cả, lời ngon tiếng ngọt… thật không biết nên nói anh ta là công tử đào hoa hay là đồ biến thái nữa.
Thôi được thôi được, mình còn rảnh đến mức đi quan tâm mấy chuyện nhảm nhí này nữa à, hành hạ tôi thế này, tôi quên mất tiêu luôn mình mua rượu về nhà để làm gì nữa đây.
Hừ… Hàn Thừa Tầm! Tên thỏ nhãi nhép như cậu ấy à! Đều là lỗi của cậu! Cậu không chỉ hại tôi ngày ngày đêm đêm rơi nước mắt vì cậu, cậu còn hại tôi gặp phải tên điên! Nếu không phải vì cậu, tôi có cần phải đi mua bia không? Tôi có cần chạm mặt Khương Tải Hoán không? Tôi có cần lãng phí thời gian với anh ta ở đây không chứ hả?
Tức chết đi được! Tức chết đi được!
Được rồi, Doãn Đa Lâm! Mau về nhà chúc mừng mày thất tình đi! Đã nhiều năm như thế… chúc mừng mày cuối cùng đã thất tình rồi! Hu… quá tuyệt vời! Mày cuối cùng đã được giải phóng ra khỏi mối tình đơn phương rồi đấy! Woa ha ha ha ha…
Hu… thất tình rồi, cuối cùng… thất tình rồi… hu hu hu… Hàn Thừa Tầm, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho nhà ngươi đâu, ta nguyền rủa ngươi, ta thành tâm thành ý nguyền rủa ngươi… hu…
CHƯƠNG 3. LỬA GIẬN CỦA THỪA TẦM
1.
Ngày thứ hai ở trường.
Không ngoài dự kiến, quả nhiên tôi vẫn thấy Thừa Tầm ở cổng vào của trường, nhưng chẳng biết vì sao, hôm nay thấy tâm tình của cậu ta lại không giống trước nữa, hơi nặng nề, lại có chút trống trải.
Thừa Tầm cậu ấy bây giờ, đã là bạn trai của người khác rồi… không còn là thanh mai trúc mã cùng điên cùng cười với tôi như trước nữa… Cậu ấy đã là của cô gái khác rồi…
Chỉ cần nghĩ đến đây thôi, tim của tôi đã thấy rất đau rất đau!
“Sao thế?” Thừa Tầm nhìn thấy tôi, cười hỏi.
“Không có gì đâu.” Tôi cố cười tỏ như mạnh mẽ, thực ra chỉ là miễn cưỡng bản thân phải cười lên thôi, hi vọng đừng cười đến nỗi khó coi là được.
“Thế mắt cậu bị sao vậy?” Cậu ta nghi ngờ chỉ chỉ vào mặt tôi.
“Ớ? Cái gì, mắt gì ? Sao tớ không biết nhỉ?” Tôi vội vã đưa tay lên che mắt, cuống quýt trả lời, hôm nay lúc soi gương cũng cảm thấy mình quả cũng hơi giống quốc bảo (gấu trúc).
“Cậu bị đánh à?” Thừa Tầm kinh ngạc như phát hiện ra một châu lục mới.
“Cái gì? Nói nhảm gì thế? Cậu… cậu mới bị đánh đó!” Cái tên này sao lại nói vậy, làm sao tôi có thể bị đánh chứ!? Bệnh thần kinh!
“Thế là do cậu khóc hả?”
“Gì? Khóc? Tại sao phải khóc? Tớ sống tốt thế này làm gì mà phải khóc? Cậu bị bệnh hả? Tránh ra!” Cuối cùng bị cậu ta nói trúng chỗ đau rồi, để bảo vệ sự tôn nghiêm của mình, tôi tức giận trừng mắt nhìn, lửa giận đầy bụng bốc lên bừng bừng, cậu ta nhất định phải làm thế à?
“Làm gì thế hả? Cái cậu này bị gì thế? Mới sáng sớm đã uống thuốc nổ à, tớ quan tâm cậu mà! Làm gì thế hả…” Thừa Tầm không chịu thua nói.
“Quan tâm gì mà quan tâm! Muốn quan tâm thì về nhà mà quan tâm Vũ Tuyết của cậu đi! Tránh ra, chó ngoan không cản đường! Tớ phải đến lớp rồi.” Tôi thở hổn hển đẩy cậu ta ra để vào trường.
“Thật là… phát điên cái gì thế hả, tớ lại làm sai gì à…” Cậu ta còn rỗi hơi đứng đó mà lải nhải nữa chứ, đây là do ai hại đây, Hàn Thừa Tầm! Cậu là thằng ngu siêu cấp!
Đúng! Doãn Đa Lâm, đời mày đã lật sang trang khác rồi, tiếp đó còn có cả một cuộc sống tốt đẹp hơn đang chờ mày đó, chân trời chỗ nào mà không có cỏ, hà tất phải đơn phương một cành hoa?
Không sai! Phải làm cho cái tên ngu ngốc kia biết bỏ rơi mày là chuyện đáng hối hận biết bao nhiêu! Mày phải tìm một người bạn trai còn đẹp trai còn khí chất, đánh nhau còn lợi hại hơn hắn ta! Mày không cần vì một cái cây như hắn mà phải bỏ qua cả một khu rừng rậm!
Ừ! Ừ! Chính thế, chính thế!
Vì cuộc sống hoa hồng xán lạn và tươi đẹp sau này, Doãn Đa Lâm, cố gắng phấn đấu! Cố lên! Cố lên! Ai cha! GO!
Phù…
Vào đến lớp học, tôi theo quán tính nhìn về phía Thành Vũ Tuyết, đập vào mắt tôi chính là hình ảnh cô ta đang học hành rất chăm chỉ!
Nói thực, tôi rất muốn giết chết cô ta và Thừa Tầm, sau đó tôi cũng tự sát luôn, vì bọn họ đã làm tổn thương nghiêm trọng lòng tự tôn của tôi! Thù này không báo không phải Doãn Đa Lâm! Tuy là tôi cứ đơn phương người ta, không sai… hà… nhưng mà ai bảo hắn ta tàn ác quá làm chi! Tôi thích hắn ta một thời gian dài như thế, cho dù tôi không chủ động nói ra, hắn cũng nên tự phát hiện ra chứ? Đáng ghét! Hàn Thừa Tầm, cậu là tiểu tử thối độc ác siêu cấp!
Thành Vũ Tuyết, học sinh ưu tú như cô ta chẳng phải nói ghét nhất là dạng học sinh bất lương sao, hơn nữa cô ta còn là đứa con gái mũi hếch lên trời… tại sao cô ta lại thích Thừa Tầm chứ? Đúng là khiến người ta không thể hiểu nổi… Hừ… tôi phải nói với bọn Hiền Chu và Hiểu Anh chuyện này mới được… ôi, tôi thấy hay là nên thôi đi, bọn nó mà biết thì thế nào cũng truy hỏi tới cùng, đến lúc đó chắc chắn sẽ phiền phức chết đi được! Không chừng bọn nó còn nghĩ cách để chia rẽ Thừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




