|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Tầm và Vũ Tuyết nữa… Haizzz… không nghĩ nữa không nghĩ nữa, đau đầu!
2.
Được rồi, tiết học này mình quyết không thể ngủ, phải nghe giảng thật chăm, nghiêm túc nghe, chuyên tâm nghe… Được rồi được rồi, ngủ năm phút cũng có thể, năm phút thôi cũng được, sau năm phút chắc chắn… chắc chắn… chăm chú nghe giảng…
zZzzzz…zZzzz… Tiếng cô giảng trôi tuột đi, trong ý thức mơ hồ của tôi, âm thanh ấy giống như đang niệm chú “ngủ đi ngủ đi, bảo bối yêu quý của tôi”.
zZZz …zZZz …zZZz …zZZz …
“Doãn Đa Lâm!”
“… … Dạ dạ!”
Một âm thanh điếc cả tai đánh sập giấc mơ yên tĩnh đẹp đẽ của tôi, tôi dụi dụi hai mắt đỏ quạch từ từ đứng dậy.
“Em! Lại đây, lại đây! Đến chỗ tôi đây này!” Hả? Rõ ràng là tiết của cô Anh văn, từ lúc nào lại biến thành cô dạy số học thế này? Không… không phải chứ! Chẳng lẽ trong lúc mơ màng không hay không biết, tôi đã ngủ hết hai tiết rồi sao? Ối chao! Đây cũng quá kinh khủng rồi, hậu quả của việc thất tình quá kinh khủng!!!
“Gọi em đến đây, không nghe thấy hả? Em còn đang ở đó mơ màng ngu ngốc gì nữa?” Cô dạy Số học ánh mắt như cọp tức giận dùng thước dạy học chỉ chỉ tôi, chỉ còn thiếu mỗi tròng đen cũng lồi ra thôi.
Ôi… đáng sợ quá… tôi chỉ có nước thuận theo thôi, làm sao lại không cần mạng sống cho được, cũng chẳng thể cứ đứng đó mà giả điên giả ngốc nổi.
Tôi ngượng ngập lóng ngóng tiến lên bục giảng, trong lòng cứ thầm nguyền rủa bà cô dạy số học đáng chết, phải hiểu cho người ta chứ, những ngày tháng của bà gái già còn trinh thế này hoàn toàn khó chịu, cho nên bà ta không phải là cố kéo dài thời kỳ thanh xuân mà còn già đi trước tuổi, nhưng có ai có thể nói cho tôi biết, tại sao tôi lại xui xẻo như thế không…
“Em dám ngủ trong giờ học của tôi hả, cái con nha đầu này đúng là lợi hại thật đấy! Mau xem xem đây là cái gì? Nước dãi chảy đầy tay áo kia kìa! Ôi trời ơi, thật buồn nôn chết được, dơ ơi là dơ! Em… em có còn là nữ sinh không đấy?” Vừa nói, bà cô dạy Số học vừa kéo ống tay áo tôi đưa lên cho cả lớp cùng thưởng thức.
“Ha ha ha ha… ha ha ha ha… ha ha ha ha…”
Trong phòng học thoắt chốc biến thành một nồi cháo, tôi hận không thể nhào tới tức khắc cắn chết bà gái già này, ai da, chết tiệt! Thành Vũ Tuyết còn lấy sách che nụ cười nữa chứ, đúng là mất mặt quá đi mất, làm sao tôi có thể xuất hiện trong tình cảnh bi đát thế này? Ư hư… tường ơi, tường đang ở chỗ nào? Mau đến đây cho tao đập đầu vào đi!
“Ôi chao ôi chao, Doãn Đa Lâm, không phải tôi muốn nói em đâu! Em… em đúng là dơ quá! Quả thật là dơ chết đi! Dưới gầm trời này sợ là không tìm ra nữ sinh nào dơ hơn em nữa đâu!” Bà cô số học nhếch nhếch miệng, mặt làm vẻ bất lực đẩy đẩy tôi ra.
“Đúng… xin lỗi nhé.” Tôi nghiến răng nghiến lợi nói ra câu này, đáng ghét! Bà cô thối này, bà còn muốn đến nước nào nữa, đủ rồi đấy!
“Thái độ của em là thế nào đấy? Hả? Nha đầu chết tiệt, sao em chẳng lễ phép gì cả thế, người nhà em rốt cuộc là dạy em thế nào hả, dám nói với thầy cô giáo thế à? Có phải em sống không nổi nữa phải không? Cha mẹ em chẳng lẽ không nói em biết làm người thế nào à?” Bà cô nhảy chồm đến trước mặt tôi, lấy cây thước trong tay gõ vào đôi vai yếu đuối của tôi.
Không khí trong phòng học nháy mắt trở nên nặng nề, dường như bây giờ chẳng còn ai đang làm bài nữa, tất cả đều không dám thở mạnh nhìn chúng tôi, sắc mặt của Hiền Chu đúng gọi là tái mét đến cực điểm, nếu không phải sự việc như thế này, tôi còn tưởng là mình đã làm chuyện gì kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu nữa cơ, thế thì Chính Hạo không giết tôi mới lạ!
A di đà Phật… thiện tai thiện tai!
“Nhìn cái gì mà nhìn hả? Còn không mau làm bài đi, hả? Mau làm bài đi! Chuyện người khác mà dòm ngó cái gì? Làm bài tập cho tôi!” Bà cô số học hét, tất cả mọi người đều rụt cổ lại tiếp tục làm bài.
“Nha đầu chết tiệt, em có chịu nhận lỗi không, nhận không hả? Giờ học mà ngủ đã là lỗi rồi, có phải tôi nên thưởng quà cho em không?” Sự giận dữ điên cuồng của bà cô số học, tôi chỉ cảm thấy vừa tức thở vừa khó chịu, giống như có cái gì đó đang nghẹn lại trong cổ họng, khiến mũi tôi càng lúc càng cay, càng lúc càng cay…
Không được khóc… Doãn Đa Lâm, mày tuyệt đối không thể thua …
“Kịch…” một tiếng, hình như cửa lớp học chúng tôi bị ai đó đẩy ra, tất cả mọi người dường như đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn về phía đó, sau đó bắt đầu xì xầm bàn tán.
“Này! Hàn Thừa Tầm! Em đến lớp tôi làm gì?”
Cái gì??? Thừa Tầm???
Tôi vội vã dụi dụi đôi mắt đang ướt sũng của mình, quay đầu lại nhìn – Trời ạ! Quả nhiên là cậu ấy!
Chuyện gì thế nào? Sao cậu ấy lại đến lớp chúng tôi, không phải mình đang nằm mơ đấy chứ, cậu ấy đến cứu mình phải không? Cho dù thế nào đi nữa, bây giờ cậu ấy đã thành công trong việc di chuyển tầm nhìn của bà cô này rồi, nhỉ? Nhưng cậu ấy chắc đang học bên lớp kế bên mới đúng chứ, chỉ thấy cậu ấy dùng ánh mắt vừa giận dữ vừa bất lực nhìn tôi mãi không thôi, giống như đang trách móc tôi vậy, làm gì thế, tại sao lại nhìn tớ bằng ánh mắt đó? Bây giờ tớ là người bị hại mà!
“Hàn Thừa Tầm! Mau về lớp của em đi!” Bà cô số học huơ huơ cây thước trong tay gọi.
“Cô, cô có biết giữa hai lớp chỉ cách nhau một bức tường không?” Thừa Tầm đột nhiên nói rất lễ phép, nhưng trong nụ cười tuyệt đối có chứa dao!
“Thế thì sao, còn không mau về đi!”
“Đã biết thế thì sao còn la hét trong lớp học thế, cô có biết là tiếng của cô bên lớp chúng em nghe rất rõ không?” Rõ ràng là ngữ khí mang theo sự hằn học, Thừa Tầm nói rất chua cay, vì trong giọng nói của cậu ấy không phải như bình thường.
“Em, em nói cái gì?” Bà cô nhỏ giọng hỏi, xem ra bà ta hoàn toàn tin lời Thừa Tầm rồi.
“Đúng vậy ạ, tiếng cô dạy dỗ học sinh, thầy lớp chúng em nghe hết rồi, gì mà ‘Em là nha đầu chết tiệt, sao không có lễ độ như thế’ ‘Chẳng lẽ cha mẹ em không dạy em cách làm người sao?’, mấy tiếng đó đều nghe thấy hết, quả thật rất là ồn ào, chúng em thực không thể nhịn nổi nữa, thầy mới kêu em sang đây nói với cô một tiếng, xin cô có thể nào hạ bớt giọng xuống một chút được không, hà hà, nếu không em sẽ không đến làm phiền cô đâu.” Thừa Tầm mặt không đỏ tim không đập, rất bình tĩnh nói.
“Thật đúng là… a, trời ạ trời ạ, thế này thì làm sao đây, làm sao bây giờ… sự việc sao lại thế này?” Bà cô số học lo lắng hoảng sợ, bà ta đang lo lắng gì chứ? Ồ – đúng rồi, tôi nghĩ ra rồi, giang hồ đồn hình như bà ta âm thầm đơn phương thầy dạy lớp Thừa Tầm! Không ngờ thì ra lại đúng là thế!
“Thưa cô, xin đừng ồn ào như thế nữa, hãy chú ý hình tượng một chút, cô nói xem đúng thế không? Nếu đồn đại ra bên ngoài thì không hay chút nào, hà hà, thế thì không cần dạy dỗ học sinh nữa đâu ạ! Được rồi, em cũng về lớp đây, chào cô!” Vừa nói, Thừa Tầm liếc xéo tôi một cái rồi nhanh chóng mở cửa
bước ra.
Phù…
Ông trời ơi, may nhờ có tên Thừa Tầm này con mới có thể thoát thân, cám ơn trời cám ơn đất, cám ơn cậu, Thừa Tầm! Tớ nhất định sẽ báo đáp cậu, tuy là do cậu tớ mới khóc suốt cả một tối, tuy rằng cậu bây giờ đã chui vào vòng tay của kẻ khác, nhưng tớ vẫn sẽ tiếp tục thích cậu, quả thực cậu rất cừ đấy! Hà hà hà hà!
Nháy mắt cái đã đến giờ giải lao.
Hiền Chu bên cạnh tôi cứ nguyền rủa bà cô Số học, tôi phải cám ơn bạn ấy đã quan tâm mới đúng, nhưng tôi lại cảm thấy sao mà ồn quá… Nha đầu này quả đúng là phiên bản nữ của Đường Tăng, Chính Hạo, đúng là khổ cho cậu quá, ngày nào cũng phải nhẫn nhục nghe lải nhải thế này…
Cách, cửa sau lớp bị đẩy ra, trong lớp rất loạn, cho nên âm thanh có lớn đi nữa cũng chỉ như tiếng muỗi kêu.
“A,
Thừa Tầm, cậu đến rồi.” Hiền Chu vội vã gọi to một tiếng.
“Hôm nay thực rất cảm ơn cậu.” Hai tay tôi gấp lại, cảm kích vạn phần nói.
“Cám ơn? Gì mà cám ơn?” Cậu ta lại tỏ ra hoài nghi.
Tên này làm việc tốt mà còn giả ngốc gì đây? Hà hà…
“Chính là tiết Số học…”
“A, a! Tớ biết rồi, cậu nói chuyện đó hả? Cậu đừng có hiểu lầm nhé, tớ vì Thành Vũ Tuyết nên mới làm thế thôi, phải biết rằng như thế sẽ ảnh hưởng đến Vũ Tuyết chúng tôi học hành chứ! Cô giáo dạy số học giáo dục cậu lớn tiếng thế sẽ ảnh hưởng đến Vũ Tuyết của chúng tôi mà!” Chưa đợi tôi nói hết câu, Thừa Tầm đã ngắt lời.
“Ồ, thế cơ đấy…” Hà hà, Doãn Đa Lâm, mày đúng là đồ ngu! Xem ra, tất cả đều là mày tự suy diễn ra rồi.
Hừ! Có gì mà hay ho chứ, còn “Vũ Tuyết của chúng tôi” “Vũ Tuyết của chúng tôi”, gọi thân mật quá nhỉ, Hàn Thừa Tầm cậu đúng là buồn nôn quá đấy! Tớ khinh bỉ cậu! Từ tận đáy lòng khinh bỉ cậu!
Thấy tôi không nói gì nữa, Thừa Tầm cũng không đếm xỉa, quay người băng băng đến chỗ Vũ Tuyết.
“Này, Hàn Thừa Tầm! Tiểu tử nhà cậu tay chân nhanh nhẹn lên đi, rốt cuộc đã tỏ tình chưa hả?” Tôi cố ý nhíu mày nheo mắt với Thừa Tầm, lúc này tôi quả thực cũng ngưỡng mộ bản thân, có được mấy người bị thất tình mà còn cứng rắn được như tôi.
“Cái gì cái gì, Đa Lâm, cậu đang nói gì với Thừa Tầm thế? Cái gì mà tỏ tình?” Hiền Chu không cầm lòng nổi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




