watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12234 Lượt

– Không phải thế đâu ông! – Dương Mẫn hấp tấp xua tay.
– Không được! Phải mắng cho một trận mới được, ai lại bắt vợ ăn mì ly thế kia chứ!
– Ông nội! Là cháu thích ăn, không liên quan gì đến anh ấy ddaau1 – Dương Mẫn xua tay rối rít. – Hay là cháu bóp chân cho ông nhé, ở nhà mỗi lần bố cháu trồng cây xong đều kêu cháu lại đmá lưng. Hi hi, tài mát-xa của cháu siêu lắm đấy!

Triệu Thiên Kỳ phì cười. Hóa ra đây là món quà ra mắt mà bà chị dâu dành tặng cho ông nội, buồn cười chết đi mất! Dương Mẫn vẫn lờ đi nụ cười đầy khiêu khích của cậu em chồng, Triệu chủ tịch thì chỉ mỉm cười nằm lên giường để Dương Mẫn bóp chân cho ông. Chợt nhớ đến kẻ nãy giờ ngồi không, cô vẫy luôn Triệu Thiên Kỳ lại bóp chân với cô cho vui.

Triệu Thiên Kỳ Đương nhiên sẽ không bao giờ làm những trò con nít ấy. Anh lôi điện thoại ra chơi điện tử.

- Lại đây! – Dương Mẫn nóng nảy vẫy tay.
– Không, chị khởi xướng thì làm một mình đi! – Anh bướng bỉnh trả lời.

Triệu chủ tịch thấy thế thì mỉm cười. Dương Mẫn nóng nảy chạy lại kéo tay cậu.

- Chị đi mà bóp chân cho ông! Em không làm đâu!
– Đi mà! – Dương Mẫn lắc lắc cánh tay cậu.

Cuối cùng thì cậu cũng bị cô lôi kéo lại làm cái công việc trẻ con ấy.

Triệu chủ tịch dường như rất vui. Ông bắt đầu hỏi thăm Dương Mẫn tình hình gia đình cô, một già một trẻ vừa hỏi vừa đáp rất ăn ý. Dù đã coi Dương Mẫn là một người bạn nhưng những gì Triệu thiên Kỳ biết về cô chỉ là con số không, qua đó anh mới biết hóa ra ba của Dương Mẫn là một nghệ nhân trồng cây cảnh, gia cảnh nhà cô hết sức bình thường, Dương Mẫn là con một, cô đang học tại trường đại học Hoa Thiên.

Triệu chủ tịch hỏi rất nhiều, điều về cuộc sống của Dương Mẫn, từ họ hàng bà con cho đến việc học tập hay cả công việc trồng cây cảnh của ba cô. Hóa ra Dương Mẫn có ước mơ trở thành một nghệ nhân cây cảnh nhưng mẹ cô lại muốn con gái học kinh tế, thành thử cô phải thi vào đại học Hoa Thiên.

Triệu Thiên Kỳ có cảm giác Dương Mẫn có thể kết bạn với bất kì ai mà cô nói chuyện. Ở cô toát lên một vẻ ngây thơ, đáng yêu lại rất thành thực, dường như cô không giấu giếm chút gì, tạo cho người ta cái cảm giác tin tưởng tuyệt đối. Bây giờ Triệu Thiên Kỳ đã hiểu vì sao ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, anh đã có thể làm bạn với cô. Những ngại ngùng mau chóng được dẹp bỏ, cô đối xử với Triệu chủ tịch như đối với người ông nội ruột thịt của mình, cô hồn nhiên, ngây thơ đến mức anh muốn dang tay ra che chở. Cách Dương Mẫn thể hiện tình yêu thương cũng khiến cho người ta cảm thấy thật gần gũi.

Chưa bao giờ có ai tạo cho Triệu Thiên Kỳ một cảm giác gần gũi như thế.

Bất kì ai cũng có một cái kén để bảo vệ bản thân, cái kén vô hình đó là bức màn ngăn cách không bao giờ có thể gỡ bỏ, cái kén vô hình chính là chốn dừng chân cuối cùng của một con người, thế nhưng, ở Dương Mẫn, cái kén đó không hề tồn tại. Cô luôn sống thật với chính bản thân, với mọi người, dù có vui sướng hay đau buồn, cô luôn chọn cách đối diện với nó chứ không phải chạy trốn. Trong lúc hai bạn Mẫn và Kỳ đang vui vẻ bên ông nội thì Triệu Thiên Minh cũng vừa về đến nhà.

Con người Triệu Thiên Minh vô cùng cứng nhắc, nguyên tắc. Đến cả ngôi nhà của anh cũng cứng nhắc giống chủ, trong nhà ngoài những trang thiết bị cần thiết hiện đại và cần thiết, tuyệt nhiên không có một món đồ trang trí nào thêm. Từng món đồ được sắp xếp một cách ngay ngắn, ngay đến cả những quyển tạp chí cũng được để gọn gàng ngăn nắp theo đúng số phát hành, hơn nữa tính anh vô cùng sạch sẽ, ngôi nhà rất lớn nhưng không hề có lấy một chút bụi bẩn. Quần áo anh mặc cũng không có lấy một nếp nhăn.

Chính vì trái tính trái nết như thế nên Triệu Thiên Minh đã dọn ra ở riêng từ lúc còn học trung học. Triệu chủ tịch ban đầu con phản đối nhưng sau đó cũng không thể nào chịu nổi tính nết kì quái của anh nên đành chấp nhận.

Vừa bước vào nhà, trán Triệu Thiên Minh đã nhăn tít lại. Trên bộ salong nhập khẩu từ Ytalia của anh là một ly mì ăn dở, mấy quyền tạp chí vứt lung tung trên bàn.

Chiếc áo vét trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

- Cái gì đây hả? Dương Mẫn! Cô xuống đây! – Triệu Thiên Minh tức giận ném cái áo vét xuống. – Mau xuống đây! Cô có nghe không hả?

Nói rồi anh đùng đùng bước lên phòng Dương Mẫn đẩy cửa bước vào.

Dương Mẫn không có trong phòng!

Gương mặt Triệu Thiên Minh hết đỏ lại xanh. Cô ta là ai dám xả rác ra nhà của anh lại còn cả gan lôi tạp chí của anh ra đọc rồi vứt lung tung lên bàn. Triệu Thiên Minh chúa ghét cái thói bừa bãi, không ngờ ngay ngày đầu tiên dọn đến đây Dương Mẫn đã ngang nhiên làm loạn.

- Cô quá lắm rồi Dương Mẫn à!

Triệu Thiên Minh tức tối lầm bầm. Anh muốn lôi cổ Dương Mẫn về dọn ngay cái đống bừa bộn kia, nhìn xốn mắt không chịu nổi. Kẹt nhất là không biết số điện thoại của cô ta. Thật không ngờ Triệu Thiên Minh lại bị một con nhỏ chọc tức điên cả lên.

Anh vừa xuống lầu lại bắt gặp ngay cái đống lộn xộn “madi in Dương Mẫn” suýt nữa ngã lăn ra vì tức mất thôi! Không lẽ anh lại dọn cho cô ta? Nằm mơ à?

Triệu Thiên Minh tức lắm nhưng không biết phải làm gì. Anh đi vào phòng sập cửa cái “Rầm”.

Một lúc sau khi Triệu Thiên Minh về tiếng chuông “Ding Doong” lại vang lên.

- Ai đấy? – Triệu Thiên Minh đang làm việc thì bị cắt ngang nên mặt mày khó đăm đăm.
– Dương Mẫn đây! Ra mở cửa cho tôi với! – Tiếng nói trong trẻo vọng ra từ loa.

Triệu Thiên Minh hai tay ôm mặt. Cuối cùng thì cô ta cũng về rồi, cô chết với tôi Dương Mẫn!

- Dương Mẫn! – Chưa trông thấy người nhưng đã nghe tiếng.

Tiệu thiên Kỳ cười hì hì.

- Sắp bị ăn thịt rồi đây! Chị làm gì mà anh hai cáu thế nhỉ?

Dương Mẫn tự nhiên thấy hơi sợ. Miệng lưỡi Triệu Thiên Minh điêu ngoa tới mức nào cô cũng đã nếm qua. Cô không nhớ mình có chỗ nào đắc tội với anh ta. Bóng dáng Triệu Thiên Minh thấp thoáng từ xa. Vừa trông thấy Dương Mẫn cơn thịnh nộ lại dâng lên.

- Cô làm cái trò gì bên ngoài thế? Cô định biến nhà tôi thành bãi rác à? Có mau vào dọn dẹp không hả? Đúng là chỉ giỏi chọc tức người ta! Cô…
– Tôi…
– Là em đưa chị dâu đi thăm ông nội đấy! – Triệu thiên Kỳ đột nhiên xuất hiện sau lưng Dương Mẫn.

Triệu Thiên Minh nheo mắt nhìn cậu em.

Mặt Triệu Thiên Minh lạnh như tiền nhìn hai người không chút biểu cảm. anh mở cửa cho Dương Mẫn rồi nhìn Triệu thiên Kỳ.

- Vào không? – Triệu Thiên Minh hất hàm hỏi.
– Thôi! Em về đây! Bye chị dâu nha!

Dương Mẫn tròn mắt nhìn cách hai anh em họ Triệu cư xử với nhau. Cô quay ra vẫy tay tạm biệt Triệu Thiên Kỳ trước ánh mắt tóe lửa của Triệu Thiêm Minh.

- Chào xong chưa? – Anh cao giọng hỏi.

Dương Mẫn trề môi nhìn anh, làm gì khó chịu ghê vậy chứ!

Dương Mẫn đi trước, Triệu Thiên Minh đi phía sau.

- Cô cũng giỏi thật đấy! – Anh đột nhiên lên tiếng.

Dương Mẫn vẫn ngậm tăm.

- Chưa chi đã giờ trò làm quen với họ hàng nhà tôi…
– Một con vịt xòe ra hai cái cánh, nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp…
– Dương Mẫn! – Triệu Thiên Minh trợn mắt gầm lên. Cô ta có ý gì?
– Gặp Dương Mẫn à quên, gặp hồ nước nó bì bà bì bõm… – Dương Mẫn lấy hai tay bịt tai tiếp tục hát véo von, không thèm để ý đến ánh mắt tóe lửa phía sau.

Triệu Thiên Minh suýt nữa ngã lăn ra vì tức. Cô ta mà không phải là cháu dâu của ông nội anh có lẽ anh đã tống cổ ra khỏi nhà ngay rồi.

Trước một Triệu Thiên Minh điêu ngoa như vậy, cô chọn giải pháp giả điếc.

- Dương Mẫn! – Triệu Thiên Minh tức giận đi lên chặn trước mặt cô.

Dương Mân nhìn vẻ mặt đằng đằng nộ khí của anh thì lạp tức trở nên ngoan ngoãn vòng tay cúi đầu rất lễ phép.

- Dạ có em!
– Cô giỡn mặt tôi hả?
– Đâu có!
– Cô… cô bỏ đi đâu từ sáng đến giờ thế? – Triệu thiên Minh bắt đầu kiếm chuyện. – Cô ăn mặc cái kiểu gì thế kia?

Anh nheo mắt chỉ vào cái váy jean của cô.

- Em đi thăm ông nội. – Dương Mẫn ngoan ngoãn đáp.
– Cố chưa biết nguyên tắc của tôi phải không? Ở cái nhà này tôi yêu cầu cô phải gọn gang, GỌN GÀNG! Có nghe rõ chưa?
– Dạ nghe! – Giọng Dương Mẫn đầy vẻ hối lỗi như con cún nhỏ. Cô ngước mắt lên nhìn anh. – Em vào nhà dọn ngay! Hứa! Từ nay em không tái phạm nữa!
– Cô… – Triệu Thiên Minh định càm ràm một trận ai ngờ cô lại đối phó với anh bằng cách này, nếu mà tiếp tục làm tới thì chẳng khác nào kẻ tiểu nhân nhưng nếu im lặng thì anh chịu không nổi.

Thật không ngờ cô ta lắm trò như thế, Triệu thiên Minh tôi đánh giá thấp cô rồi!

Triệu Thiên Minh tức tối quay lưng bỏ vào nhà một mạch, Dương Mẫn nhìn theo bóng anh cố nhịn cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Phải cho cái tên quen bắt nạt người khác này tức chết ới được, ha ha, Dương Mẫn phục mình quá xá. Cô chợt nghĩ đến Triệu Thiên Kỳ, anh mà thấy cảnh này chắc đã cười bò ra đất mất.

Nghĩ đến đó Dương Mẫn cười khúc khích một lần nữa rồi chạy ngay vào nhà.

Triệu Thiên Minh đang khoanh tay đứng đợi cô. Dương Mẫn liếm môi rồi mau chóng thu dọn ly mì và xếp những quyển tạp chí lại ngay ngắn.

- Được chưa ạ? – Cô nhìn Triệu Thiên Minh

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,49 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT