watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12232 Lượt

hỏi.
– Cô không thấy cái mùi gì à? – Anh nhướn mắt hỏi.

Dương Mẫn chun mũi hít lấy hít để. – Mùi nước hoa của anh thơm lắm! – Cô giơ ngón tay cái lên!
– Cô… – Triệu thiên Minh nghiến răng. – Mùi mì ăn liền, biết chưa hả? Tôi yêu cầu cô lau cho sạch phòng khách nghe rõ chưa?
– Ơ… – Dương Mẫn vừa định phân bua nhưng đã kịp nuốt xuống. Chỉ có một ly mì bé tí mà bắt cô phải lau cả cái phòng khách to tướng này á? Nhưng cô cũng biết Triệu Thiên Minh không phải là loại chịu nghe lí lẽ. – Thôi được rồi, anh đợi em thay quần áo đã, rồi em xuống dọn ngay!

Nói xong không đợi anh đồng ý cô đã phóc lên phòng. Ba mươi giây sau cô đã có mặt và bắt đầu dọn dẹp.

Triệu Thiên Minh nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ rồi bỏ vào phòng.

- Cái đồ hắc ám! – Dương Mẫn lén lè lưỡi.

Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên cô làm việc nhà. Dương Mẫn biết mình mang phận ở ké nên chả dám ho he gì, cứ thế mà ngoan ngoãn lau chùi.

Sau một hồi hì hục lau chùi cái phòng khách to tướng, cô gật gù hài lòng buông miếng giẻ ra. Dương Mẫn mỉm cười trước thành quả của mình, mọi thứ đều bóng đến mức soi gương được. Cô hà hơi vào cái khóa cửa rồi chùi chùi. Để xem con bắt bẻ được nữa không.

Dương Vẫn vừa hỉ hả mỉm cười thì Triệu Thiên Minh từ trong phòng đã bước ra. Trên tay cầm một tờ giấy.

- Cái gì kia? – Dương Mẫn tò mò chỉ vào tờ giấy trên tay anh.
– Đọc đi! – Anh lạnh lùng đưa tờ giấy cho cô.

Dương Mẫn bắt đầu đọc.

- Nội quy à?
– Phải, nếu còn muốn sống ở đây thì phải tuyệt đối tuân thủ, rõ chưa?

Dương Mẫn gật gù như gà mổ thọc.

1. Nghiêm cấm việc ăn ở lôi thôi, bất kì lúc nào Triệu Thiên Minh trở về cũng phải thấy ngôi nhà gọn gàng sạch sẽ.
2. Nghiếm cấm ăn mặc hở hang thiếu vải, nghiếm cấm hành vi khiêu khích người khác giới bằng những trò như thế.
3. Không được tự tiện vào phòng Triệu Thiên Minh.
4. Dương Mẫn phải làm tròn nhiệm vụ một người vợ, luôn giữ nhà cửa gọn gang, nấu cơm ngày ba bữa.
5. Không làm ồn khi có Triệu Thiên Minh ở nhà.
6. …

- Anh có bị sao không thế? – Đọc đến đây dương Mẫn bức xúc ngước mắt nhìn anh.

Cô tức tối chỉ vào điều khoản thức hai bị bôi đen nổi bật.

- Anh coi tôi là hạng người gì mà viết cái câu này?

Triệu thiên Minh vẫn điềm nhiên khoanh tay.

- Cô có làm không? Tôi phải đề phòng, cô biết đây! – Anh nói rất khiêu khích. – Nhìn vào cuối tờ giấy xem!

*Lưu ý: những điều khoản này chỉ có Triệu Thiên Minh mới có quyền điều chỉnh.

- Anh… – Dương Mẫn tức nghẹn họng. – Anh…
– Sao? Không đồng ý thì tôi cũng không ép.

Dương Mẫn không ngờ Triệu Thiên Minh là kẻ nhỏ mọn, ức hiếp người quá đáng như thế.

- Thôi được rồi! Tôi chấp nhận! – Cô hậm hực nhìn anh. – Cảm phiền anh bổ sung thềm điều thứ 11 là Triêu Thiên Minh tuyệt đối không được bén mảng đến phòng Dương Mẫn!
– Ok! – Anh đắc ý nhìn cô.

Dương Mẫn uất nghẹn đành bỏ lên phòng, Cô không ngờ Triệu Thiên Minh lại giở cái trò “chủ nhà” đó ra.

- Đồ tồi! – Cô hậm hực lầm bầm. – Tôi ghét anh! Căm thù anh!!!

Chương 8

- Ư…

Dương Mẫn vẫn sốt li bì.

Triệu Thiên Minh trán nhăn tít, đi một mạch xuống nhà tắm lấy cái khăn và chậu nước đem lên

- Tự nhiên hầu cô ta… – Anh lẩm bẩm.

Dù có thế nào đi chăng nữa, bây giờ anh cũng không thể bỏ mặc cô. Đã lỡ làm ơn thì phải làm ơn cho trót vậy.

Dương Mẫn không biết mình ngủ bao lâu rồi.

Cô chỉ cảm thấy đau đầu như có ai đó cầm búa gõ vào hai bên thái dương. Cố gượng ngồi dậy cũng không được.

Dương Mẫn cảm thấy có cái gì đó ươn ướt, dính trên trán, cô cau mày đưa tay gạt ra.

- Này! Tỉnh rồi à? – Triệu Thiên Minh cũng vừa bước vào.
– Ơ…

Vừa thấy mặt anh, cô đã hốt hoảng ngồi dậy.

- Cô làm như tôi ăn thịt cô vậy! – Triệu Thiên Minh cười nhạt. – Ngồi dậy ăn cháo đi, nguội lắm rồi đấy, ăn xong tôi đưa cô đi bệnh viện.

Dương Mẫn vẫn giương mắt ếch lên nhìn anh như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh thứ thiệt.

Triệu Thiên Minh chỉ biết cười cười rồi thở hắt ra, hóa ra trong mắt Dương Mẫn anh tồi thế.

Hai người cứ nhìn nhau như thế, đến cuối cùng Triệu Thiên Minh bực mình phải cầm bát cháo nhét vào tay Dương Mẫn.

- Hay là muốn tôi đút cho cô ăn? – Anh cười khiêu khích.

Dương Mẫn đỏ mặt, cô cắm đầu múc cháo ăn. Ăn được mấy muỗng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt đầy thắc mắc.

Triệu Thiên Minh ngồi quay lưng lại với cô, lâu lâu làm một chuyện tốt tự nhiên cũng cảm thấy hơi mất tự nhiên.

- Xong rồi!

Dương Mẫn đăt cái bát trống trơn xuống, ánh mắt Triệu Thiên Minh ánh lên mấy tia giễu cợt.

- Ăn khỏe nhỉ, xem ra tôi phí công lo cho cô rồi!
– Cảm ơn anh.

Dương Mẫn không thèm để ý đến mấy lời khiêu khích của anh. Cô loạng choạng bước xuống giường.

- Đi đâu đấy? – Triệu Thiên Minh hỏi.
– Đi thay đồ! – Dương Mẫn làu bàu đáo, đúng là không bao giờ bỏ được cái thói gia trưởng ấy đi. Chút cảm kích của cô cũng bị anh ta dập tắt phũ phàng.

Triệu Thiên Minh không nói gì, anh nhìn theo dáng người mảnh mai của cô. Dương Mẫn lần này bệnh không nhẹ, anh ở chung nhà với cô mà lại không biết chút gì. Triệu Thiên Minh cảm thấy mình cũng có phần quá đáng, thế nhưng nhìn thái độ của thằng em đối với cô, cơn tức lại trào ngược trở lên, đè bẹp chút áy náy vừa mới nhen nhóm.

Triệu Thiên Minh này ít ra cũng là anh của Triệu Thiên Kỳ, tính tình cậu em ra sao, anh ít nhiều cũng biết. Triệu Thiên Kỳ là chúa ham chơi, tính tình tùy tiện. Triệu Thiên Kỳ trước nay chưa từng thể hiện tình cảm với bất kì ai, lần ông nội bị ốm, Triệu Thiên Kỳ cũng chỉ đến thăm ông cho phải phép, anh luôn tỏ ra bất cần, làm gì cũng đại khái, thật không ngờ hôm nay lại xuống bếp nấu cháo cho Dương Mẫn, xem ra quan hệ của hai người không hề đơn giản.

Triệu Thiên Minh sớm đã lăn lộn trên thương trường, cái đầu chỉ quen nghĩ những chuyện cao siêu, những điều đơn giản nhất anh cũng có thể phức tạp hóa lên, sự việc nhỏ như cây kim rồi cũng sẽ trở thành cái ống cống.

Thật ra anh chẳng hề yêu thương gì Dương Mẫn nhưng là một thằng đàn ông, Triệu Thiên Minh không thể không cảm thấy khó chịu trước quan hệ “vượt quá mức chị dâu – em chồng” này. Nói gì thì nói, Dương Mẫn cũng đã danh chính ngôn thuận trở thành vợ anh. Triệu Thiên Minh rất ghét cái ý nghĩ giữa em trai và vợ có gì nhưng anh cũng không thể gạt nó ra khỏi đầu.

Một lúc sau, Dương Mẫn lò dò bước vào, cô mặc bộ đồ ở nhà màu vàng, áo cộc tay in hình con heo to tướng, quần đùi ngắn. Cô cứ nghĩ Triệu Thiên Minh sau khi “đại phát thiện tâm” đã trở về phòng rồi kia, nào ngờ vẫn đang ngồi trong phòng cô. Hình như anh ta đang nghĩ một điều gì đó. Vẻ mặt đăm chiêu, hai hàng lông mày chau lại rất đặc trưng.

- Cảm ơn anh… – Dương Mẫn lên tiếng.
– Có cần đi bệnh viện khám lại không?
– Thôi! – Dương Mẫn mệt mỏi đáp.

Triệu Thiên Minh cũng không thích nói nhiều, anh bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Triệu Thiên Minh trở vào phòng, coi như anh đã làm xong một việc thiện.

Chiếc điện thoại Sony Ericsson Black Diamond đang rung len bần bật trên bàn. Triệu Thiên Minh thấy báo đến 10 cuộc gọi nhỡ của người thư ký, anh khẽ cau mày vì một dự cảm không may.

Triệu Thiên Minh đang ở đỉnh cao của danh vọng, một vị trí mà hàng triệu người ngưỡng mộ, ao ước, thế nhưng áp lực của anh không hề nhỏ chút nào.

Cũng là té ngã nhưng nếu so sánh với một người đang đứng trên tòa tháp đôi và một người đang đứng trên một hòn đá thì người trên tháp đôi sẽ tan xương nát thịt trong khi kẻ đứng trên cục đá cùng lắm chỉ xước da.

Triệu Thiên Minh cũng vậy, càng ở đỉnh danh vọng, càng có nhiều kẻ cản trở anh, sẵn sàng hất cẳng anh và đạp anh xuống vực sâu không thương tiếc. Trong cuộc họp cổ đông vừa rồi, anh đã đắc tội với phần lớn các cổ đông lớn của công ty. Không phải vì hiếu thắng mà anh làm thế, Triệu Thiên Minh là một con người coi trọng sự an toàn, chỉ khi đã nắm chắc phần thắng, anh mới dám tung ra đòn phủ đầu như thế, đương nhiên anh biết làm như vậy chính là tuyên chiến với các lão cáo già, những bước tiếp theo anh đều hết sức cẩn thận.

- Có chuyện gì thế? – Triệu Thiên Minh hỏi.
– Thưa giám đốc – Người thư ký lên tiếng. – Theo như thông tin thì Triệu Trang Sinh và Trương Kiến Vĩ hình như đang làm một cuộc giao dịch gì đó với bên NOC.
– Cô đã điều tra ra chưa?
– Tôi đã cho người bám theo nhưng…
– Đừng lo. – Triệu Thiên Minh nhếch môi. – Tôi đã biết thế nào hai lão già ấy cũng manh động trước. Cô nhớ chụp ảnh lại cuộc giao dịch của lão, có thêm thông tin gì thì mau thông báo cho tôi. Bây giờ cô hãy lấy danh nghĩ một công ty ma, yêu cầu giao dịch với Triệu Trang Sinh qua số tài khoàn 3874XXXXXX.
– Thưa giám đốc…
– Làm đi! – Triệu Thiên Minh ngắt lời cô thư ký. – Chú tôi có động tĩnh gì chưa?
– Chưa ạ!
– Cô làm việc đi.
– Vâng, chào giám đốc!

Triệu Thiên Minh nhếch môi ngạo mạn. Đúng như anh dự đoán, hai lão già Triệu – Trương đã thấy lộ đuôi nên bắt đầu manh động, còn những con cáo già khác vẫn bình chân như vại.

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,49 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT