|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Chị.
– Cháu ngoan không hả em? – Dương Mẫn hỏi.
– Dạ ngoan.
– Ừ, tốt quá, chiều nay chị phải đi học, chắc tối mới lại đến với em được…
– Chị… chị không cần phải đến nữa đâu… – Hải Ngọc chợt cắt ngang lời cô.
Dương Mẫn sửng sốt nhìn em.
- Sao thế?
– Em đã làm phiền chị…
– Có phiền gì đâu! – Dương Mẫn vội xua tay.
– Ngày mai em và cháu sẽ ra viện, chị đừng đến nữa.
Giọng Hải Ngọc dứt khoát.
- Thế hai mẹ con sẽ sống ở đâu?
– Chuyện này chị không phải lo. – Cô khẽ nói. – Mẹ con em nhận ơn của chị, cả đời này em sẽ không quên…
– Em đừng nói thế!
Dương Mẫn cau mày cắt lời.
- Dù sao em cũng muốn nói là em rất biết ơn chị, chị Mẫn. – Hải Ngọc khẽ nắm lấy bàn tay Dương Mẫn. – Em không thể tiếp tục làm phiền chị, dù chị không cảm thấy hai mẹ con em là gánh nặng thì… thì lòng tự trọng của em cũng không thể để chuyện này tiếp tục nữa!
Mắt Hải Ngọc rơm rớm, cô gượng cười nhìn Dương Mẫn.
Dương Mẫn khẽ thở dài rồi đưa tay lau nước mắt cho em.
- Ừ, vậy nếu cần gì em cứ gọi cho chị nhé.
Lúc ra về, tâm trạng Dương Mẫn nặng trĩu.
Cô khẽ thở dài nhìn dòng người trên phố.
Cuộc sống lúc nào cũng vượt khỏi tầm kiểm soát của cô.
Bỗng điện thoại trong túi xách rung lên, màn hình hiện hai chữ Thiên Kỳ.
Dương Mẫn hơi ngập ngừng rồi ấn nút nghe.
- Chị dâu! – Âm thanh ấy đã bao lần khiến cô bật cười nhưng lần này tâm trạng cô bỗng bị điều gì đó trói buộc.
– Ừm… em điện cho chị có chuyện gì không?
Triệu Thiên Kỳ lập tức nhận ra điều khác lạ trong giọng nói của cô.
- Sao thế?
– Hi, chị có sao đâu! – Dương Mẫn cố làm ra vẻ bình thường, lòng cô bỗng cảm thấy vô cùng có lỗi với anh.
– Chị nói dối tệ lắm, thật ra hôm nay em muốn giới thiệu cho chị làm quen với một người, hi hi.
– Ai vậy? – Dương Mẫn tò mò hỏi.
– Chị đang ở đâu? Em đến chở chị.
– Thôi, bây giờ chị phải đi học.
– Vậy chiều nhé! – Thiên Kỳ vẫn kiên trì.
– Ừ.
– Vậy em đến trước trường chị nhé!
Nói xong anh tắt máy luôn, không cho cô cơ hội mặc cả thêm.
Nhét điện thoại vào túi, lòng Dương Mẫn chợt dâng lên một cảm giác kì lạ, cô có cảm giác như chính mình đã phản bội Triệu Thiên Kỳ một cách hèn nhát. Kể từ ngày Triệu Thiên Minh nổi cơn ghen, cô đã lảng tránh bất kì cơ hội tiếp xúc nào có thể xảy ra giữa hai người.
Ngước mắt lên nhìn bầu trời ảm đảm, Dương Mẫn muốn cười nhạo sự chính mình.
Triệu Thiên Kỳ đã làm gì có lỗi mà cô lại tìm cách đẩy anh ra khỏi cuộc đời cô? Chỉ cách đây một tháng cô còn nghĩ rằng anh là người bạn tốt mà cô may mắn gặp được, thế mà…
Dương Mẫn ơi là Dương Mẫn, sao mày lại có thể tệ bạc như thế?
Ai đã ở bên mày những khi mày tổn thương?
Ai đã không quản thời gian lắng nghe những gì mày nói?
Ai đã làm cho mày cười khi mày khóc?
Là ai?
Cô lặng lẽ cúi mặt và rảo bước thật nhanh, cô hiểu rằng mình đã chọn cách từ bỏ anh để gìn giữ chút hạnh phúc mong manh của mình.
Một cảm giác xấu hổ, tội lỗi lặng lẽ chiếm lấy cô, anh đáng bị cô đối xử như thế hay sao?
Từ trước đến nay, cô luôn lặng lẽ chấp nhận bản thân là một kẻ thất bại nhưng chưa bao giờ cô lại nghĩ mình là một kẻ tồi tệ.
Nụ cười của anh đã có lúc khiến cô vui vẻ vô cùng, giờ lại như vết thương nào đó đang âm thầm tồn tại trong cô.
Chương 16
Tại sao cô không thể cư xử như một bà chị dâu bình thường?
Dương Mẫn chợt nhận ra cô đã hi sinh mối quan hệ giữa họ để gìn giữ cái gia đình mà cô không dám chắc là nó có tồn tại hay không.
Cô chợt hiểu mình đã chọn Triệu Thiên Minh, chính vì anh mà cô đã tìm đủ mọi cách để lảnh tránh Triệu Thiên Kỳ.
Nụ cười trên môi cô lúc này thật gượng gạo.
Biết là giữa họ không thể tiến thêm, dù gì hai người cũng là chị dâu em chồng, thế mà sao cô vẫn cảm thấy thật gượng gạo.
- Chị xin lỗi…
Có lẽ, cô sẽ nói với anh câu này khi hai người gặp nhau. Buổi chiều hôm đó Dương Mẫn đã không gặp Triệu Thiên Kỳ mà bắt xe về thẳng.
Một sự chạy trốn hèn nhát!
Đến chính cô còn cảm thấy khinh ghét bản thân.
Có lẽ anh sẽ giận tới mức không muốn nhìn mặt cô nữa!
Lúc cần thì bấu víu lấy người ta, khi đã yên ổn lại hèn nhát trốn tránh, đến chút can đảm để nhắn một cái tin cũng không có.
Thế nhưng, cô không thể, không dám đến gần anh!
Cô đã ích kỉ, chỉ vì muốn giữ lấy hạnh phúc của mình.
Triệu Thiên Minh không muốn giữa hai người có quan hệ thân thiết, và cô đã chọn anh!
Không biết từ bao giờ, trong tâm trí cô lại tràn ngập hình bóng của anh.
Nghĩ về anh khiến cô cười, nhớ về anh khiến cô khóc.
Anh âm thầm đánh cắp trái tim cô, không một lời nói, không có cả cơ hội cho cô từ chối!
Và, cô đã chọn triệu thiên Minh, chính vì cô chọn anh nên cô muốn lẩn tránh Triệu thiên Kỳ!
Cô đã phải vì người khác quá nhiều, từng tế bào trong người cô mệt mỏi, hãy cho cô được ích kỉ vì mình một lần!
“Chị xin lỗi! Nhưng… em hãy để chị ích kỉ một lần!”
Píp… píp…
Không cần nhìn cũng biết đó là ai.
Anh đã chờ rất lâu rồi.
Đôi một anh bất giác nở nụ cười.
Anh không ấn nút đọc mà ấn nút xoá.
Anh đã biết câu trả lời!
…
Về tới nhà, Dương Mẫn đẩy cửa bước vào.
Đã lâu rồi cô mới thấy anh về sớm như thế.
- Mẫn ngố! Về rồi đấy à?
Vừa bước vào nhà cô đã nghe tiếng anh đầy khiêu khích. Lúc nào cũng thế! Nhưng hôm nay cô không còn tâm trạng nào để trả đũa mà có trả đũa cũng rước về phần thua. Cô lủi thủi ôm cặp đi lên lầu.
- Này! Cô bị sao thế?
Không có tiếng trả lời.
Trán anh nhăn lại, có bao giờ Dương Mẫn thế đâu!
- Ơ hay! Xuống nấu cơm mau!! – Anh liền giở giọng quát tháo.
– Biết rồi, xuống liền. – Cô trả lời ỉu xìu.
Hôm nay cô ta sao thế nhỉ?
Bình sinh Triệu Thiên Minh chưa từng thấy ai thừa năng lượng như Dương Mẫn, thế mà hôm nay cô không khác gì quả bóng xì hơi.
- Cô bị làm sao à?
– Chả sao hết!
Cô giằng tay anh ra rồi oà lên khóc.
- Tôi ghét anh!! – Cô hét toáng lên khiến anh giật nảy. – Anh coi tôi là cái nồi cơm điện hay sao mà về là có cơm cho anh ăn ngay được!!
– Ơ… cô thần kinh à!! – Anh mất mấy giây mới khôi phuc được vẻ bình thường.
– Tôi ghét anh!! Căm thù anh!! AAAAAAAA!!
Đột nhiên cô gào lên rồi ngồi xuống ôm mặt khóc tu tu.
Phải mất thêm mấy giây nữa anh mới khôi phục như bình thương.
Thôi rồi, không biết cô gặp phải chuyện gì đây?
Anh đành ngồi xuống, vuốt vuốt lưng cho cô.
- Sao thế? Có chuyện gì…
Dương Mẫn vẫn không thèm ngẩng mặt lên. Không phải chỉ là khóc, cả cơ thể cô như nhất loạt đình công, không thể nhấc nổi cánh tay, cái cảm giác rã rời ấy khiến cô thật sự rất sợ.
- Thôi được rồi, Triệu Thiên Minh là kẻ đáng ghét!
Anh khẽ vòng tay ôm cô vào lòng, Dương Mẫn vẫn khóc nức nở. Cô chỉ muốn mở miệng ra nói ba chữ “ cứu em với” thế mà hình như cái miệng cũng phản bội cô mất rồi!
Những giọt nước mắt của cô thấm ướt cả áo anh.
Người ta nói nước mắt đàn bà làm tan chảy mọi thứ và giờ đây, nươc mắt cô đang làm tan chảy trái tim anh.
Từng chút, từng chút.
- Em lên thay đồ đi, tối nay anh sẽ nấu cơm.
Anh khẽ nói, chưa bao giờ anh nói với ai dịu dàng như thế, đến chính anh cũng cảm thấy ngượng khi thốt ra mấy câu này.
- Em mệt lắm…
Dương Mẫn lí nhí nói.
- Vậy em lên thay đồ đi!
Anh cũng không nhận ra mình đã đổi cách xưng hô.
Anh buông tay ra, cô từ từ đứng lên.
Nhìn theo bóng dáng mảnh mai đang từ từ đi lên từng bậc cầu thang, lòng anh chợt dâng lên những cảm xúc khó tả, có lẽ anh đã quá đáng với cô rất nhiều.
…
Anh nấu ăn rất ngon, so với loại nửa canh nửa kho như của cô thì đây đúng là một đẳng cấp hoàn toàn mới! Nếu là ngày thường, cô sẽ tíu tít luyên thuyên bắt chuyện với anh từ đầu đến cuối bữa cơm, thế mà hôm nay cô cứ im lặng, cơm nhai trong miệng cũng trệu trạo như nhai rơm.
Từ đầu đến cuối bữa ăn cô không nói tiếng nào, chỉ im lặng.
Anh vốn thích sự yên lặng thế nhưng hôm nay anh lại không chịu được sự im lặng của cô.
- Hôm nay em học những môn nào?
Anh bắt đầu gợi chuyện. Cô trả lời như một cái máy.
- Chính Trị, Quản trị…
– Em thích ăn gì nhất?
– Chuối chiên, bún mắm!
Anh bắt đầu hỏi và cô cứ thế trả lời.
Những câu trả lời của cô ngô nghê và bình dị đến mức lòng bàn tay anh toát mồ hôi. Anh đã quen va chạm với những thủ đoạn của cuộc đời, đây là lần đầu tiên anh nhận ra một thứ bình dị đến vậy.
- Nếu anh cho em một số tiền rất lớn, em sẽ làm gì?
Đột nhiên anh hỏi.
Dương Mẫn phải nghĩ ngợi mất mất giây rồi mới dứt khoát nói.
- Em sẽ mở tiệm chuối chiên! Em có thể tha hồ ăn mà không sợ trả tiền, nếu còn tiền em sẽ chữa bệnh cho ba, sau đó nếu vẫn còn tiền, em sẽ cho người nghèo…
Anh ngồi im lặng và lắng nghe, cô nói rất nhiều, anh bỗng có cảm giác vui vui. Không hiểu sao anh tin những gì cô nói. Trước nay anh không tin
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




