|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
xác! – Vi vui vẻ nói.
- Hết nhớ chồng rồi à? – Nó hơi cười.
- Hừ…cái tên trời đánh đó nhớ làm gì? Hắn ta đi hơn cả tháng có thèm gọi về một lần đâu! – Vi cáu gắt.
- Oh…thật là không nhớ chứ? Tao thấy mày suốt ngày chui rúc vào phòng không thèm ra ngoài lấy nửa bước, toàn ôm ảnh chụp mà ngắm lại bảo là không nhớ à? – Nó bĩu môi.
- Tao thế bao giờ? Chẳng qua…là…
- Là sao? Nhớ thì nói thẳng nhé! – Nó cười gian.
- Mệt! Ừ thì nhớ! Mà mày thì sao, cũng nhớ muốn chết mà bày đặt! – Vi gắt.
- Hừ…tao không thèm quan tâm hắn. – Tơi lượt nó nhăn mặt.
- Không quan tâm…nói nghe ngon quá ha. – Vi lườm nó.
- Ừ đấy. – Nó kênh mặt.
- Mà công nhận đi biển không có mấy tên đó cũng sướng thật.
- Sao lại sướng? – Nó chớp mắt.
- Có tên Khánh đi theo tao chẳng dám mặc áo tắm. Mà mày biết tao rồi…đi biển mà không mặc áo tắm thì đi đề làm gì chứ? – Vi khó chịu ra mặt.
- Thế thì về mặc đi qua đi lại cho tên đó ngắm cũng được mà? – Nó đùa.
- Tao không có biến thái nhé. Hắn ta có nước thịt tao luôn thì có. – Vi rung mình. Ai chứ Khánh thì dám lắm, sói thế còn gì?
- Oh…hai cô em đẹp quá! – Một anh chàng tóc vàng nán lại gần.
- Anh là ai vậy? – Vi nghe tiếng nói thì kéo cái kính đen xuống nhìn người đứng cạnh.
- Tự giới thiệu…tôi tên là Michael. – Anh chàng thân thiện nói bằng tiếng Anh. Rõ ràng là một anh chàng người nước ngoài.
- Oh…hân hạnh. Tôi tên Ellie. – Nhỏ mỉm cười đáp trả. Cũng bởi Vi sống khá thoáng (không có nghĩa là lẳng lơ đâu nhé), lại thêm một khoảng thời gian ở Anh nên việc tiếp chuyện với người khác giới ở bãi biển cũng khá bình thường.
- Vậy còn cô gái bên cạnh em? – Michael hướng mắt nhìn snag nó.
- À…là bạn em, tên Venus. – Vi nhìn sang nó.
- Venus sao? Một cái tên khá lạ nhỉ?
- Vâng. – Vi gật đầu.
- Mà em có biết là hai người nằm đây khiến bao nhiêu tên thiếu máu rồi không? Thật sự thì đây là lần đầu tiên anh thấy người đẹp như cả hai đấy. – Anh chàng cười híp mí.
- Cảm ơn anh đã khen. – Vi gãi đầu cười ngượng mặc cho phía xa xa sau lưng có ngọn núi lửa sắp phun!
- Mà em bao nhiêu tuổi rồi? – Michael hỏi.
- A…em mới 17 thôi. – Vi gãi đầu.
- Vậy sao? Anh cứ tưởng em 20! – Michael hơi abt61 ngờ.
- Dạ… – Vi cười như mếu, ý nói nhỏ già trước tuổi à?
- Lâu quá không gặp. – Thêm một giọng nói xen ngang vào giữa cược trò chuyện, nhưng có vẻ lần này, giọng nó ấy cũng thu hút sự chú ý của nó.
- Chào hai người. – Thêm một người đứng cạnh lên tiếng.
- Hai người… – Nó đấy gọng kính xuống nhìn hai kẻ vừa mới đến, ánh mắt không giấu nỗi sự bất ngờ.
- Sao anh ở đây? – Vi mở căng mắt nhìn.
- Khoá tập huấn diễn ra ở Hawaii, hai người không biết à? – Một người nói.
- Không. – Vi với nó đồng thanh lắc đầu ngơ ngác.
- Sao em ăn mặc thế này? – Người còn lại nhìn chằm chằm Vi.
- Hơ…Khánh…em …em… – Vi gãi đâu, không ngờ lại gặp người yêu trong hoàn cảnh này.
- Này…bạn trai em à? – Michael nhìn Vi hỏi nhỏ.
- Sao…sao anh biết? – Vi trợn mắt.
- Ánh mắt anh ta nhìn anh có hai ngọn lửa, chứng tỏ anh chàng đang ghen lắm đấy. – Michael hất mặt về phía Khánh.
- Thật xin lỗi anh… – Vi ái ngại.
- Không sai, người có lỗi là anh mới phải vì đã nói chuyện với người đã có bạn trai. Thôi, bye em, có duyên thì gặp lại! – Michael tiếc rẻ đứng dậy bỏ đi mất.
Khi Michael đi mất thì không khí giữa bốn con nguòi chùng xuống hẳn. Đảm bảo là hai anh chàng giận lắm đây. Người yêu mặc bikini ra biển cho cả khối thằng ngắm nghía thèm thuồng thì thẳng nào không tức? Nếu muốn mặc bikini thì về nhà mặc cho một mình tụi hắn xem là được rồi!?! (Để hai anh thịt hai chị ấy à???)
Khánh lột cái áo thun đang mặc trên người thảy xuống cho Vi, cậu đang bốc hoả trước ánh nhìn của lũ đàn ông ngoài kia. Vi rõ ràng đã là người yêu của cậu thì ai cho nhìn chứ? Nhìn tiếp chắc chắn Khánh sẽ nhào ra cho mỗi thằng một phát nhập viện.
- Anh đưa em làm gì? – Vi giơ cái áo lên trước mặt Khánh.
- Mặc vào! – Khánh không thèm nhìn nhỏ lấy một cái.
- Nhưng để làm gì? – Nhỏ vẫn ngô nghê không hiểu. (Hay không thèm hiểu?)
- Anh bảo em mặc thì cứ mặc đi! – Khánh gắt.
- Anh sao kì vậy? – Vi dùng dằng đứng dậy trừng mắt với Khánh.
- Em… – Khánh tức không chịu nổi, đành giật lấy cái áo trên tay Vi rồi mặc luôn vào cho nhỏ. Xong thì kéo nhỏ đi thẳng.
- Anh bỏ em ra! – Vi cố gắng giật tay ra khỏi tay Khánh.
- Em còn nói một tiếng nữa thì đừng nhìn mặt anh! – Khánh quay lại hăm doạ nhỏ rồi tiếp tục kéo nhỏ đi.
Bỏ lại cặp đôi còn đang bơ vơ nhìn hai người đó ở chốn này, hai cái mặt ngu ngơ nhìn nhau một hồi rồi cũng bó tay. Vi chỉ mới là mặc áo tắm đi tắm nắng ở biển mà đã vậy rồi, Khánh mà theo nhỏ sang Anh làm việc, xem nhỏ lúc chụp hình rồi sẽ tức điên nữa!
- Chậc…cái thằng… – Hắn tặc lưỡi.
- Ghen quá đáng. – Nó cười khẩy.
- Mà sao em qua đậy sớm vậy? Anh nghĩ chắc hai ngày nữa em mới qua?
…- Đi sớm xả stress, dạo này đau đầu quá! – Nó lại kéo kính lên, tiếp tục nằm tắm nắng.
- Này…em không sợ anh ghen giống Khánh sao mà còn làm vậy? – Hắn chau mày tỏ vẻ không hài lòng.
- Thế anh làm gì được em? – Nó cười khẩy.
- Em… – Hắn tức nghẹn họng.
- Anh có gì muốn nói hay sao? Gọi người khác mà không nói nữa là hơi bất lịch sự đấy. – Nó dửng dưng trếu tức hắn.
- Được đấy! Em được lắm! – Hắn nghiến răng.
- Cảm ơn vì lời khen.
Hắn há mồm nhìn nó ung dung. Cái kiểu gì đây? Hắn nói đến thế mà vẫn thản nhiên đáp lại như vậy, rõ ràng là muốn thách thức sự nhẫn nhịn của hắn!
Thật là quá đáng, nó có xem hắn là người yêu không thế? Đang lẽ sau gần hai tháng gặp lại, nó phải hỏi han hắn thời gian qua thế nào chứ? Có ăn no ngủ kĩ hay không? Có gặp chuyện gì khó khăn không?
Thay vào những suy nghĩ của hắn là thái độ bình thản đến phát điên của nó. Hắn hậm hực ngồi quay lưng hẳn sang một bên, hai tay khoanh trước ngực với vẻ mặt cực-kì-nghiêm-trọng!
Mất một lúc thấy hắn không nói lấy một tiếng làm nó cảm thấ bất bình thường. Tháo cặp kính đen xuống, nó nhìn thấy tấm lưng rộng dăng quay mặt về phía mình. Chống hay tay xuống nên cát, nó ngồi dậy rồi chọt chọt vào lưng hắn:
- Này…Đăng! Anh giận à?
- Tránh ra. – Hắn nghiêm giọng.
- Thôi mà…em đùa chút. Anh dỗi làm như con nít không bằng. Anh nên nhớ anh sắp 19 rồi đấy! – Nó kéo áo hắn.
- Kệ…buông ra. – Hắn hắt gỏng.
- Không buông! – Nó cương quyết.
- Buông ngay! – Hắn gắt.
- Không!
- Buông!
- Không!
- Đã nói là buông ra ngay! – Hắn quay lại hất tay nó làm nó đang quỳ trên chiếc khăn phải ngã sang một bên.
- Á! – Nó kê lên một tiếng làm hắn chú ý.
- Tiểu An! Em…có sao không? – Hắn hơi sững người nhìn nó rồi đỡ nó ngồi dậy.
- Anh đúng là đồ quá đáng, trẻ con vừa thôi! Hức… – Nó quát hắn rồi nấc lên khiến hắn ngỡ ngàng. Đôi mắt tim trong veo trước mắt đang ngần ngận nước, gương mặt xịu xuống vì đau trông đến tội nghiệp.
- Anh…anh xin lỗi! Em có sao không? Đau lắm không? Trầy cả rồi… – Hắn bối rối cầm tay nó lên, ngay ở khuỷu tay, mấy vết xướt nhỏ bé đã sưng lên và rướm máu nổi bật trên làn da trắng.
- Anh bỏ ra! – Nó phụng phịu.
- Để im anh xem nào! Em đừng có bướng được không? – Hắn khó chịu nói, đôi mắt cứ dán chặt vào vết thường cỏn con của nó còn tay thì thì liên tục xoa nhẹ.
Nó im lặng ngồi không nói nữa, để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Khoé môi chợt nhếch lên một nụ cười, nó không ngờ hắn ngốc vậy. Chỉ một cú đẩy nhẹ thế thôi thì có gì ghê gớm chứ? Nó là Bắc ma nữ mà, vốn dĩ đã không té do cú hất tay đó nhưng thôi, thêm tí kịch cũng hay. Nó muốn xem phản ứng của hắn ra sao. Xem ra nó cũng đáng đi làm diễn viên đấy chứ? Qua mắt cả một con người kinh nghiệm đầy mình như hắn thì khả năng không tồi.
Khánh ấn Vi vào trong chiếc BMW của mình rồi lái thẳng đến khách sạn. Do cả hai dùng dằng và cả nguyện chặng đường chỉ một mình Vi gắt gỏng nên nhỏ cũng không để ý rằng Khánh đưa mình về…khách sạn QUEEN?!?
Khách bực tức không thèm trả lời nhỏ lấy một câu mà kéo thẳng nhỏ ra khỏi xe, lên thẳng lầu và vào thẳng phòng 2056.
“Cạch”
Đóng cửa và khoá chốt, Khánh đẩy Vi vào phòng khiến nhỏ ch…úi nhủi xuống giường. Lồm cồm ngồi dậy ngay mép giường, Vi ngẩn mặt lên nhìn Khánh đầy khó hiểu:
- Anh làm gì vậy? Sao lôi em vào đây?
- Xem ra anh phải dạy lại em rồi. Có chồng mà còn mặc áo tắm ra biển là thế nào? – Khánh đứng khoanh tay trước mặt nhỏ.
- Chồng gì? Chúng ta chưa kết hôn đâu mà chồng con nhé! – Vi khó chịu phản bác.
- Oh…thế là em chưa biết gì à? Cách đây hai tuần, pama anh sang gặp pama em rồi.
- Thì sao chứ…hả? Cái gì cơ? – Vi phẩy tay nhưng sau đó khựng lại.
- Mẹ em quyết định giao em cho anh rồi nên em chính thức trở thành vợ anh rồi nhé. – Khánh hất mặt.
- Anh điên à? Chỉ mới là pama gặp thôi, em cũng chưa quyết định đi lấy chồng à nha. – Vi gắng họng cãi.
- Pama em đã quyết rồi thì đừng có mong mà cãi lời. – Khánh nhe nhởn.
- Nhưng anh quên à? Em vẫn còn hôn ước với bên nhà Triệu gia nhé.
- Anh không lo, pama em bảo sớm muộn cũng sẽ huỷ hôn ước
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




