watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7713 Lượt

thế? – Hắn tiếp tục nghịch tóc nó.

- Không có gì, cũng chẳng quan trọng. Mà anh làm gì nghịch tóc em hoài vậy? – Nó lắc đầu rồi quay sang nhăn mặt.

- Hừ… – Hắn dỗi quay sang chỗ khác nhưng nó không thèm bận tâm khiến hắn quê.

- Thì thôi, mày không muốn nói thì thôi vậy. Mà hay là tối nay chúng ta đi chơi đi! – Vi nhún vai rồi hào hứng đưa ý kiến.

- Đi chơi? À…mấy giờ rồi? – Nó nheo mắt.

- 9g hơn. – Minh nhìn đồng hồ đeo tay.

- Oh…vậy à? Ai muốn đi cứ đi nhé, có việc rồi. – Nó đặt cái laptop sang một bên rồi đứng dậy.

- Đi đâu vậy? Cho tao đi với! – Vi nhốn nháo.

- Stop! Mày ở nhà không làm phiền tao! – Nó chặn Vi lại.

- Sao chứ? Mày đi đâu mà không cho tao đi? – Vi phụng phịu.

- Đi gặp một người.

- Ai vậy? – Hắn ngước mắt lên hỏi nó. Không phải là đi gặp thằng nào đấy chứ?

- Hừm…Nữ tước! – Nó đảo mắt quanh phòng rồi nhún vai.

- Nữ tước? Chị ấy sang bao giờ? Cứ tưỡng lễ kết nạp lần này chị ấy sẽ không dự chứ? – Thảo Anh ngỡ ngàng.

- Lần này thì chắc phải dự thôi. Bị tao và thầy làm sức ép thế mà… – Nó trề mọi.

- Nếu mày đi gặp bà già ấy thì thôi, tao không đi! – Vi dùng dằng ngồi xuống.

- Thì đấy nên tao mới bảo mày ở nhà đi. – Nó hơi cười.

- Nhưng mà Nữ tước là ai thế? – Khánh nghiêng đầu.

- Oh…người này mày chưa gặp bao giờ thì phải? Cô ta có thân phận giống mày đấy. – Thiên giải thích.

- Ế…vậy cô ta đẹp không? – Khánh sáng mắt.

- Này thì đẹp! – Vi đánh một phát vào đầu Khánh nổ đom đóm mắt.

- Au…sao em đánh anh? – Khánh nhăn nhó.

- Thích bà già đó thì đi luôn đi. Miễn về! – Vi trừng mắt gắt gỏng, lấy điện thoại rồi đi về phòng đóng cửa cái “rầm” muốn rung cả nền đất! Ai bảo khen “Nữ tước” trước mặt nhỏ?

- Này…làm gì mà cô ấy làm dữ vậy? – Khánh khó chịu ra mặt, cậu có làm gì nên tội đâu?

- Đáng đời cho bỏ cái tật. – Hắn cười khẩy.

- Khen Nữ tước trước mặt Nam ma nữ là điều cấm kị mà bất cứ ai trong tổ chức đều phải biết đấy. Cũng như ngược lại, đừng bao giờ khen Nam ma nữ trước mặt Nữ tước nếu không muốn chết. – Thảo Anh cười đùa.

- Có cần ghê thế không? Mấy người nói quá à? – Khánh hơi rợn.

- Hoàn toàn chính xác đấy. Cho mày chừa cái tật nghe thấy gái là sáng mắt lên, háo sắc thấy sợ. – Minh hất mặt chê bai nhưng ngay sau đó lại la oai oái vì bà xã véo tai:

- Anh thì sao? Đi tới đâu cũng nháy mắt với mấy em chân dài thì có tư cách gì mà nói người khác?? – Trang nghiến răng treo tréo.

- Á…đau…đau anh! Em bỏ tay ra đi…anh chỉ đùa…đùa thôi! Với lại dù sao anh chỉ muốn cảnh cáo thằng em rể tương lai thôi mà? – Minh nhăn mặt, xuýt xoa vì đau.

- Cẩn thận, lo cái thân anh đi! – Trang buông tay, trừng mắt.

- Hix… – Minh mặt như mếu, khóc không ra nức mắt.

- Hahaha…cho chừa cái tật. Làm như mày hay lắm ấy! – Khánh ôm bụng cười.

- Im. – Trang lừ mắt sang, buông đúng từ.

- Dạ, em im. – Khánh nhận được ánh mắt của Trang thì ngay lập tức ngồi ngay ngắn lại.

- Hừ…thừa hơi thì về xem con Vi thế nào đi kìa. Giờ chắc nó ấm ức lắm đấy. Anh nên nhớ rằng Nữ tước với Nam ma nữ là khắc tinh của nhau. – Nó chau mày bực bội.

- À…quên. Vậy mọi người ở đây nhé, tao next. – Khánh vội vã đứng dậy vọt ra khỏi phòng với tốc độ ánh sáng.

- Haiz…thôi…mọi người về phòng đi, em cũng phải đi rồi. – Nó đuổi.

- Ok, bye. Nhớ về sớm. – Trang vẫy tay, kéo Minh ra khỏi phòng.

- Có gì gọi nói tao biết nhé. Nhớ chị ấy thật! – Thảo Anh cười vui vẻ rồi cũng bước ra ngoài song song cùng Thiên.

- Đi cẩn thận đấy. Có chắc là không cần anh đi theo không? – Hắn lo lắng dặn dò.

- Không sao. Anh về phòng ngủ trước đi. – Nó lắc đầu rồi đẩy hắn ra, đóng cửa phòng.

Chốt khoá cửa, nó đứng dựa vào tường thở dốc. Một tay nắm chặt, một tay đưa lên ôm trán, mặt nó tái xanh. Có gì đó không ổn. Nó có linh cảm không hay!

Một thiên thần ngồi trên chiếc moto đang chạy đua với gió. Từng giây từng phút trôi qua quả thực rất nặng nề. Từng nhịp thở gấp gáp, chẳng hiểu vì sao trong lòng lại bức rức, tim đập nhanh tới thế.

Chắc chắn là đã có chuyện gì đó xảy ra!

“Két”

Chiếc xe moto đen phanh gấp trước cổng của một căn biệt thự bằng gỗ nằm trên sườn núi, tách biệt hẳn với thế giớ bên ngoài nhộn nhịp kia. Bây giờ… cũng tối rồi, chắc hơn 10g mà căn nhà không có lấy một ánh điện.

Chắc chắn không thể nào là đi ngủ sớm, con người đo hoàn toàn không đó thói quen đó. Càng chắc chắn hơn là không phải người đó đi vắng bởi vì dằng kia còn có một chiếc BMW. Cuối cùng là vì sao? Nó cảm thấy lo lắng.

Tháo mũ bảo hiểm rồi mắc lên trên xe, nó bước tới mở cửa.

“Cạch…cạch…”

Bị khoá rồi!

Nó bước lùi lại phía sau, nhấp nhấp vài cái lấy đà rồi xoay người xung một cú đá phá cửa.

“Rầm”

Cảnh cửa bị tác động một lực lớn, ngã sập xuống đất.

- Thuỵ Dương! Thuỵ Dương! Chị đang ở đâu? – Nó lao vào nhà hét lớn, tay mò mẫm trên tường tìm công tắc điện.

Đây rồi! “Tách…phụt…”

Nó nhấn công tắc đèn, ánh sáng xuất hiện và chiếu rọi khắp nơi.

- Ư… – Một tiếng kêu nhỏ phát ra gây sự chú ý cho nó.

- Thuỵ Dương? Chị…chị… – Nó trợn trọn mắt nhìn con người dăng ngồi trên ghế sofa trước mặt.

Thuỵ Dương gương mặt xanh xao, tái nhợt rịn đầy mồ hôi do thiếu máu và đau do vết thương. Hai bàn tay đang ấn chặt vào bụng đề kìm máu, từng giọt nước đỏ tươi tràn qua từng kẽ tay.

- Hộp cứu thương ở đâu? – Nó quýnh quáng.

- Tủ…dưới bếp… – Thuỵ Dương mấp máy, nói không ra hơi.

Nó nghe thấy bấy nhiêu thôi thì vùng chạy xuống phía sau nhà tìm hộp cứu thương. Nhìn vết thương của Thuỵ Dương thì ít nhất cững đã phải chịu gần 4g rồi chứ chẳng ít, máu chảy xuống nền nhà lênh láng cả. Chỉ có điều nó không hiểu, sao Thuỵ Dương lại không tự băng bó, sơ cứu mà lại nằm im lâu vậy đề bị mất máu?

Một vết thương hình tròn nhỏ, xung quanh là máu đã khô cứng đọng lại trên nền da trắng, nó khẳng định đây là vết thương do đạn bắn.

Cầm con dao nhỏ rạch một đường ngay vết thương, nó cố gắng lấy viên đạn ra khỏi cơ thể Dương.

- Á…hờ…hờ…áaa… – Cô nhóc thở khó nhọc, đau đớn kêu lên.

- Cố gắng chịu chút đi. Chị mất máu quá nhiều! – Nó cắn răng, cố tập trung xử lý vết thương trước mặt.

Sau một hồi khó khăn, nó cũng lấy được viên đạn ra. Qủa thật, viên đạn ấy gắm sâu quá. Cũng tầm hơn 4cm chứ ít gì?

Khâu lại miệng vết thương xong xuôi, nó lấy bông tẩm nước ấm lau sơ qua rồi băng lại đàng hoàng. Ngước mắt lên thấy Thuỵ Dương cũng đã thiếp đi, nó cười nhẹ vì giờ đã bớt lo lắng. Chắc cô nhóc đau lắm rồi, vả lại mất máu nhiều thế kia.

Dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, nó bế Thuỵ Dương vào phòng nằm nghỉ. Trong đầu cứ lòng vòng thắc mắc. Rốt cuộc, ai là kẻ tấn công Thuỵ Dương?

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ rọi thẳng vào đầu giường. Khó chịu trước ánh sáng, Thuỵ Dương nheo mày mở mắt. Thứ đầu tiên mà cô nhóc cảm nhận được là đau, thuốc tê đã hết tác dụng nên Thuỵ Dương nhăn mặt.

Giở chăn ra, cô nhóc thấy vết thương đã được chăm sóc và băng bó kĩ lưỡng. Có điều, miếng băng trắng sau một đêm cũng đã thấm đỏ một màu máu.

“Cạch”

Nó mở cửa bước vào, trên tay là …một tô cháo bốc khói nghi ngút. Đặt tô cháo xuống bàn cạnh giường, nó nhìn Thuỵ Dương hỏi han:

- Cảm thấy thế nào? Đỡ hơn chưa? Còn đau lắm không?

- Được rồi. Còn đau nhưng không sao. Đỡ chị ngồi dậy với. – Thuỵ Dương nói như không ra hơi.

- Được. – Nó gật đầu rồi bước lại gần giúp Thuỵ Dương.

- Ư…au… – Thuỵ Dương nhăn mặt. Chắc có lẽ do vết thương còn mới nên ngồi dậy khá đau, tại động đến miệng vết thương mà.

- Đau lắm sao? – Nó quan tâm.

- Không sao…ổn rồi… – Thuỵ Dương lắc đầu.

- Vậy chị ăn chút cháo đi, cháo thịt bò đấy. Chị thiếu máu nhiều lắm nên nó sẽ giúp chị. – Nó bê tố cháo đưa lên trước mặt Thuỵ Dương.

- Cảm ơn em. – Cô nhóc gượng cười đón lấy tô cháo rồi cầm muỗng lên cho từ từ vào miệng.

- Coi chừng nóng đấy. – Nó nhắc nhở.

- Ừ…

- Mà sao chị bị thương vậy mà khi về tới nhà lại không sơ cứu ngay, đề lâu cho máu chảy nhiều thế? – Nó nhăn mặt.

- Lũ khốn đó…viên đạn có thuốc mê. Về đến nhà là chị ngất luôn…đến khi em tới gọi chị mới lờ mờ tỉnh. – Thuỵ Dương có vẻ tức tối.

- May là tối nay em đến, không biết nếu không thì mọi chuyện thế nào rồi?

- Chị xin lỗi đã làm phiền em. – Thuỵ Dương cảm thấy hơi có lỗi.

- Không sao đâu. Chị em quen biết cả mà. Nhưng chị có biết ai là kẻ đã bắn mình không?

- Không. Lạ hoắc. – Cô nhóc trề môi, lắc đầu.

- Vậy em sẽ cho người điều tra. Chắc chắn không phải là chuyện xích mích thù hằn bang phái. Bang ta không hoạt động ở Hawaii thì lấy đâu ra kẻ thù? Không lẽ lại là lũ đó? – Nó khoanh tay trước ngực.

- Lũ đó? Ai? – Cô nhóc nhìn nó.

- Lũ chó quay lại cắn chủ thôi.

- Vậy là em biết ai rồi à? Chị giao vụ này cho em xử lí nhé. – Thuỵ Dương không hỏi thêm.

- Ok…nhưng xử lí thì giờ chưa phải lúc. Đến đúng thời điểm, em sẽ làm luôn một lượt. Tụi nó nợ em nhiều đấy. – Nó thở

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT