watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7719 Lượt

tỏ vẻ vô tội.- Cô… – Khánh trừng trừng mắt.- Hôhô…tôi đã nói đừng dại dột mà ãi nhau với tôi rồi mà! – Vi cười tươi.***Trận 2: Bảo Vi thắng Khánh 2-0***- Haha…cho chừa đi! – Minh cười.- Mày câm đi! – Khánh quát Minh.- Hai có sao không? Sao hai không cẩn thận thế? Nói chuyện với người thì không nói, nói với khỉ làm gì để giờ nó hét lên không hiểu gì cả! – Vi tỏ vẻ quan tâm ông anh của mình, tiện thể đá đểu thêm một câu.- Cô…nói ai là khỉ hả?

– Khánh tức điên.- Anh tự nhận à? Tôi đã nói anh đâu? – Vi lại giả ngây.- Haha…em gái anh giỏi! – Minh nói rồi xoa đầu Vi.- Em anh mà… – Nhỏ tự sướng.- Hừ…cứ coi như tôi thua cô lần này nhưng không có lần sau đâu! – Khánh liếc nhỏ một cái rồi nói.- Đời đời kiếp kiếp anh cũng chẳng thắng được tôi đâu!

– Bảo Vi cười toe toét.***Trận 3:Bảo Vi thắng Khánh 3-0***Thảo Anh nhìn Khánh bằng ánh mắt thông cảm rồi vỗ vỗ vai nói một câu đầy tính chất an ủi:- Cho dù cậu đấu với nó một trăm lần cũng chưa chắc có một lần thắng đâu.

Dẹp cái ước mơ “cao cả” ấy đi!- Hừ… – Khánh hậm hực.- Thôi lên lớp đi…tao ghét làm tâm điểm của sự chú ý lắm rồi! – Hắn từ đầu tới cuối cũng phát ra được một câu nói.- Ờ…thế cũng được! Tụi này lên trước nhá! Đi chung không? – Thảo Anh gật đầu rồi hỏi hai đứa nó.- Thôi…mày lên lớp trước đi. Pama kêu tới thì lên phòng hiệu trường chào giúp họ một cái. – Nó nói.- Ờ…thế nhé. Lát gặp. – Thảo Anh gật đầu rồi kéo bốn chàng nhà ta đi. Cả bọn chia thành hai hướng khác nhau mà đi. Một bên đi về hướng cầu thang riêng còn một bên thì hướng về phòng hiệu trưởng mà tiến tới…

Phòng hiệu trưởngNó nhẹ nhàng mở cánh cửa và bước vào phòng cùng Vi. Trước mặt tụi nó là một người đàn ông trung niên gương mặt hiền hậu cùng đôi mắt kiên định được tôi luyện theo năm tháng. Người đàn ông biết tụi nó vào nhưng cũng chẳng mảy may ngước đầu dậy nhìn một cái, chỉ hỏi:- Ai đấy?- Là tụi con.

– Nó trả lời bằng một giọng dịu dàng hiếm có.- Ồ…là Bảo An với Bảo Vi đó sao? Hai đứa lớn quá rồi nhỉ? – Ông hiệu trưởng ngẩn lên nhìn tụi nó mỉm cười.- Vâng…cũng lâu quá không gặp bác. – Vi nhẹ nhàng.- Mệt hai đứa bây quá. Ta hiểu tính hai đứa như thế nào rồi. Không cần phải tỏ vẻ ngoan hiền thế đâu. – Ông cười.

- Haha…chỉ có bác hiểu tụi con nhất. – Nó cười- Tát nhiên, ta mà.- Ơ mà con tưởng có dì tới đón tụi con nữa chứ? – Vi nhòm ngó xung quanh căn phòng một lượt.- Tôi đây hai cô công chúa! – Từ trong căn phòng khác, một người phụ nữ trạc tuổi mẹ nó bước ra với nụ cười đôn hậu trên môi.- A…dì! – Cả hai chạy lại ôm chặt cứng bà.- Hơ…hai cô công chúa của tôi…lớn rồi mà. Cứ nhõng nhẽo hoài sao tôi nỡ lòng nào gả đi đây?

– Bà xoa đầu hai đứa rồi đùa một câu.- Dì khỏi lo. Con không lấy chồng đâu. Con sẽ ở với dì luôn. – Bảo Vi trẻ con.- Thôi đi cô. Cô nói thế rồi sau này không lấy chồng là pama cô lại sang đây đổ thừa tôi nữa. Mệt lắm.- Không có đâu. – Vi chu môi lên trong rất đáng yêu.

- Hừ… – Bà cười nhẹ.- Dì với bác ơi. Tụi con học lớp nào ạ? – Nó hỏi.- Hừ…hai đứa bây là phải cho học chung với thằng Thiên, thằng Minh mới có người trị được chứ cho tụi bây học riêng chả khác nào phá nát cúa trường này. Hai đứa học lớp A1.

– Ông hiệu trưởng đùa.- Bac cứ nói thế chứ tụi con ngoan lắm mà. – Nó lè lưỡi.- Ngoan…phải…ngoan lắm. Thế chị còn nhớ ai là người làm hai thầy cô giám thị trong trường này nghỉ việc không hả? Lần trước chị tới đây học, hai ông bà giám thị ấy sợ chị tới mức một người lên cơn đau tim phải nhập viện, một người thì lên tăng song rồi ngất luôn tại chỗ. Còn thêm việc ai là người bày đầu cái cuộc chiến ném thức ăn trong canteen ấy nhỉ? Lần đó ta phải giải quyết mệt nghỉ luôn. Chưa kể hai chị còn bắt rắn, rết, tắc kè, thằng lằn, gián, chuột,…giấu mỗi lớp một ít làm cái trường này loạn cào cào cả lên… – Ông hiểu trưởng kể lại những chiến tích huy hoàng của hai đứa nó.- Bác cứ quá lên. Tại con thấy trường học nó im lặng quá ên cần chút không khí sôi động thôi mà. – Nó cười trừ.- Chỉ giỏi chống chế thôi. – Ông cười khổ.- Hì…thôi.

Tụi con về lớp. – Nó nói rồi kéo Vi phóng nhanh ra khỏi đó.Nó kéo tay Vi chạy hụt hơi về phía dãy nhà 1 dành cho khối A. Nhỏ dù không muốn cũng phải chạy theo nó. Mãi cho tới khi dừng trước dãy nhà nó mới chịu phanh chân lại. Nó thắng gấp làm cho Bảo Vi chạy ở sau thắng không kịp mà suýt tông thẳng vào người nó.- Mày…làm cái…quái…gì vậy? – Vi nói không nổi.- Hơ…tới…tới rồi!

– Nó khó nhọc đáp.- Tới…đâu? – Nhỏ vẫn còn thở hổn hển.- Lớp. – Nó trả lời.- Mày làm cái gì mà…chạy như ma đuổi thế? – Vi bắt đầu ổn định lại nhịp tim của mình.- Chứ ở lại làm gì? Cho hai người đó phanh thây tao ra à?

Lần trước do trốn về trước nên hai ông bà ấy chưa xử được, lần này nán lại lâu ông bà ấy hứng lên lại lôi ra càm ràm nhức lỗ tai.

– Nó nói.- Hừ…mệt! – Nhỏ thở hắc ra một cái.- Thôi. Lên lớp. – Nó nói rồi bước về phía lớp học của mình.Lớp nó nằm trên lầu 1, phòng cuối cùng của dãy hành lang. Nó rảo bước tới ngay cừa lớp, nơi có một cô giáo trẻ đang đứng chờ.- Hai em là học sinh mới? – Cô giảo hỏi.- Vâng ạ. – Vi lễ phép.- Đây là lớp A1 phải không cô? – Nó hỏi. – Ừm…tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp này. Hai em theo tôi vào lớp.

Hai đứa bước sau cô giáo.

Cô giáo này tuy trẻ nhưng có vẻ cũng rất có uy thế khi mà vừa bước vào, cả lớp đều im lặng không một tiếng động. Cô giáo gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Đặt chiếc cặp giáo án lên bàn, cô giáo trẻ nhìn xuống lớp, cất tiếng nói:- Các em, hôm nay lớp chúng ta sẽ chào đón hai người bạn mới. Cô mong mọi người sẽ hoà đồng và giúp đỡ nhau. Hai em vào đi.

– Cô gaio1 ra hiệu bảo tụi nó bước vô.Nó và Vi bước vào khi được sự cho phép của cô giáo. Nó hít sâu vào một cái rồi quay trở về với gương mặt lạnh hơn cả tiền. Bảo Vi nhin thấy nó như thế thi cười buồn một cái nhưng nhanh chóng tở về với con người cố hữu.- Kiwasato Bảo An.

– Nó bước vào lớp rồi nói, giọng lạnh hơn cả băng tuyết.- Hì…Mình là Trương Ngọc Bảo Vi, từ giờ mình là một thành viên mới của lớp A1, mong được các bạn giúp đỡ. – Vi nhẹ nhàng, ban phát cho những gương mặt ngẩn ngơ phía bên dưới một nụ cười đẹp mê hồn.- Hơ hơ…đẹp quá đi! – Một ên con trai ngồi dưới hét lên.- Bạn ơi…ngồi đây này! – Một tên khác chen vào.- Không…ngồi đây này bạn gì ơi. – Một tên khác lại bon chen.- Hừm… -Nó khẽ cau mày khó chịu nhưng rồi cũng lại trở nên lạnh lùng vô cảm.- Hì… – Vi chẳng trả lời ai mà chỉ cười nhẹ rồi bước xuống dưới lớp.Hai đứa nó bước tới đâu cũng khiến người khác hồi hộp.

Cái lũ con trai cứ nháo nhào lên mà lôi kéo hai đứa nó ngồi cùng. Nó và nhỏ chỉ bỏ ngoài tai những tiếng gọi í ới đó mà bước thẳng xuống cuối lớp, chỗ có bốn cái bàn trống rồi ngồi vào một bàn đôi.Cả lớp trọn tròn mắt nhìn cả hai như sin vật lạ.- Ơ hơ…hai bạn…không ngồi đó được đâu! – Một nữ sinh lên tiếng.- Tại sao? – Vi nhìn cô bạn hỏi.- Đó là chỗ của anh Thiên mà. Bạn ngồi đâu cũng được nhưng tuyệt đối không thể là bốn cái bàn chót được. – Cô bạn khác nói.- Đúng thế! – Một nữ sinh khác lại tiếp tục bon chen vào nói.

- Tôi thích ngồi đây…Và cũng chẳng ai có thể cấm tôi làm như vậy! – Nó nói bằng giọng lạnh thấu xương.- Bạn quá đáng vừa thôi! Đã bảo chỗ ấy có người mà còn không nghe. Sao cứng đầu dữ vậy? – Một nhỏ tức tối đứng lên hét với tụi nó.Bảo Vi ngước lên nhìn cô bạn vừa mới hét đó rồi mỉm cười nhẹ nhàng. Trong thoáng chốc, cô bạn ấy sững người vì nụ cười đó nhưng lại rờn rợn người. Vi nhanh chóng tắt đi nụ cười mà thay vào đó là một con người với nụ cười uỷ dị trên môi:- Hãy cẩn thận!- …

- Cô bạn chẳng hiểu lời cảnh báo của nhỏ mà đơ mặt ra nhìn, trông ngu cực kì.Nó rời khỏi chỗ ngồi của mình, bước tới chỗ cô bạn đó. Nó cất tiêng nói:- Bạn nói ai cứng đầu? – Giọng nó nhẹ nhàng nhưng có sức sát thương rất lớn.- Là…bạn chứ ai! – Con nhỏ đó khẽ rung mình vì nó một cái.- Bạn lấy tư cách gì mà nói với tôi như vậy? – Nó lại tiếp tục.- Hừ…tôi hơn bạn nhiều thứ! – Con nhỏ đó nghênh mặt.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: – Ví dụ? – Nó nhướn mắt lên hỏi.- Tôi đẹp hơn bạn, tôi giàu hơn bạn. Thế được chưa? – Con nhỏ đó tự ướng.

- Hừ…Đẹp hơn? Chắc chắn không rồi. Giàu hơn? Không thể đâu. Cô hơi tự tin quá rồi đó. – Nó nhếch môi.- Cô… – Con nhỏ ấy từng mắt.- Đừng bao giờ động vào tôi, nếu cô không muốn chết sớm! – Nó phán một câu rồi quay đi.- Cô…chẳng khác nào một con hồ ly tinh cả! – Con nhỏ ấy tức tối hét.- …

- Nó không trả lời, mặt chỉ tối sầm lại.- Chết cô rồi. Đừng trách tôi. Tôi đã cảnh cáo trước mà không nghe thì thôi! Chết sớm đi là vừa. – Bảo Vi lẩm bẩm rồi cười.- Cô…hừ…hồ ly tinh? Tôi sẽ cho cô thấy, thế nào là hồ ly tinh! – Nó quay lại nhìn nhỏ đó rồi cười.Nó bước tới gần con nhỏ ấy làm con nhỏ đó sợ tới mức ngồi bệt xuống đất luôn. Nó lấy ngón tay nâng gương mặt nhỏ lên rồi nói:- Cô…cũng là hồ ly thôi. Tôi nói đúng chứ. Tôi dầu sao vẫn hơn cô.

Tôi không bôi son trát phấn đến mức như cô. Tôi không biết một ngày cô xài hết bao nhiêu hộp phấn nữa, đến mức trên mặt có một lớp

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT