|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đó.
-Ta tưởng anh phải nhận ra sai lầm sau khi bị cô ta trả đòn chứ?- Cuối cùng, gã thầy tu lên tiếng trước.
Eagle vẫn thản nhiên ngồi xoay chiếc nhẫn vòng vòng trên ngón tay mình, không buồn đáp lại gã.
-Anh quá mạo hiểm khi qua mặt ta như thế. Một mình cô ả đã bắ sống và giết khá nhiều người giỏi của ta.
Eagle ngẩng đầu, đưa đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào gã thầy tu khiến cho mặt gã co rúm lại vì cảm thấy sợ.
-Chúng chỉ làm vướng chân.
-Thế tại sao chúng ta phải chết dí ở đây đợi chúng đến thịt? Ta muốn rời khỏi đây.
-Ngài sợ sao?- Eagle cười khẩy.
-Sợ ư? Anh biết tính mạng của ta quý như thế nào đối với chúng giáo đồ của giáo phái mà.
-Giáo phái ư?- Eagle mỉm cười- Ngài nghĩ tôi tin vào mấy cái trò lừa bịp của ngài sao? Tôi chỉ mượn túi tiền của ngài để làm một số việc tôi cần thôi. Với tôi, ngài vô giá trị, ngài Giáo chủ cao quý ạ!
-Anh uy hiếp ta sao?
-Tôi không uy hiếp ngài.- Eagle lắc đầu cười to rồi nhấc khẩu súng dài lên, chỉ với 1 tay.
Không một ai ngoại trừ tư tế Bullock phản ứng trước hành động đó. Mọi người đều thản nhiên đến lạnh lùng như thể đã biết chắc ai mới là ông chủ thật sự của mình.
-Nếu ta chết, sẽ không còn ai điều khiển Ares nữa. Không ai sống sót trong tay nó cả.- Gã tư tế vội ra chiêu bài cuối cùng.
-Tôi nghĩ là ngày hôm qua Temple đã khám phá ra loại mê dược ngài dùng để khống chế Ares. Vì con quái đó nên ngài mới có giá trị một chút. Nhưng bây giờ thì ngài vô dụng rồi.
Đôi mắt Bullock mở to kinh hoàng, nhưng gã không còn cơ hội kêu lên nữa. Một tiếng “bụp” lạnh lùng vang lên. Máu tươi trào ra từ cái lỗ đen ngòm trên trán gã. Gã chết mà không nhắm được mắt.
Buông súng, Eagle đưa mắt nhìn hai gã ngồi gần cửa, ra lệnh:
-Vất hắn cho Ares làm bữa tối.
Cô gái ngồi cách hắn không xa- Martina Temple cười:
-Anh chẳng có chút thương xót nào cả.
-Không còn giá trị thì giữ lại vô ích. Hắn không phải là kẻ có thể chỉ đạo chúng ta.- Eagle hừ giọng.
Temple nhìn hắn bằng đôi mắt ngưỡng mộ cuồng nhiệt. Ả chuyển đến ngồi bên cạnh hắn, nói nhỏ:
-Anh mới là thủ lĩnh thật sự của em.
Eagle chán nản không buồn nhìn ả. Đầu óc hắn lúc này lại nghĩ đến một người khác, người mà không lâu trước đó hắn còn sở hữu và gìn giữ bên mình. Hắn phải giết cô ta, giết cả kẻ đã cướp vợ của hắn. Hắn phải tự tay làm điều đó. Nhưng…
Hắn yêu cô gái ấy.
Chết tiệt!
Mặc dù biết giữ Rose bên mình không khác gì giữ một quả bom, nhưng hắn không thể cưỡng lại được ý muốn đó. Dù sao thì thời gian Rose mất trí nhớ, cô ta đã yêu thương tin tưởng hắn thật lòng. Đó là thời gian hắn cảm thấy hạnh phúc nhất.
Đột nhiên hắn rùng mình khi làn da mát lạnh của Temple chạm vào tay hắn. Cô ả nhìn hắn chờ đợi, đôi mắt long lanh một cách khác thường. Eagle hất tay ả ra, đứng dậy nói với những người còn lại:
-Chuẩn bị đón khách.
Temple giận giữ hỏi:
-Anh vẫn mơ tưởng con đàn bà Interpol đó sao?
-Cô nhầm rồi. Tôi muốn tự tay giết chết ả ta. Cho đến khi tôi làm được việc đó, cô hãy làm tròn nhiệm vụ của mình đi.
-Được rồi, Eagle.- Temple đá lông nheo với hắn- Dù sao thì tôi chấp nhận đến đây cũng vì anh. Tôi đi chăm sóc Ares. Tôi sẽ cho ả đàn bà đó nếm mùi đau khổ.
“Không, phải là tôi. Rose là của tôi.”- Eagle lầm bầm nói, nhưng không ai nghe được những lời nói đầy căm ghét, có phần đau khổ, lại chất chứa yêu thương ấy.
***
Đêm sáng trắng.
Biển lấp lánh.
Con tàu vẫn lao vun vút về phía nam.
Rose buông ống nhòm xuống khi KyO khoác lên vai cô chiếc áo. Cô quay sang nhìn anh, tò mò:
-Anh với Shin nói chuyện gì mà lâu vậy?
-Không có gì quan trọng đâu. Sao em không ngủ đi?
-Em không ngủ được.
-Mau đi ngủ sớm đi.- KyO nghiêm khắc nói.
-Em đứng đây với anh một lúc, không được sao?
-Bây giờ sức khoẻ của em là quan trọng nhất.- KyO nắm lấy tay cô, siết nhẹ.
-Có chuyện gì thế?- Rose ngạc nhiên trước thái độ khác lạ của KyO.
-Không có gì đâu.
-Thôi được rồi, vậy em đi ngủ nhé!- Rose kiễng chân hôn lên má anh.
KyO nhìn xuống mặt biển loang loáng ánh trăng, tay anh siết chặt lấy thành tàu. Một cảm giác nghèn nghẹn nơi trái tim anh. Mặc dù Rose đã cố tỏ ra tự nhiên nhất, nhưng anh biết, cô đã chẳng còn là Rose của ngày trước nữa.
Còn cách Devil 200 hải lý, Taurrus lặn xuống biển, tiếp tục hành trình.
Mờ sáng, trong khi mọi người chuẩn bị sẵn sáng tiếp cận hòn đảo thì có sự việc bất ngờ phát sinh.
-Tôi phát hiện ra tín hiệu của Đenphin ở gần đây.- Commet thông báo.
Sau khi Interpol bị tấn công thì SIS bị phá hủy hoàn toàn. Mới đây tiến sĩ Fenton cùng giáo sư Tagasi đã chết tạo lại một phiên bản thu nhỏ của thiết bị định vị SIS, nghĩa là cho phép phát hiện tín hiệu trong một phạm vi bán kính vài chục hải lý.
-Nó ở cách chúng ta 72 hải lý về phía tây nam.- Commet tiếp tục câu nói.
-Chẳng lẽ chúng ta đã bị phát hiện?- Snowy kinh ngạc hỏi lại.
-Hoặc cũng có thể là kế nghi binh dụ chúng ra xa hòn đảo này.- Apple tiếp lời.
Rose nhún vai:
-Chúng ta đi theo Đenphin. Tôi muốn lấy lại con tàu.
-Nhưng nếu là kế nghi binh để những kẻ trên tàu trốn thoát thì sao?- Cannon băn khoăn.
-Chúng chỉ có hơn 20 người, nếu tách ra, hẳn lực lượng trên Đen-phin không nhiều, càng dễ dàng cho chúng ta lấy lại con tàu.- Rose giải thích- Còn nếu chúng không tách ra, chắc chắn ở hết trên tàu, ta càng phải đuổi theo.
-Vậy quyết định bám sát Đen-phin.- Commet ra lệnh.
-Rõ.- Shin gật đầu nhận lệnh và chạy lên khoang lái.
Chương 23
Trong một không gian hẹp trên con tàu Taurus toàn máy móc ngổn ngang, một người vẫn căng mắt nhìn vào màn hình theo dõi. Bốn bề toàn nước biển tĩnh lặng đến phát sợ. Thỉnh thoảng có những dải san hô hiện ra, con tàu lướt qua nhanh chóng. Trên một màn hình ra đa lớn, có hai chấm màu đỏ đang nối tiếp nhau và luôn giữ một khoảng cách ổn định. Hơn hai ngày nay, hai chấm đỏ liên tục di chuyển mà không hề dừng lại chút nào.
Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, Rose bước vào.
-Thế nào rồi?- Cô cất tiếng hỏi.
-Nó vẫn chưa hề có ý định dừng lại.
“Nó” ở đây chính là Đen-phin mà mọi người đang bám theo như hình với bóng.
-Trung tâm đã cử một đội khác đến thăm dò Devil- Cô thông báo.
-Tốt rồi. Rose này, cô có linh cảm gì không?-Commet đột ngột hỏi.
-Sao anh hỏi thế?- Rose cười phá lên.
-À, đại khái là tôi tin tưởng vào linh cảm của cô.
-Linh cảm của tôi à?- Cô trầm ngâm- Không tốt, rất không tốt.
-Không tốt ư ?
-Dù sao thì chúng ta nên tin vào chính mình.
Rose nói rồi lại im lặng ngồi xuống ghế kế bên. Một lúc sau cô hỏi tiếp :
-Tôi muốn hỏi anh một việc.
-Cô nói đi.
-Tôi ở bên Eagle lâu như vậy, các anh vẫn tin tưởng tôi sao ? Không có một chút nghi ngờ nào sao ?
Commet không trả lời ngay,
anh nhấp một ngụm cafe rồi mới bình thản đáp :
-Hóa ra cô vẫn là canh cánh chuyện đó.
-Có một chút- Rose cười gượng.
-Tôi biết cô đã thay đổi. Cô đã yêu Eagle… Đừng phản ứng gì trước khi tôi nói hết… Từ trước đến giờ chúng ta đều ngầm thống nhất không bàn đến lý do tại sao Eagle lại ly khai Asel. Cậu ấy cũng yêu cô, chỉ có nhiều chứ không ít hơn KyO. Khi bị mất trí nhớ, việc cô cảm động trước cậu ta không có gì khó hiểu cả. Nhưng điều đó không thể thay đổi được cô, Rose ạ! Và chúng tôi tin cô, vẫn tuyệt đối tin cô.
-Cảm ơn, Frank.- Rose cảm kích trả lời.
-Café chứ?- Commet bật cười.
-Ồ không, Yi sẽ không vui chút nào đâu. Hai người bắt đầu từ khi nào nhỉ ? Chắc tôi đã bỏ qua không ít chuyện hay rồi.
-À…- Commet ấp úng.
-Yi là một cô gái tốt. Anh phải sống đấy nhé!
-Cô cũng vậy, Bella.
Cả hai lại chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Ai nấy đều hiểu «sống sót» lúc này là một điều mong manh đến nhường nào.
Rồi Rose đứng dậy, vỗ vai anh :
-Để tôi trực thay cho, anh về chợp mắt một lát đi.
-Yên tâm, tôi…- Commet chưa nói hết câu thì đột nhiên…
«Bùm…. bùm…. bùm…. »
Một loạt tiếng nổ lớn vang tới, kèm theo toàn bộ con tàu bị rung lắc dữ dội khiến cho Rose đang đứng suýt ngã nhào xuống. Hai người có thể dễ dàng nhận ra phía dưới và mạn phải con tàu bị công kích dữ dội.
Shin, là chuyện gì vậy?- Commet gần như đạp tung cánh của phòng lái. Sau lưng anh là Rose, Apple, Snowy, Yi, Tiểu Phong, Spider và Cannon lần lượt đi vào.
Shin mặt tái mét, lắp bắp :
-Chúng ta vừa trúng thủy lôi.
-Thủy lôi?- Rose thốt lên- Mặc dù không bằng Đenphin nhưng con tàu này làm sao có thể dễ dàng bị một vài quả hỏa tiễn thủy lôi công kích được.
-Không phải là một vài quả đâu Rose.- Shin lắc đầu- Đó là cả một bãi mìn, có đến hơn 100 quả thủy lôi được bố trí ở khu vực này, và tất cả đã đồng loạt được kích nổ.
Lúc này KyO mới cùng Uranus và 13 thành viên còn lại bước vào, mặt ai nấy nhễ nhại mồ hôi.
-Chắc chắn là tác phẩm của Barl.- Uranus cau có nói.
-Nhưng sao có thể. Chúng ta đang ở dưới độ sâu 150m và cách đáy gần 500m cơ mà.-Commet tỏ vẻ không hiểu.
-Chúng cố tình dụ chúng ta qua đây. Đây là một vùng biển nông, nhiều rặng san hô và các dải đá ngầm.- Shin giải thích.
-Thiệt hại không lớn chứ ?
-Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa- KyO xen vào- Tôi sẽ nói thật nhanh thôi. Có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




