|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
thấy hận Andly vô cùng, hận Andly vì sự ra đi của nó khiến cho Christian trở nên tàn tạ hẳn đi… Nó chấp nhận buông tay Christian là vì hắn yêu Andly… nhưng nay Andly lại nhẫn tâm bỏ đi như vậy nên nó nhất định sẽ giành lại…
Đến bây giờ mà Christian vẫn còn đang nằm trên giường, tay vẫn ôm khư khư di ảnh của Andly trong lòng mình… từng giọt nước mắt vẫn rời đều đặn…
Khép nhẹ cánh cửa phòng lại, Demi dịu dàng đi đến nơi Christian đang nằm.
– Anh đừng buồn nữa, nếu Andly mà thấy thì chắc chắn nó sẽ không vui đâu. – Demi đưa tay lên, chạm nhẹ vào gương mặt đã tiều tuỵ hốc hác hẳn đi của Christian…
– Anh chắc là Andly chưa đi đâu… anh cảm nhận được là như vậy mà… em là bạn thân của cô ấy, em cũng cảm nhận được phải không? Tay Andly lúc nào cũng ấp áp cả, không hề lạnh như tay cô gái hôm đó… – Christian như người điên, hét toáng lên với Demi làm nó giật mình, tay vẫn ôm chặt tấm ảnh đó vào lòng mình như một bảo vật…
Demi chẳng biết nói gì, chỉ đưa tay lên bịt miệng ngăn không cho những giọt nước mắt và những câu nói vô bổ sắp trào ra…
– Chỉ tại anh, nếu tối hôm đó anh không lên sân thượng gặp
Nhìn Christian chìm đắm trong đau khổ như thế càng làm cho Demi lòng đau như cắt, nó không muốn nhìn thấy bất cứ điều gì nữa cả… thật đấy…
Bỏ chạy ra khỏi đấy…
******
Giữa đêm khuya ở một ngôi biệt thự lớn thuộc Cung điện Kremlin Moscow ở Nga.
– Vẫn chưa có gì quan trọng ạ. – Emila kính cẩn nói.
– Tìm được người gửi thư đến Villa số 7 chưa? – Một giọng nói lãnh lẽo vang lên giữa bâu không gian tĩnh lặng.
– Vẫn chưa ạ, nhưng tôi sẽ nhanh chóng tìm được. – Emila vẫn cúi đầu, chẳng dám nhìn thẳng vào gương mặt như củangười chết đó.
– Được. Tình hình Legacy thế nào rồi?
– Vẫn tốt ạ, nhưng chưa tìm được giám đốc Marketting chuẩn theo yêu cầu đưa ra.
– Thôi đi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với nhiệm vụ đó, dù sao thì Andly cũng đã chết rồi mà. – Người ngồi đó mỉm cười nhẹ, nụ cười không hề có một chút ác ý, chỉ là mỉa mai, tự mỉa mai chính bản thân mình mà thôi.
– Vâng.
– À, bảo Demi cứ nhân dịp này… hãy kéo Christian về bên mình luôn… – Giọng nói chợt như có cái gì đó nghẽn lại trong cổ họng…
– Vâng…
Sau đó Emila nhẹ nhàng đóng cửa lại và đi ra ngoài, không quên bảo người đứng canh gác cẩn thận ngoài này… lỡ như lại…
Gần một tháng sau, lúc này thì mọi người mới bắt đầu chịu hiểu ra và chấp nhận sự thật là Andly đã đi rồi. Christian mặc dù đã khá hơn về tinh thần nhưng ngày càng lạnh lùng khó đoán… rất lạnh…
Còn
Tất cả mọi người đều trở nên ít nói, dường như sự ra đi của người con gái ấy khiến cho họ như mất nửa cuộc đời của mình vậy…
Tối hôm đó, khi mọi người đang ngồi chung trên một bàn ăn.
– Ba đứa nghe đây, anh có chuyện muốn hỏi. – Andrew đột nhiên đặt đũa xuống, mặt mày nghiêm trọng trở lại.
– Có chuyện gì? – Maya là người trả lời đầu tiên, nó không thể đoán trước được điều mà Andrew sắp hỏi là gì.
Erica và Demi cũng buông đũa xuống, nhìn về phía Andrew. Cả bọn hắn cũng vậy, chẳng ai bảo ai đều nhìn qua Andrew.
– Mấy đứa định làm gì trong buổi họp mặt sắp tới nếu thiếu Andly? – Andrew không biết mình hỏi như thế này thì sẽ ra sao, nhưng hắn vẫn muốn hỏi, vẫn muốn biết rõ ràng cái nghi vấn mình đã thắc mắc bấy lâu và sự lo lắng cho Tứ Đại Mỹ Nhân nếu thiếu người đứng đầu.
– Anh đang nói cái gì vậy? – Ba đứa nó giật mình nhìn nhau, nhưng Demi đã kịp che giấu đi cái vẻ bối rối trong mắt hai con bạn.
– Mấy đứa định giấu anh à? Anh đã biết Tứ Đại Mỹ Nhân huyền thoại là mấy đứa rồi! – Andrew nhìn thẳng vào Demi, đôi mắt đó như xoáy sâu vào, khiên cho Demi hoảng hồn.
– CÁI GÌ??? – Cả 4 bọn hắn đều trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, không ai có thể tin được điều mà Andrew vừa nói cả.
– Anh bị điên à? – Erica đứng lên đạp bàn nói, phản ứng thái quá này của nó càng làm cho Andrew tin điều hắn nghi ngờ là đúng.
– Tụi này còn chưa từng nhìn thấy Tứ Đại Mỹ Nhân gì gì đấy là như thế nào nữa mà anh nói gì kỳ zậy??? – Maya bình tĩnh hơn, nó níu Erica ngồi xuống rồi nhìn thẳng lại vào đôi mắt đó của Andrew, nó không tin là hắn biết.
“Tên này quả thật không tầm thường chút nào, đoán mò khá đấy! Nếu có Andly ở đây thì tốt quá!” Demi nhìn Andrew, thầm nghĩ. Nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua, dù sao thì cô bạn của nó cũng đã ở một nới rất rất xa rồi.
– Mày nói gì zậy? – Eris lay Andrew, hắn biết thằng bạn hắn luôn có tài đoán được nhiều việc trên đời này, nhưng hắn không tin chuyện này là sự thật.
– Mày không thấy lạ sao? Tao không biết là như thế nào nhưng tao tin chắc Andly chính là người đứng đầy của Tứ Đại Mỹ Nhân đấy.
Lời nói chắc chắn như đinhđóng cột của Andrew làm ba đứa nó giật mình, định lên tiếng phản kháng nhưng…
– Andrew! – Cùng một câu nói, cùng một lúc những là giọng của phát ra
từ hai người khác nhau:
– Em gái tao đã qua đời rồi, mày làm ơn im đi, đừng có lôi mấy chuyện này ra đây nữa, rối lắm! –
– Mày mà còn nói thêm một tiếng nào về Andly nữa thì hãy coi chừng tao đấy. – Christian sau khi tuyên bố một câu lạnh lẽo xong thì đứng dậy đi luôn, hắn không biết tại sao mình lại bực mình một cách vô cớ với Andrew như vậy, hắn chỉ biết là không ai được phép nhắc tên của Andly thêm một lần nào nữa trong căn nhà này.
Không phải là hắn tuyệt tình, không phải là hắn muốn vứt bỏ cái tên đó. Nhưng cứ mỗi lần phải nghe thì hắn như không kiềm chế được mà tự trách chính bản thân mình. Nói qua nói lại thì vẫn là giận cá chém thớt. Hắn thấy giận chính bản thân mình lắm!
– Anh vẫn chưa ăn xong mà. – Demi đứng dậy gọi với theo, nhưng đáp lại vẫn là một sự thờ ơ lạnh lẽo, và tấm lưng cô độc của Christian.
[Sao rồi?">
[Andrew hình như rất nhạy cảm với chúng ta.">
[Cái gì?">
[Không sao, chắc sẽ không biết đâu.">
[Ừ, cứ tiếp tục báo cáo thông tin rõ ràng.">
[Ừ.">
******
Trong phòng của tụi nó, Erica và Maya có vẻ căng thẳng lắm.
– Còn ba tháng nữa là đến cuộc chiến Xưng Vương, chúng ta phải làm sao đây? – Erica cứ đi đi lại lại lo lắng.
– Tao đâu có biết, lúc đó mà chỉ xuất hiện có ba người là chết ngắt luôn, khác gì nói với tên Andrew đó chúng ta là Tứ Đại Mỹ Nhân chứ! – Maya luôn bình tĩnh trong chuyện xử lý công việc mà cũng rối rắm lên đây.
– May mà chuyện Andly chết tụi đàn em bên Nhật của mày chưa biết đấy. Chứ không là to chuyện rồi.
– Tụi nó biết cả rồi, nhưng mày yên tâm đi, không sao đâu.
Erica thở phào, mới nghe vế đầu của Maya thì nó nhảy dựng lên, nhưng khi nghe đoạn sau rồi thì nó mới thở phào nhẹ nhõm.
– Demi đâu? – Maya nằm dàu ra giường, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa, hình như đang nhớ Andly.
– Tao không biết. – Erica cũng chẳng hiểu Demi mấy ngày nay sao nữa, cứ lén lén lút lút đi đâu đó, nhưng ở nhà thì cứ bám lấy Christian.
– Mày có thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




