|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
vào trong nhưng ngay sau đó, lập tức bị ánh nhìn giận dữ tột độ bắn vào.
– Mày có đi ra ngoài không hả? – Giọng nói đã gằn xuống quá mức như đang cố gắng kiềm chế để không xảy ra xô xát trong khi em gái hắn đang trong tình trạng nguy kịch như thế này.
– Tại sao chứ? – Tên đứng trước mặt không những không yếu thế trước khuôn mặt dữ dằn đó mà còn vênh lên.
– Mày đã đắc tội với Devil rồi đấy, vĩnh biệt!
Trong tích tắc, không bất kỳ một ai ở đó thấy là
Tất cả mọi người đứng ở đấy đều hét toáng lên rồi tránh xa ra cả mấy mét. Khuôn mặt
– Alo?
– Eris, đến khác sạn Hoàng Đế giải quyết cái xác ở tầng 18 cho tao, nhanh lên!
– Ok. – Eris chẳng những không cần hỏi lý do mà phóng xe đi ngay luôn sau đó.
– Andly, em thế nào rồi??? –
– Không sao đâu anh hai… em sẽ… em sẽ cố gắng sống mà… em sẽ cố gắng sống… – Tiếng thều thào yếu ớt của Andly càng làm cho hắn thêm điên tiết…
Cuối cùng, thang máy cũng dừng lại ở tầng trệt,
– Nhanh lên, đến bệnh viện Trung Ương ngay!!! –
– Andly, em cố lên nhé, anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay mà, cố lên!
Đến bây giờ thì chỉ còn lại giọng nói hối hả của
Lớp 11A1 trường Royal…
– Erica, mày tìm cái gì chơi coi, hôm nay tự nhiên sao lại chán thế này chứ? – Maya đang nằm bò ra bàn nhìn sang Erica nhăn nhó.
Từ sau khi Andly không còn thì nó cũng chuyển sang ngồi cùng bàn với Erica luôn. Dù sao thì “ai kia” ngồi với Erica cũng đâu có đi học đâu chứ!
– Ê, tao có ý này, chúng ta tìm xem Demi đang ở đâu đi, tao nghi ngờ nó lắm, dạo này cứ sao sao ấy. – Erica quay sang nói nhỏ vào tai Maya, và tất nhiên, cái mà nó nhận lại được chính là một cái gật đầu đồng tình đầy quả quyết.
– Ok. Nhưng nếu lỡ như hôm nay nó sợ chúng ta biết nên không mang theo con chip thì sao? – Maya vừa lấy điện thoại của mình ra, vừa bắt đầu công cuộc tìm kiếm đứa bạn thân đang dần sa ngã của mình.
Nhưng Demi đâu có ngu chứ, đi “công chuyện” mà lại mang theo con chip ngu ngốc đó đi để bị phát hiện sao? “Lạy ông tôi ở bụi này à?”
– Con chip của nó không hề có tín hiệu nào cả. – Maya và Erica lắc đầu ngán ngẩm.
Nhưng sự ngán ngẩm đó sẽ còn kéo dài đến tận cuối buổi học nếu Maya không tình cờ phát hiện ra…
– Erica, con chip của Andly phát ra tín hiệu di chuyển đấy!
– Cái gì? – Erica cũng trợn tròn mắt nhìn sang cái chấm nhỏ màu đó thuộc vật sở hữu của Andly đang dần chuyển động về phía trung tâm thành phố mà ngạc nhiên không biết nên nói gì.
– S… sao… cái này lại… lại… như thế này được chứ? Không lẽ… có người nào đó đào mồ Andly lên để lấy con chip này???
– Tao nhớ là chúng ta đâu có động chạm gì vào con chip đó trước khi chôn cất Andly đâu chứ? – Maya cũng bắt đầu hoang mang, đột nhiên mắt trái của nó giật liên hồi… – Chết rồi, hình như có chuyện gì đó không lành!
– Tại sao chứ??? – Erica bắt đầu vận trí óc của mình để cố nhớ lại từng chi tiết nhỏ của những ngày u ám đó để xem là rút cuộc chon chip đó có bị rơi ra lúc nào không.
Nhưng khi nó nhớ lại cái xác tím tái mà chúng nó gặp lần cuối trong bệnh viện thì trong lòng lại có cảm giác gì đó thật hoang mang.
– Maya… mày có cảm thấy… nói thế này thật không phải với Andly… nhưng cái xác mà chúng ta nhìn thấy ngoài mái tóc màu nâu quen thuộc và làn da trắng đó ra thì còn lại… hơi khác với Andly không? – Đúng, đó chính xác là mấu chốt của vấn đề, lúc đó thì ai nấy cũng nước mắt nước mũi tèm nhem rồi, làm gì nhìn thấy rõ gương mặt đó chứ…
Cái mà mọi người bị đánh lừa chính là làn da trắng muốt và mái tóc nâu dài uốn cong đó.
Maya cũng từ từ giật mình khi nhớ lại những chuyện đó.
– Đến đó thôi, tao phải tìm ra người nào đang sỡ hữu con chip đó của Andly! – Cả hai đứa nó, trong lòng bắt đầu nhen nhóm lên một tia hy vọng nhỏ nhoi về người bạn xấu số của mình.
– Maya, con chip này đang ở vị trí ngay tại bệnh viện Trung Ương. – Sau khi xác nhận rõ ràng vị trí thì Erica và Maya đến ngay.
Ở bệnh viện, sau khi Thiên Trang lại được đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng nguy kịch một lần nữa thì
Càng nghĩ ngợi, nước mắt càng chảy dài.
Một người con trai giết người chỉ trong chớp mắt mà lại chảy nước mắt thì trông chẳng ra thể thống gì cả. Nhưng có sao chứ? Người hắn khóc là em gái hắn cơ mà, có luật nào nghiêm cấm con trai không được khóc không?
Erica và Maya, sau khi chạy một mạch từ trường tới bệnh viện Trung Ương thì ngay lập tức lần mò theo tín hiệu phát ra từ chiếc điện thoại ngay.
– Ê, phòng cấp cứu??? – Maya trợn tròn mắt lên nhìn Erica đang thởhồng hộc vì chạy.
– Andly, chính làAndly đấy! – Chẳng cần suy nghĩ đúng sao gì cả, nó chạy nhanh tới cái nơi cần tới liền.
Khi đến đấy, cả hai vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy vóc dáng quen thuộc của
– Anh
– Ai ở trong đấy vậy??? – Maya như dần phát giác được điều gì đó thì đến lay lay người
Rồi bây giờ đây, khi Andly đã gần mất đi tính mạng của mình thêm một lần nữa thì tụi nó mới biết được sự hiện diện bấy lâu nay của người bạn này sao? Ông trời có cần phải trêu ngươi con người ta một cách quái đản vậy không chứ?
– Andly… Andly còn sống sao anh? – Giọng nói đã dần nhoè đi của Erica làm cho gương mặt đẫm nước mắt đang thất thần của
– Sao… hai em lại đến đây chứ?
– Chuyện đó không quan trọng nữa, bây giờ anh hãy nói đi, tại sao Andly còn sống mà anh vẫn giấu tụi em từ lâu nay chứ??? – Maya điên tiết lên, không để cho Erica nói nữa mà cầm lấy cổ áo của
– Dừng lại đi, dừng lại đi Maya, xin mày đấy! – Erica bây giờ đã khóc thét lên rồi, nó cố gỡ tay của Maya ra nhưng chẳng được. Nhìn
– Anh… xin lỗi… bây giờ thì Andly… lại sắp ra đi một lần nữa rồi! – Sau khi thốt ra được câu nói đó thì
Erica và Maya sau khi nghe xong câu nói ấy thì gần như ngã sụp xuống, nước mắt cứ thi nhau rơi mà không hề có dấu hiệu gì cho thấy nó sẽ dừng lại.
Andly… lại phải cách xa mọi người một lần nữa sao?
– Em phải gọi cho anh Christian, đúng, phải gọi cho anh ấy thôi! – Maya như nhớ ra được điều gì đó trong cơn tuyệt vọng của mình thì bất chợt nhớ ra một điều quan trọng nhất lúc này.
Đúng vậy, là Christian, hắn đã đau khổ thế nào khi tự mắt chứng kiến người yêu của mình chết đi mà hắn chẳng hề giúp được gì sao? Hay là cứ để cho hắn cảm thấy mặc cảm tội lỗi về “cái chết giả” của Andly mãi như vậy?
Phải hơn 1 tiếng đồng hồ sau đó thì cái ánh đèn màu đỏ của phòng cấp cứu cũng tắt đi, phẫu thuật đã xong rồi, bây giờ cái mà họ cần nhất chỉ là kết quả mà thôi!
Ngay sau đó, ông bác sĩ mồ hôi nhễ nhại đi ra.
– Bác sĩ, em gái tôi… thế nào rồi??? –
– Thiếu gia bình tĩnh đi ạ, tiểu thư đã… đã ổn rồi! – Ông bác sĩ đó trả lời mà mồ hôi càng tuôn ra nhiều hơn. Tại sao hai an hem nhà này lại kinh khủng như thế chứ?
Ổn rồi! Ổn rồi! Hắn không những không buông ông bác sĩ ra mà còn kéo chặt hơn, gặng hỏi.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




