|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cũng muốn đập chết cho bõ ghét! Tuần sau tao về nhà, hay mày cùng về với tao đi, tao chiêu đãi mày, tiện thể giới thiệu cho mày vài người đàn ông tốt.”
Thẩm Phong đầu tiên là giáng cho tôi một quyền “sao bay đầy trời”, sau đó mới hất tóc ra vẻ lạnh lùng, quyến rũ nói: “Để tao về xem lại lịch trình công tác phát.”
Lúc này lại đến phiên tôi trợn trắng mắt.
“Tao sắp xếp công việc xong, hai tuần sau là có thể tự cho mình nghỉ phép dài hạn, đến lúc đấy bay đến tìm mày.” Cất di động lại, Thẩm Phong còn rất hài lòng nói, “Tao còn chưa về quê mày bao giờ. Nơi địa linh nhân kiệt như vậy, có thể sản sinh ra người như Tần Chinh, lại còn có thể xuất ra cái thứ như mày!”
Tôi cười hì hì, với cái chiêu bài đả kích của Thẩm Phong luyện mãi cũng quen rồi.
Con người tôi đây … bởi vì hoàn cảnh gia đình hơi hơi đặc thù, lúc trước vẫn chẳng thể có nổi một người bạn thật lòng. Lên đại học, lại vì Tần Chinh và Vệ Dực mà trở thành kẻ thù chung của đám nữ sinh, cho nên bạn bè vẫn vô cùng ít ỏi. Chỉ có Thẩm Phong, đối xử với tôi là thật lòng nhất! Bạn tốt không chê ít, một người bạn chân thành là đủ rồi!
Thẩm Phong đưa tôi về tận nơi rồi mới đi, vừa vào văn phòng, Hàn Khả đã bĩu môi nhìn tôi. “Diệt Tuyệt tìm cô.”
Nói thế là bởi, cứ khi nào sắc mặt chủ biên cực kỳ khó coi, Hàn Khả sẽ gọi bà ta là Diệt Tuyệt.
Chắc là ai cũng biết Diệt Tuyệt sư thái trong Ỷ Thiên Đồ Long ký rồi nhỉ, diệt tuyệt có nghĩa là giết sạch ;))
Tim tôi nảy lên một cái, làm con cháu đã lâu, cảm xúc còn chưa điều chỉnh lại được, nhìn thấy chủ biên vẫn khúm na khúm núm như nhìn thấy lão gia, nhị đại gia vậy.
Tôi gõ cửa văn phòng chủ
biên, cười lấy lòng hỏi: “Chủ biên tìm tôi có việc gì?”
Bà ta hạ gọng kính, một đôi mắt ti hí âm u nhìn tôi một lúc, bỗng nhiên mặt biến sắc, lại hòa nhã cười với tôi một cái.
“Chu Tiểu Kỳ, tại sao lại đột ngột từ chức vậy?”
Tuyệt không đột ngột, bụng tôi đã hơi nhô lên rồi, đã sớm nói trước là sẽ về nhà dưỡng thai, thư từ chức là buổi sáng mới đưa cho bà, chẳng qua là lúc đấy bà không ở đây thôi.
“Tôi giờ đang mang bầu, không để làm việc lâu với máy tính, cho nên chỉ có thể từ chức thôi.”
“Chuyện này thì có gì đáng lo, sau này cô phụ trách phỏng vấn là được!” Chủ biên tự dưng biến thành người ăn nói thật dễ nghe.
“Aizz ….” Tôi hiểu rồi, bà coi trọng tôi!
Từ sau hai kỳ phỏng vấn Tần Chinh và Vệ Dực, lượng tiêu thụ tờ báo của chúng tôi tăng vọt, chủ biên hai mắt lấp lánh như phát hiện được mỏ vàng, phát huy cao độ tinh thần chó săn, tìm kiếm thanh niên ưu tú trong phạm vi toàn thành phố, chuẩn bị mở chuyên mục Vương lão ngũ. Mà hai đương sự kia cũng biến thành người bị hại, bị đủ các loại thư tín quấy rầy khổ không nói hết. Tần Chinh nói, công ty anh ấy gần đây số người vào làm tăng vọt, chú bảo vệ cũng tỏ vẻ, dạo này hay có mấy kẻ không rõ danh tính lởn vởn quanh công ty.
Hộp thư của tòa soạn chúng tôi cũng tràn ngập các loại tin nhắn ve vãn, cùng với đó là một đám hỏi cổ phiếu, nguyên nhân là bởi, trong bài phỏng vấn trước Tần Chinh đã đáp ứng yêu cầu của tôi, dự báo một chút về thị trường cổ phiếu, đề cử hai mã cổ phiếu, kết quả là nói trúng phốc, hai cổ phiếu kia cứ thế mà tăng vọt, cứ như là cả đời bám chặt trên bảng mã cổ phiếu tăng giá luôn ấy.
Tôi tự hào nói với Thẩm Phong: “Người đàn ông của tao thật có khả năng a!”
Thẩm Phong cười nhạo, nói: “Có khả năng hay không chỉ có mình mày biết.”
Với lời này của nó tôi cũng chả có hành động nào đáp trả chính thức hay không chính thức cả, hứng thú của chủ biên với Tần Chinh rõ ràng đã qua rồi, bây giờ là bà nhìn trúng tôi – bà ta bỗng nhiên phát hiện, tôi mới là mỏ vàng của bà! Ngay cả Tần Chinh, Vệ Dực mà cũng tóm được, còn cái gì không thể? Trên dưới mấy khóa sinh viên đại học X chúng tôi, một bộ phận lớn tung hoàng ngang dọc khắp các ngành các nghề. Tiền không cần nhiều, đủ sung túc là được rồi; chức vị không cần cao, đủ vang dội là tốt rồi. Chỉ cần là tuấn kiệt, có tài có mạo, có thể tạo điều kiện cho các cô nàng vô tri tự sướng, như vậy lượng tiêu thụ được bảo đảm rồi.
Sống tới 25 năm, lần đầu tiên trong đời được người ta khẳng định giá trị, đáng tiếc lại quá ngắn ngủi, tôi còn chưa kịp tử tế thưởng thức cảm giác tự hào này, lại chỉ có thể không biết làm cách nào ngoài từ chức.
Chủ biên dây dưa lôi kéo, tôi tỏ thái độ kiên quyết, bà rốt cuộc đau lòng đứt ruột buông tay, còn trả cho tôi ba tháng
tiền lương làm tiền thưởng, chuyện này làm tôi cảm thấy thực ra bà ta cũng không già cỗi đến vậy, nhìn qua tuyệt không giống người 39 tuổi, chắc chỉ mới 38 thôi!
Trong buổi chia tay, Hàn Khả than ngắn thở dài, hỏi tôi: “Cô sinh con xong liệu còn quay lại không?”
“Khó nói trước, đấy là chuyện của 8 tháng sau kia mà, không nói chắc được.” Tôi vỗ vỗ vai, an ủi cô ta, “Đau lòng ảnh hưởng đến thân thể, cô cũng không cần quá nhớ nhung tôi mà làm gì.”
Cô ta thở dài, “Trong khoảng thời gian ngắn, chúng tôi không gom đủ người chơi mạt chược, chỉ có thể đấu địa chủ rồi …”(landlords: chơi bài tú lơ khơ)
Tôi: “…”
Vẫn là câu nói kia của Tần Chinh: Tòa soạn các cô bao giờ thì đóng cửa?
0 “Chartered nữ” : Tra đả nữ (渣打女)
Tra đả vốn là phiên âm từ charter
Ở đây là liên quan tới 1 vụ khá ầm ĩ trên mạng TQ 2010 (truyện này được viết năm 2010 nhé)
Cụm từ này xuất phát từ 1 vụ trao đổi thư từ trên mạng mà sau này trở thành một từ phổ biến trên baike.baidu.com
Một cô cán bộ cấp cao của một ngân hàng (credit suisse) đã gửi thư cho tất cả bạn bè đồng nghiệp tố cáo hành vi phản bội của chồng và nhân tình, tiểu tam và chồng cô ta lại chia nhau viết thư hồi âm, muốn cô này ngừng dây dưa để ly hôn. Vốn là một vụ tranh đấu với tiểu tam – việc máu chó rất thường gặp nhưng quan trọng ở đây là vì 3 vị nhân vật chính này đều là cán bộ tài chính cao cấp, thư đến thư đi đều viết bằng tiếng Anh (sự việc này diễn ra ở TQ, nv chính cũng là người TQ luôn nhé), dùng các kiểu ngữ pháp tao nhã để mà làm công cụ chiến đấu trong tam giác tình yêu, khiến cộng đồng mạng được mở rộng tầm mắt, cũng đặt tên cho sự kiện này là “cô cán bộ Credit Suisse đấu lại tiểu tam” (Thụy Tín nữ đấu tiểu tam)
Khái quát:
Người vợ là quản lý cấp cao của Credit suisse, ông chồng là chủ của Standard Chartered Bank, còn cô nhân tình là nhân viên. Ông chủ và nhân viên có gian tình, bà vợ viết thư bằng tiếng Anh gửi cho tiểu tam, cũng cc cho tất cả mọi người trong công ty.
Sau khi đã được mở rộng tầm mắt, mấy netizen ngứa tay còn dịch ra phiên bản Nam Kinh, bản Bắc Kinh, bản Thượng Hải đăng lên diễn đàn, có người còn lấy những bức thư tiếng Anh này làm ví dụ giảng giải ngữ pháp tiếng Anh cấp 4 hay cấp 6. )
Trên mạng gọi đây là “Thụy tín nữ đấu tiểu tam”, Nữ nhân vật chính vì đồn là làm trong Credit suisse nên được gọi là “Thụy Tín nữ” , lấy tên trong các bức thư là Lily, tiểu tam nghe nói làm ở Standard Chartered bank nên được gọi là “Tra đả nữ” (Chartered nữ) , trong thư lấy tên là Diane, nam chính một mực lấy tên là Yale, đồn là cũng làm tại Standad Chartered bank.
Chương 10: Dế nhũi PK rùa biển.
Lần này về nhà, ba mẹ nói không cần mang thứ gì về hết, người về là tốt rồi, nhưng tôi vẫn tính chuẩn bị chút quà đơn giản, sau khi từ chức, thừa thời gian lên đường mua sắm.
Vì đang là giờ làm việc, không chỉ Tần Chinh phải đi làm, Thẩm Phong vì hẹn về thăm quê tôi nên cũng phải tăng ca, tôi ngẫm nghĩ, quyết định vẫn nên một mình dạo phố, đợi mua đủ các thứ rồi thì gọi Tần Chinh tới đón.
“Chu Tiểu Kỳ?” Đang dạo trên tầng hai siêu thị bỗng dưng nghe thấy có người gọi tên mình, tôi quay đầu lại nhìn bốn phía một lúc, cuối cùng cũng nhận ra người gọi tôi là ai.
Bạch Vi.
Từ sau hôm gặp cô ấy ăn cơm cùng Tần Chinh, tôi cũng không gặp lại lần nào nữa. Tóc cô ấy đã tỉa bớt một chút, nhìn qua có vẻ sắc sảo linh hoạt; cô ấy vẫy vẫy tay với tôi, động tác kia nhìn thật Tây, thật quyến rũ; tôi cũng học theo vẫy vẫy tay, nhìn qua gương thử đồ của cửa hàng bên cạnh mà nói , có vẻ giống mèo cầu tài.
Quả nhiên người ta là rùa biển, tôi là dế nhũi… oa oa oa oa …
“Khéo quá!” Bạch Vi mỉm cười bước tới, nhìn lướt qua cái túi trong tay tôi, “Sao lại một mình đi mua đồ thế này?”
tôi phải về nhà rồi, nên ra ngoài mua tí quà mang về, đều là chút đặc sản.” Tôi cười cười, “Hôm nay cô không phải đi làm sao?”
Bạch Vi lắc lắc đầu cười nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi, đã hẹn bạn rồi, cho nên xin phép nghỉ, vừa mới đi đặt quần áo ở hiệu may, giờ đang chuẩn bị ăn cơm trưa.”
Tôi nháy mắt trêu chọc: “Hẹn Vệ Dực phải không?”
Bạch Vi ung dung nói: “Phải”
Việc này chắc Thẩm Phong nhìn lầm rồi đi. Vệ Dực – tên công tử tam tài kia, kim quy tế tốt như thế, cùng với Bạch Vi là một đôi trai tài gái sắc, Bạch Vi làm sao có thể có chuyện mờ ám gì với Tần Chinh được!
“Không biết là sinh nhật cô, tôi không chuẩn bị quà, hay là để tôi mời cô ăn cơm trưa nhé!” Tôi nhiệt tình đề nghị.
Bạch Vi cũng không xấu hổ, cười nói được, để tôi chọn một tiệm cơm Tây.
“Ngại quá, bây giờ tôi có bầu hơn ba tháng rồi, không thể ăn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




