|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cứ nói hết ra, vấn đề cũng có thể giải quyết một nửa. Nói nạo thai thì quá tổn thương tình cảm. Hơn nữa chuyện như này, cuối cùng phụ nữ vẫn chịu thiệt nhiều hơn.”
Lời này rất là nâng cao tinh thần, nhất là lại được nói ra từ miệng Thẩm Phong.
“Tao có một người bạn làm thám tử tư, có muốn điều tra hộ mày chút không?”
“Không cần thiết.” Tôi lắc lắc đầu, “Nếu thật đi điều tra anh ấy, vậy thì không còn lòng tin nữa, cũng không thể tiếp tục nổi nữa. Chuyện gì tao cũng không muốn nghĩ, thôi cứ ở nhà dưỡng thai, anh ấy muốn làm thế nào thì làm”
Thẩm Phong khinh bỉ tôi, nói: “Mày đây là ngồi chờ chết, tiêu cực buông xuôi ư?”
Tôi nói: “Đây là dĩ tĩnh chế động, dĩ bất biến ứng vạn biến. Trời muốn đổ mưa, thiếu nữ muốn lập gia đình, chồng nếu thật muốn vượt tường …”
“Mày cũng mặc anh ta đi ư?” Thẩm Phong mở to mắt nhìn.
Tôi khụt khịt mũi, thản nhiên nói: “Phá tường, đánh gãy chân.”
Thẩm Phong không tin tôi có thể tàn nhẫn như vậy, tôi chỉ có thể tỏ vẻ, đây là dùng biện pháp tu từ, nó cũng ăn miếng trả miếng, nói: “Người như mày ấy à, cho dù anh ta vượt tường, mày nhiều nhất cũng chỉ là sờ sờ mũi xoay người tránh đi. Đánh gãy chân, tao thấy không cần thiết, cắt luôn cái chân thứ ba là được rồi.”
Nếu nói về trình độ thô bỉ, Thẩm Phong chẳng kém tôi chút nào. Nhưng qua chuyện trong phòng bếp hôm nay, tôi biết nó cũng chỉ là giỏi nói thôi, miệng cọp gan thỏ, xì …
Tối hôm đó mẹ tôi nấu một bàn đầy đồ ăn, ba người phụ nữ chúng tôi ca hát tới hơn 9h, tôi không chống đỡ nổi nữa đi ngủ trước, hai người bọn họ lại bắt đầu mân mê các loại máy chơi game mà Chu Duy Cẩn để lại.
Vừa nằm trên giường lim dim mắt, di động đã reo, tôi không bật đèn, vươn tay sờ sờ trên bàn, ấn nút nhận cuộc gọi.
“Tiểu Kỳ”
Tôi bỗng phát hiện, giọng Tần Chinh cũng thật nâng cao tinh thần …
“Chuyện gì?” Tôi trở mình, dụi dụi mắt, uể oải hỏi.
“Em ngủ rồi?” Tần Chinh hơi kinh ngạc
“Ờm … Không có việc gì em cúp máy đây.” Vì ban ngày quá mệt mỏi, tôi ngủ sớm hơn bình thường một chút, dưới lầu loáng thoáng truyền tới tiếng video game, tôi đoán chắc là khoảng hơn 10h.
Tần Chinh im lặng một lúc, “Mai có rảnh không?”
Tôi cảnh giác nhíu mày, nói: “Anh rốt cuộc có chuyện gì?”
Tần Chinh cười khổ. “Em đề phòng anh vậy sao?”
Tôi nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Uhm. Em mệt lắm rồi, có chuyện gì mai nói.”
“Được, vậy mai nói.” Tần Chinh bỗng nhiên trả lời rất vui vẻ, “10h sáng mai, anh tới dưới lầu đón em, quyết định như vậy nhá.”
Không đợi tôi từ chối, anh đã cúp điện thoại, tôi sứng sỡ nghe tiếng bíp bíp.
Anh làm gì vậy? Chơi chủ nghĩa bá quyền ư? Đây là kết luận của anh sau khi úp mặt vào tường suy nghĩ ư? Ai nói anh IQ 150, bớt 100 đi!
Tôi căm giận tắt điện thoại, chui vào trong chăn tiếp tục ngủ, quyết định coi cú điện thoại vừa nhận được là một giấc mơ, tỉnh dậy rồi sẽ quên,
sẽ quên …
Đáng tiếc là, mình tôi quên thì hình như chả có tác dụng gì.
Tôi tự thôi miên mình cũng coi như hiệu quả, cho nên 10h30 sáng hôm sau lúc Tần Chinh đứng trước cửa nhà tôi, tôi vẫn u u mê mê như cũ.
“Anh đến làm gì?”
“Em tắt di động.” Tần Chinh kể lại một chuyện thật, lại hỏi, “Vì sao?”
Tôi nghĩ nghĩ tử tế, bấy giờ mới nhớ ra cũ điện thoại đêm qua. Sau đó tôi vẫn quên chưa mở máy. Tần Chinh nói 10h sáng đợi tôi dưới lầu, bây giờ đã 10h30, có lẽ anh cũng gọi không ít.
Cũng như buổi tối anh tắt máy, tôi cũng không ngừng gọi điện cho anh.
Tôi nhếch nhếch khóe miệng, nói: “Sợ nhận phải điện thoại quấy rầy.”
Mẹ tôi năm giác quan nhanh nhạy, cho dù ở tận ban công tầng hai cũng có thể nhận ra sự xuất hiện của Tần Chinh, ầm ầm mấy bước chạy sang một bên lan can, cúi xuống thăm dò, cười với Tần Chinh một cái thật hiền hậu.
“Tiểu Tần, đến tìm Tiểu Kỳ hả.”
Anh tiến lên, cầm tay tôi, ngẩng đầu mỉm cười nói với mẹ tôi: “Vâng ạ”
“Tiểu Kỳ, còn không để Tiểu Tần vào nhà? Đều là người một nhà cả!”
TôiTần Chinh một cái, lặng lẽ tránh khỏi tay anh, nhưng anh nắm thật chặt, 10 ngón đan vào nhau, nắm chặt lấy mu bàn tay tôi. Tôi thôi không giãy dụa nữa, ngẩng đầu nói với mẹ: “Tần Chinh nói có việc, tí nữa là đi, không vào ngồi nữa.”
Mẹ ừ một tiếng, hỏi: “Tiểu Tần à, con còn có việc gì nữa?”
Tần Chinh mỉm cười trả lời: “Đưa Tiểu Kỳ tới cục dân chính đăng ký kết hôn.”
Tôi ngây người, sau đó quay phắt đầu trừng anh, anh cười đến thật tự nhiên, một chút chột dạ cũng không thấy. Mẹ già mặt mày hớn hở nói: “Phải, phải, phải, mẹ suýt chút nữa thì quên mất.” Nói xong biến sắc, nghiêm mặt nhìn tôi, “Tiểu Kỳ, con cầm hộ khẩu chưa?”
Tôi chậm chạp trả lời: “Chưa …”
Bà thuộc phái hành động, nghe tôi nói như vậy, lập tức chạy đi lấy hộ khẩu, lát sau đã dúi vào tay tôi, sau đó đẩy tôi ra ngoài cửa.
Thời cơ này chưa tốt lắm.
Thẩm Phong chơi điện tử với mẹ tôi cả đêm, sau thì đặt lưng lên giường nằm thẳng cẳng, tôi tứ cố vô thân, mẹ già và Tần Chinh ăn ý, tôi cứ như thế mà bị đẩy khỏi cửa.
Chương 21: Giở trò lưu manh.
Vào thang máy rồi, tôi không phải vờ vịt nữa, cố sức đẩy tay Tần Chinh ra.
“Anh có ý gì?” Tôi ngẩng đầu giận dữ trừng mắt anh, “Đây là câu trả lời anh mất một đêm suy nghĩ?”
Tần Chinh hơi hoang mang nhíu mày. “Chẳng lẽ em không muốn sao?”
“Con mắt nào của anh nhìn thấy em đồng ý!” Cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra, tôi xoay người bước ra, Tần Chinh vội vàng đuổi theo, túm lấy cổ tay tôi.
“Tiểu Kỳ” Tần Chinh vừa bất đắc dĩ vừa lo lắng gọi một tiếng, “Rốt cuộc em muốn anh làm thế nào…”
“Anh Tần, xin hãy tự trọng, sáng như ban ngày, trước đông người, đừng tự tung tự tác.”
Người đi ngang qua nhìn tôi với Tần Chinh bằng ánh mắt kỳ quái, người có lòng tốt nghỉ chân vây lại xem, bộ dạng như chờ đợi chuẩn bị xông lên cứu người.
Tần Chinh hơi buông lỏng tay ra, cổ tay tôi bị anh nắm đến hồng cả lên, hơi đau, tôi nhíu nhíu mày, nhìn thấy một chiếc taxi chạy qua, lập tức ngăn lại, lên xe lập tức đóng cửa xe, cũng không nói địa chỉ, thúc giục tài xế mau chạy đi.
Tần Chinh dùng sức đập cửa xe, tôi quay mặt sang bên kia. Thế mà lại lợi dụng mẹ tôi ép hôn, Tần Chinh, tôi thật khinh bỉ anh!
Tài xế quay lại liếc qua, nói: “Cô dâu mới giận dỗi chồng
“Không phải ” Tôi nói, “Chồng trước dây dưa không dứt, bác mau chạy đi.”
Bác tài xế sửng sốt, lập tức nhấn ga, cho Tần Chinh rớt lại phía sau xe.
“Người bây giờ ấy à, cứ phải mất đi rồi mới biết quý trọng.” Tài xế nói một câu thật tang thương, “Có điều ngựa khôn không quay đầu ăn cỏ cũ, chờ mình biết quý trọng rồi, ngựa cũng đã đi xa mất rồi. Cháu nói phải không?”
Tần Chinh, Bạch Vi kia, bảo là phần tử trí thức bằng cấp cao gì chứ, độ giác ngộ còn không bằng một bác tài xế lái taxi, quả nhiên trí tuệ nhân dân là vô hạn.
“Cô gái à, cháu muốn đi đâu?”
Bác tài xế bỗng dưng hỏi một vấn đề thật quan trọng, vấn đề quan trọng này khiến tôi bất giác sờ sờ túi tiền, sau đó phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng.
Vừa rồi đi quá vội, trong túi một cắc cũng không có, di động cũng không mang theo, thứ duy nhất mang theo, chính là sổ hộ khẩu ….
Nên đi đâu bây giờ?
Tôi trầm tư suy nghĩ.
Về nhà ư, phải nói với mẹ như thế nào, Tần Chinh có lẽ vẫn còn đóng quân ở dưới lầu. Quay về Nhà Trắng? Bên đó trống không, ba đã đi công tác.
“Bác ơi, cho cháu tới đại học XX.” Tôi quyết định, đi tìm Chu Duy Cẩn!
Bác lái xe sững người. “Đại học XX?”
Tôi biết, không phải là chỉ xa hơn chút thôi sao, mất hơn 2h xe chạy.
“Đúng ạ” Tôi mặt không đỏ, tim không nảy nói dối, “Chồng cháu dạy học ở đại học XX.”
Sư phụ biến sắc, lại bày vẻ kính trọng với tôi. “Hóa ra là giáo sư.”
Ai bảo người Trung Quốc không tôn trọng phần tử trí thức, kiểu sùng bái văn hóa một cách mộc mạc này thật quen, tôi vốn vẫn nhìn thấy trong gương ….
Nhưng sự thật chứng minh, văn hóa với phẩm chất con người là không tương đương, đáng sợ nhất là lưu manh có văn hóa.
Năm tư đại học, Tần Chinh giúp tôi làm luận văn tốt nghiệp, hai người chúng tôi cả ngày ngâm người trong thư viện, chứng kiến một đôi chia tay. Lớp 12, năm cuối đại học là ngưỡng cửa, rất nhiều người không qua được. Thẩm Phong nói, với những người đó, tình yêu chỉ là đôi đũa dùng một lần, dùng xong rồi ném, ai lại mang về nhà dùng đi dùng lại.
Tôi nghe thấy không yên lòng, bởi vì theo ý Thẩm Phong kia, hình như Tần Chinh cũng coi tôi là đũa dùng một lần, dùng rồi thì quăng. Vì thế tôi thật cẩn thận nói bóng nói gió; một góc yên ắng trong thư viện, Tần Chinh đang xem sách, tôi nhìn anh, anh nâng mắt, ánh nhìn dừng trên mặt tôi, khóe môi hơi nhếch: “Có chuyện gì?”
Tôi cầm sách, nuốt nước miếng. “Đồng chí Tần Chinh … Mao chủ tịch nói, tất cả những chuyện yêu đương không lấy kết hôn làm mục đích đều là giở trò lưu manh. Anh là đang giở trò lưu manh với em sao?”
Khóe mắt Tần Chinh giật giật, im lặng một lúc, tay vỗ vỗ đầu tôi. “Những câu này không phải Mao chủ tịch nói, Mao chủ tịch nói là, chưa điều tra thì chưa có quyền lên tiếng. Câu này là của Shakespeare.”
Tôi còn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




