watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9344 Lượt

chuyến.”

“Bao giờ thì quay lại?” Tôi hỏi.

Tần Chinh nghe thấy câu hỏi của tôi, khóe miệng hơi cong lên, như là tâm trạng bỗng nhiên tốt lên hẳn. “Anh sẽ về nhanh thôi, em cứ chịu khó ở nhà, bụng lớn rồi, đừng chạy loạn khắp nơi, trị an thành phố A cũng không tốt lắm.”

Tôi uhm một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Tần Chinh dường như là lúc nào cũng nhìn tôi, gần như không động đũa, tôi ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Anh không đói à, sao không ăn cơm?”

Mắt anh khẽ chớp, dừng một chút, nói: “Có thể cho anh ôm em một lúc không?”

Tôi nghẹn một chút, cắn đũa nhìn anh, bộ dạng anh dè dặt như vậy, khiến tôi thật không đành lòng, đành gắng gượng mà gật gật đầu.

May là ở trong phòng, không có người khác vây lại xem.

Anh tới bên cạnh tôi, cúi người ôm lấy vai tôi, cằm dụi nhẹ lên đỉnh đầu, tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, là mùi hương thoang thoảng thơm mát khiến người ta yên lòng.

Tôđồng ý cho anh ôm một cái, nhưng anh lại được đằng chân lân đằng đầu, nắm lấy cằm tôi nâng lên, cánh môi áp sát, đầu lưỡi liếm đi nước tương còn dính trên khóe môi tôi, nhẹ nhàng mút, cắn.

Tôi hơi choáng váng nắm chặt lấy cổ tay áo sơ mi của anh, muốn đẩy anh ra, anh đờ người một chút, lại ôm tôi càng chặt, kéo mở môi tôi làm sâu hơn nụ hôn này.

Tiếng tim đập thình thịch, thình thịch, như là ngay cả bụng cũng nhảy lên vậy, tay Tần Chinh men theo vạt áo lần vào, lòng bàn tay dán lên cái bụng tròn vo của tôi chẳng chút trở ngại, nhẹ nhàng vuốt.

Tôi nhẹ giọng hừ hừ, cảm thấy vuốt ve với hôn khẽ như vậy rất thoải mái, cũng không đẩy anh ra nữa.

Lúc lâu sau, anh mới dừng hôn, nhéo nhẹ mí mắt tôi, khàn giọng nói: “Không được trốn.”

Tôi miễn cưỡng ừ một tiếng.

Cuối cùng anh ôm chặt tôi một chút, nói: “Rất nhớ em, muốn đưa em cùng về thành phố X …”

“Mẹ sẽ không cho đâu.” Tôi nói

“Ngồi máy bay quá mệt mỏi, anh lại không có thời gian chăm sóc em.” Anh hôn lên tóc tôi, “Chờ anh, nhanh thôi là ổn rồi.”

Aizz ….

Còn nói thế nào được nữa, tôi cũng quen mất

có giải thích về cô Ngốc, Quách Tĩnh và Mã Ngọc như sau:

Cô Ngốc là nhân vật trong Anh hùng xạ điêu và Thần điêu đại hiệp. Mẹ cô Ngốc khi mang thai cô gặp phải chấn động gì đó, nên đầu óc cô Ngốc không được bình thường.

Quách Tĩnh cũng là nhân vật trong 2 truyện trên. Con người Quách Tĩnh thật thà, chất phác, siêng năng, cần cù. Mỗi tội Quách Tĩnh học gì cũng tiếp thu rất lâu. Người ta chỉ cần học 1 ngày hiểu, thì Quách Tĩnh có khi cần đến 10 ngày.

Mã Ngọc là người đã dạy cách luyện nội công cho Quách Tĩnh. Phương pháp dạy của Mã Ngọc rất cao minh. Ông cũng không bao giờ hối thúc học trò mình. Thế nên Quách Tĩnh cảm thấy rất thoải mái, tiếp thu bài học rất tốt.

Như vậy, ý của Cố Thiệu trong câu Anh nói, tôi không phải cô Ngốc, là Quách Tĩnh, vậy anh nhất định là Mã Ngọc là: Tiểu Kỳ không đến nỗi ngốc nghếch, chỉ là chậm tiếp thu thôi. Còn anh là vị gia sư tốt, phương pháp truyền đạt dễ hiểu nên Tiểu Kỳ cuối cùng cũng nhồi được kiến thức vào đầu

Chương 25: Phải chết mọi người cùng chết!

Tần Chinh đưa tôi về nhà, trong túi còn tờ đăng ký giả, trên tay còn mang đồ ăn khua, ấn chuông cửa loạn xạ, vẫn chả có ai ra mở cửa. Đúng lúc tôi chuẩn bị vòng lại nhà Tần Chinh xin ở nhờ, cửa cuối cùng cũng cạch một cái, mở ra.
Cửa vừa mở ra, người mở cửa giống như vận động viên nhận được gậy xoay người bỏ chạy, khóe miệng tôi giật giật, tự giác vào nhà, đóng cửa. (nhận gậy trong môn chạy tiếp sức ấy mà)

Mẹ già réo to trong phòng khách: “Tiểu Phong Phong mau lên, sắp chết, sắp chết rồi!”

Chắc là vừa rồi bận chơi game còn không dứt ra được mà mở cửa cho tôi, nhìn Thẩm Phong chạy nhanh như vậy còn không thèm liếc mắt nhìn tôi một cái, có lẽ nếu có trộm cướp vào nhà cũng chả ai hay biết.

Tôi mang đồ ăn khuya vào bếp, lại quay lại phòng khách, hai người còn đang mang bộ mặt dữ tợn hăng hái chiến đấu. Mẹ già thật là càng sống càng trẻ trung phơi phới …

“Này, con về rồi.” Tôi tìm lại cảm giác mình đang tồn tại.

“Bên trái, bên trái! Bắn bên trái!”

“Bác Chu, bác cản cháu rồi!”

Tôi: “…”

Im lặng một lát, tôi xoay người lặng lẽ về phòng, cầm lấy di động bên đầu giường khởi động lại.

Màn hình vừa lóe lên, đã có người gọi tới, không ngoài dự kiến, là Tần Chinh.

“Mớià à? Vừa gọi điện qua nhà em, sao lại không có ai nhận vậy?”

Tôi nhìn bên ngoài một chút, đừng nói là gọi đến, có khi cháy lớn hai người này cũng không nhích mông, “Mẹ và Thẩm Phong đang bận, em vừa vào nhà. Anh về tới nhà rồi hả?”

“Uhm” Tần Chinh lên tiếng, “Anh đặt vé chuyến đêm về thành phố X, chờ chút nữa phải ra sân bay. Lần này về anh sẽ từ chức, sau khi bàn giao xong mọi việc sẽ về. Tiểu Kỳ, anh biết em vẫn muốn về thành phố A, chúng ta cùng về thành phố A nhé.”

Tôi sững sờ, lúc trước cũng chưa từng nghe anh nói về kế hoạch này. “Như vậy được sao? Nhưng anh vất vả lắm mới tìm được chỗ đứng trong công ty chứng khoán, lại đang phất a.”

Tần Chinh cười khẽ một tiếng: “Có bỏ mới có được, kia chỉ là một bước đệm.”

Tôi ngửa đầu nhìn đèn treo tường trên trần nhà, im lặng một lát mới hỏi: “Bạch Vi thì sao?”

Tôi dường như có thể nhìn thấy Tần Chinh nhíu mày trước mặt tôi. “Bạch Vi thì làm sao?”

Bên kia điện thoại loáng thoáng truyền lại tiếng gọi của mẹ Tần, Tần Chinh đáp lại một tiếng, lại nói với tôi: “Anh phải đi rồi, bay tới thành phố X chắc cũng mất 4-5 giờ, trưa mai sẽ gọi điện cho em.”

“Anh có việc thì cứ làm đi, không cần vội gọi cho em làm gì.”

Tần Chinh dịu dàng nói: “Anh đã đồng ý với em, sẽ không để em lo lắng

Tôi nhẹ nhàng đáp lại một câu: “Được, em chờ điện thoại của anh.”

Ngủ thẳng cẳng đến trưa mới dậy, Thẩm Phong cùng mẹ tôi chiến đấu hăng hái đến nửa đêm, lúc nó vào phòng, tôi vẫn còn tỉnh, có thể giấc ngủ trên xe kia quá sâu.

“Lại đây, cho tao xem

giấy đăng ký của chúng mày!” Thẩm Phong quỳ gối trên giường nói.

Tôi lấy tờ đăng ký ở chỗ sâu nhất trong ngăn túi ra ném cho nói, nó cẩn thận cầm lấy, tỏ vẻ: “Chu Tiểu Kỳ, mày cho là mẹ mày ngốc ư?”

Tôi trừng mắt nhìn.

“Mày bây giờ rõ ràng là già hơn nhiều so với trong ảnh!”

Lời này thật đả kích người ta, tôi chỉ có thể nói: “Ảnh chụp là P hồi trẻ.”

Thẩm Phong trợn mắt: “Mày lừa đứa ngốc à!”

Tôi còn nghiêm túc nói: “Mẹ tao sẽ tin!” Chỉ cần nói với bà một câu “Đây là công nghệ cao, nói mẹ cũng không biết”, bà sẽ sùng bái mù quáng tin là thật. Bà đã được quán triệt sâu sắc phương châm “Đọc sách nhiều, không cần xin giải thích “, giờ đã sắp thăng cấp thành “Không đọc sách, cũng không cần giải thích”, đàn ông cũng có thể mang thai, loài người cũng có thể lên tới mặt trăng, Lý Ninh nói, tất cả đều có thể.

Lý Ninh là cựu vận động viên thể dục và doanh nhân Trung Quốc. Ông là một trong những vận động viên xuất sắc nhất của thể dục Trung Quốc với 3 huy chương vàng tại Thế vận hội Mùa hè 1984. Lý Ninh cũng là người sáng lập và là chủ tịch của tập đoàn sản xuất dụng cụ thể thao hàng đầu Trung Quốc Li-Ning Company Limited. (Nguồn: wikipedia)

“Tao với Tần Chinh ký kết hiệp ức đình chiến, tạm thời ngừng chiến, anh ấy đã cắt đất đền tiền, chẳng qua mới chỉ trả được đoạn đầu, vẫn còn đoạn đuôi, anh ấy nói có việc phải về thành phố X, cho nên chúng tao sẽ tính sổ sau.” Tôi báo cáo với Thẩm Phong về tình hình chiến đấu.

Thẩm Phong uể oải dựa vào thành giường, “Anh ta đã nói hết chân tướng cho mày rồi? Tao đã nói vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường mà, chẳng qua cậu ta cũng quá bận đi, hôm qua mới về, hôm nay đã phải đi. Cậu ta nói gì với mày?”

Tôi cảm thấy việc này dính dáng nghiêm trọng đến chyện riêng tư, hơn nữa lại là chuyện riêng của người khác, cho nên chỉ có thể nói với Thẩm Phong như vầy: “Chuyện này đả động đến lợi ích và riêng tư của bên thứ ba, trước khi điều tra rõ chân tướng, tao có quyền giữ im lặng, sau khi điều tra rõ chân tướng, tao vẫn có quyền tiếp tục giữ im lặng.”

Thẩm Phong im lặng ba giây, véo véo hai má tôi, nói: “Chuyện của mày, mày nắm tốt đi! Cẩn thận khỏi bị lừa tài lừa sắc là được rồi!” Sau đó đứng dậy tới phòng tắm tắm rửa.

Đến bụng cũng bị lừa cho to ra rồi, còn có thể lừa đến cái gì nữa. Cũng chỉ có Thẩm Phong mới nói tôi bị Tần Chinh lừa tài lừa sắc, người khác đều cảm thấy là Tần Chinh bị tôi lừa tài lừa sắc thì có, xong rồi lại còn bị “bác sĩ bảo cưới”, hoàn toàn đâm đầu nhảy xuống mồ. Đối với kiểu nói này, tôi đã từng hỏi quan điểm của đương sự, đương sự đẩy kính mắt, cũng không thèm liếc tôi một cái, rất chi là thờ ơ nói: “Uhm, như câu vừa rồi em
Tôi vừa rồi nói rất nhiều, anh nói như vậy làm tôi cúi đầu cố gắng nhớ lại, thế nào cũng không nhớ ra mình rốt cuộc đã nói cái gì, cuối cùng vẫn phải hỏi lại anh, nhân tiện cũng khiếp sợ người họ Tần nào đó nhìn như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không thèm nhìn tôi thế nhưng còn nhớ rõ lời tôi hơn cả bản thân tôi nữa.

Tôi nói là: Phải chết mọi người cùng chết.

Nấm mồ hôn nhân này, có người chôn cùng tôi, cũng không đến nỗi nào.

Sống

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT