|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tôi xuống, nói: “Ăn cơm”
Tôi ha ha cười trộm, liếc mắt nhìn anh, nói: “Tần Chinh, anh thật sự là thần tượng của các bà, các cô trung tuổi.
Tần Chinh tiếp tục nói: “Ăn rau.”
Lúc này kẻ bên cạnh sáp tới buông một câu: “Hơn thế nữa, anh ấy mà đến ở tại bệnh viện bọn em nửa tháng thì tuyệt đối giúp bệnh viên kiếm hời.”
Tôi quay đầu nhìn, cảm thấy hơi quen.
Người tới mặc blouse trắng, khuôn mặt trẻ con, lúc cười khoe ra hai cái răng hổ và núm đồng tiền khá nông, tôi chỉ có thể nói, nhìn thế nào cũng thấy không đáng tin, giao an toàn sinh mệnh vào tay cậu ta quả thực là kết liễu sinh mệnh quý giá của mình trước thời hạn, cậu ta không phải bác sĩ, là Bạch Vô Thường.
“Hắc Bạch Vô Thường” là hình tượng vốn có từ rất lâu đời của Trung Quốc. Trong dân gian tương truyền, Hắc vô thường mặc áo đen, Bạch vô thường mặc áo trắng. Là hai vị tiểu thần ( ở một số nguồn khác thì là hai con quỷ) sứ giả của Địa Phủ, tục xưng là Vô Thường Nhị Gia, chuyên tróc nã ác quỷ và trừng trị bọn tham quan, ác bá trên trần thế. Cũng có nơi coi đây là hai con quỷ hại người, hôm nào lỡ gặp phải hai vị này là số mệnh đi tong; Cao Kiện là bác sĩ, mặc blouse trắng nên liên tưởng tới Bạch Vô Thường.
“Cao Kiện, có chuyện gì?” Nét mặt Tần Chinh chả có gì là vui vẻ, nắm lấy gáy cậu ta, kéo cậu ta ra xa tôi.
Tôi bỗng dưng nhớ ra, người này chính là người hôm qua nói với tôi rằng Tần Chinh gặp chồng dì cả.
Cao Kiện giơ tay ra với tôi, cười hì hì nói: “Chào chị dâu, em là Cao Kiện, em học khóa dưới hai người, đại danh của sư huynh và sự tẩu với em như sấm bên tai.”
Tôi ngẩn ngơ gật đầu, vừa định giơ tay ra nắm lại, đã bị Tần Chinh túm được, kéo về. Thái dương Tần Chinh giật giật nói: “Đừng để ý đến nó.”
Tôi có thiện cảm với Cao Kiện, chỉ cần tôi không phải bệnh nhân của cậu ta là được. Tôi hỏi. “Cậu làm bác sĩ ở bệnh viện này ư?”
Cậu ta nói: “Em vừa kết thúc thực tập, nhưng mà còn đang học.”
“Khoa gì?”
“Sinh dục tiết niệu.” Như là sợ tôi không hiểu, cậu ta lại bổ sung, “Không phải xem dưa chuột thì là xem hoa cúc.” ;))
Tôi yên lặng cúi đầu, rốt cuộc cũng hiểu vì sao Tần Chinh bảo tôi cách xa cậu ta ra.
“Cậu rốt cuộc có chuyện gì?” Tần Chinh day thái dương, định ấn gân xanh xẹp xuống.
“Không có chuyện gì, chỉ là sang chào hỏi anh chị thôi. Nhân tiện hỏi giúp người ta một chút … “ Cao Kiện ngồi xuống bên cạnh Tần Chinh, hỏi lấy lòng, “Sư huynh, có thể rút thêm 300cc máu nữa không?”
Tôi chút nữa phun cả mồm cơm ra.
“Yên tâm, không phải muốn anh hiến máu bây giờ, có điều nhóm máu này của anh bây giờ không có trong kho, nhỡ đâu sau này anh gặp chuyện không may, thì chính anh cũng có thể dùng, anh nói phải không.”
Tôi muốn làm nổ hoa cúc của nó, đừng ai đến cản tôi!
MLGB, dâm, tiện vô hạn, trong cuộc đời tôi lần đầu tiên gặp!
MLGB: nghe nói tương đương với motherfucker
Cao Kiện quay đầu nở nụ cười hèn mọn với tôi, nói: “Bây giờ nếu mà hiến máu, còn tặng một lần bảo dưỡng hoa cúc miễn phí nha! Cá nhân em vì tình bằng hữu mà phục vụ.”
Tần Chinh dứt khoát đá ngã ghế dựa của cậu ta, tay run lên, rất cẩn thận vẩy canh lên quần áo cậu ta.
Lực vạn vật hấp dẫn của nhân vật chính: Cuộc sống của chúng tôi luôn có đủ loại cực phẩm.
Aizz, làm người quả thật không thể quá xuất sắc
Chương 33: Ban ngày tuyên dâm là không có lợi cho việc xây dựng xã hội cua đồng
Tôi trước nay vẫn tin rằng, đại học X là một trường đại học có phong cách học tập chặt chẽ, nghiêm ngặt, để đào tạo nhân tài chứ không phải cặn bã cho xã hội.
Sự thật chứng minh, cặn bã từ đại học X tung hoành khắp thiên hạ, ở mỗi một góc xã hộiên quyết bền bỉ đào chân tường xã hội chủ nghĩa, sức mạnh tương đương với một nàng Mạnh Khương (1). (Thầy càng giỏi đám cặn bã càng đông?)
Trở về phòng bệnh, tôi nói với Tần Chinh: “300cc a… Đáng sợ thật, một lần chồng dì cả đến thăm anh mà bằng cả đời em gặp dì cả rồi.”
Tần Chinh đen mặt đẩy tôi ngã trên giường.
Tôi quay sang nhìn anh, cười xảo quyệt: “Anh có phải cơm no rượu say là nảy ý dâm, dục rồi không?”
Anh hôn má tôi, giọng khàn khàn: “Em nói xem?”
Tôi quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặt trời lên cao, vì thế nói” “Ban ngày tuyên dâm là không có lợi cho việc xây dựng xã hội hài hòa.”
Anh vùi đầu ở cổ tôi, cười thầm một tiếng, hơi nóng ẩm ướt ở cổ khiến tôi nhịn không được xoay xoay cổ, “Chu Tiểu Kỳ…” Giọng anh nhẹ như nói mê.
“Ờm …” Tôi tìm một tư thế nằm thật thoải mái, nhắm mắt lại muốn ngủ, “Anh đào em đã rửa sạch rồi, để trong tủ, anh tự mình lấy ra mà ăn.”
Anh thở dài, đứng lên, tôi nhắm mắt lại, chỉ nghe thấy một đợt sột soạt sột soạt, sau đó trên môi chợt lạnh, mở mắt ra, thấy anh đang cầm một quả anh đào chà nhẹ lên môi tôi.
Tôi biết nghe lời há mồm ăn, đột nhiên nhớ ra nói: “Nghe nói người có kỹ thuật hôn tốt có thể dùng đầu lưỡi thắt nút cuống anh đào.
Thật ra tính Tần Chinh rất trẻ con, tỷ như nghe xong câu tôi nói, anh sẽ chứng minh kỹ thuật hôn của mình cũng không tệ, tôi thấy anh nhíu mày, môi mỏng nhếch lên, quai hàm khẽ nhúc nhích, thật là có chút không đành lòng, vì thế mang cả con nhào về phía anh.
“Vệ Dực gây phiền phức cho anh ư?” Tôi dựa vào ngực anh hỏi.
“Chỉ là chuyện tài chính, yên tâm đi, giải quyết xong rồi.” Chuyện trong công ty, anh luôn chẳng bao giờ nói với tôi, bởi vì nói tôi cũng không hiểu, bình thưởng anh chỉ nói cho tôi biết giải quyết xong rồi hay chưa thôi.
“Anh không ngủ một đêm vì giải quyết phiền phức đấy sao?”
“Uhm” Anh gật gật đầu, “Sáng sớm ngày thứ hai anh tới công ty làm thủ tục từ chức, mọi việc xong xuôi, tinh thần hơi lơi lỏng, lúc đi đường cao tốc liền ngủ gật.”
Đường cao tốc quả thật là một nơi dễ khiến người ta ngủ gật khi lái xe, hơn nữa với tốc độ đấy đụng vào cái gì cũng đều khủng khiếp.
Nói ra tôi vẫn còn thấy sợ.
Tôi che mặt khóc ấm ức, “Anh về sau phải cẩn thận hơn đấy, cũng không thèm nghĩ xem cô nhi quả phụ chúng em nếu không có anh về sau phải làm thế nào …”
“Anh sai rồi …” Anh tiếp tục thở dài nhận sai, nhẹ giọng xin lỗi, dứt khoát nhận hết lỗi lầm. “Anh không nên tắt di động, không nên giấu em, không nên hung dữ với em, không nên để em một m tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, không nên để em một mình về nhà dưỡng thai …”
“Ơ …” Tôi cắt lời anh, “Thật ra em đâu có cần yêu chiều như vậy, hơn nữa em cũng không trách anh nhiều như vậy …” Giọng tôi lại chuyển, hung dữ nói, “Có điều ai bảo anh không nói rõ mọi chuyện, Bạch Vi lại nói về quan hệ giữa hai người mờ ám như vậy!”
Tần Chinh có chút tổn thương nói: “Anh làm sao biết cô ta nói gì với em, em muốn anh giải thích chuyện Bạch Vi, nhưng là thật không có gì để mà giải thích.”
“Thư tình cô ấy viết cho anh thì sao, sao anh không nói cho em biết?”
Tần Chinh bất đắc dĩ thở dài: “Người viết thư tình cho anh nhiều như vậy, anh sao nhớ được cô ta là ai? Chẳng lẽ em muốn anh việc gì cũng báo cáo lại … Tiểu Kỳ, em giận rồi?”
Tôi quay lưng lại không để ý tới anh, mặc anh nhẹ nhàng chọc chọc vai tôi.
Sau một hồi im lặng, anh ôm tôi từ phía sau, tay dừng trên cái bụng hơi lộ ra, môi mềm ấm áp lướt qua lướt lại ở gáy tôi, nhẹ giọng nói: “Em nói muốn rời đi, đấy là chuyện anh sợ nhất.”
Anh nói: “Em chẳng thiếu gì cả, có gia đình hạnh phúc, có người thân và bạn bè yêu mến, em nói biết thỏa mãn với những cái hiện có thì sẽ luôn vui vẻ, lại vô dục vô cầu, anh không biết em muốn thứ gì, anh có thể cho em thứ gì.”
Trên tim tôi có một cây đàn, chỉ anh mới có thể kích động.
Tôi cảm thấy mình rất hiểu anh, biết từng thói quen nhỏ, điểm tốt điểm xấu của anh, biết anh thích gì, ghét gì, hiểu ý nghĩa ẩn chứa trong từng ánh mắt của anh, nhưng đúng là vẫn còn thiếu chút tin tưởng, lại còn chút thiếu chắc chắn. Phụ nữ chúng tôi a, luôn cần dỗ dành, thích nghe lời thủ thỉ, thích suy nghĩ linh tinh, đàn ông bọn họ lại không thích giải thích, hoặc là cảm thấy một số việc căn bản không cần giải thích, bọn họ làm cứ làm, chúng tôi nghĩ cứ nghĩ, dù không có hiểu lầm cũng sinh hiểu lầm, rồi càng lúc càng xa nhau.
Tôi vẫn tin Tần Chinh yêu tôi, chưa từng nghi ngờ điều này, chỉ là hai người ở bên nhau, không chỉ cần yêu là đủ, cần gần gũi nhau, sống bên nhau, cần thẳng thắn thành khẩn nhưng cũng cần có không gian, tìm được tư thế ôm ấp, che chở nhau phù hợp nhất.
Tựa như giờ phút này, phù hợp như thế này.
Lồng ngực anh theo hô hấp khe khẽ phập phồng, tim đập vững vàng, khỏe khoắn hòa cùng nhịp tim tôi. Tôi luôn nghĩ rằng anh là một người kiêu ngạo, tự tin; lại luôn vô thức hiện ra trước mặt tôi vẻ yếu ớt và yêu một cách hèn mọn. Nghe nói, chỉ có yêu sâu đậm lắm mới có thể tỏ ra hèn mọn.
Anh nói không biết tôi muốn thứ gì, anh có thể cho tôi thứ gì, thật ra thứ tôi muốn không nhiều lắm.
Tôi nói: “Em muốn ăn anh đào.”
Anh đứng dậy nhón một quả cho tôi, tôi kéo cổ anh xuống, dán lên môi anh, nhìn đôi mắt đen láy của anh, cười mà không nói.
Tôi muốn một người, ngay cả tôi thiếu tay thiếu chân, tôi ăn cơm anh phải bón, tôi ra ngoài anh phải đẩy, tôi lên lầu anh phải cõng, cũng không rời bỏ nhau, hiểu nhau thương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




