watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8936 Lượt

về phía bọn Kỷ Siêu mỉm cười, vẫy vẫy tay, Kỷ Dược Phi đóng cửa xe một cái “rầm”, không chờ cô mở miệng nói “tạm biệt” đã phóng xe chạy như bay.

“Wow, đúng là một người đàn ông hoàn hảo!” Hồng Yến chắp tay trước ngực, nhắm mắt mơ màng, nói một cách cường điệu.

“Không ngờ cô Diệp đã kết hôn rồi, uhm, chồng của cô nhất định là vô cùng ưu tú, đổi lại là mình thì cũng lấy thầy từ lâu rồi, bắt thầy nhốt lại.” Triệu Linh cũng nhào vô góp vui.

Kỷ Siêu thầm thở dài. Hình như Diệp Tiểu Du không phải là người có khả năng bắt nhốt người khác, chỉ có thể bị người ta điều khiển mà thôi, bao nhiêu tâm sự đều hiện ra hết trên mặt, haiz!

“Không cần phải chảy nước miếng đâu các người đẹp, đó là chồng của người ta. Chúng ta đi Karaoke quan trọng hơn.” Ngô Binh liếc sang Kỷ Siêu, ngạc nhiên khi thấy cậu ta không hề mất hồn hay kinh ngạc gì cả, xem ra là mình nhầm rồi, “Kỷ Siêu, đi chứ?”

“Tất nhiên!” Kỷ Siêu nhìn chiếc bánh kem trong tay mình. Sinh nhật của cô, anh nhất định phải ăn mừng thật vui vẻ.

Xe chạy như bay.

“Mấy bữa nay em đang lẩn tránh anh có phải không?” Kỷ Dược Phi vẫn nhìn về phía trước, bỗng nhiên lên tiếng hỏi. Không dễ dàng gì mới tìm được cô, anh không muốn giữa hai người lại là sự im lặng.

“Đâu có!” Diệp Tiểu Du cúi thấp đầu, không nhìn anh.

“Em muốn cãi nhau với anh sao?” Anh giảm tốc, đưa tay xoay đầu cô sang, không thích cô cứ lẩn tránh ánh mắt của anh.

“Chúng ta có lí do để cãi nhau sao?” Bờ vai cô căng ra, giọng lãnh đạm. Cãi vả là khúc nhạc đệm của những cặp vợ chồng mặn nồng ân ái, mỗi lần cãi vả lại yêu nhau nhiều hơn một chút. Bọn họ tương kính như tân, khách sáo lại thêm phần lịch sự, muốn cãi nhau cũng khó.

Câu nói này của cô khiến trái tim anh giống như bị một nhát dao đâm “phập” vào, nhưng lại không thể nói gì để phản bác lại lời cô, chỉ nhìn cô chằm chằm.

“Em cũng biết anh bận bịu công việc.” Kỷ Dược Phi biết đây lại là những lời nói sáo rỗng cũ rích, nhưng lúc này chỉ có nói như thế mới có thể kéo dài cuộc nói chuyện giữa bọn họ. “Anh không có thời gian để lúc nào cũng ở bên em, chăm sóc em.”

Diệp Tiểu Du mỉm cười, “Em có từng bắt anh phải làm những việc như vậy chưa? Thực ra, em đã quen với việc chỉ có một mình. Thế giới một người không gò bó, không trói buộc.”

“Em có ý gì, đừng nói với anh là em đang khao khát tự do đó. Có phải thằng nhóc con vừa rồi đã khiến tim em lạc lối? Anh cảnh cáo em, Diệp Tiểu Du, em là phụ nữ đã có chồng, đừng làm những chuyện mất tư cách như vậy.” Anh mất kiểm soát dừng xe ngay giữa đường, quay sang gầm lên với cô. Đừng tưởng rằng anh nhìn không ra, thằng học trò vừa nãy vẻ mặt dịu dàng phủi lá trên tóc cô, ánh mắt đó rõ ràng trắng trợn hiện lên hai chữ “yêu thương”. Một cậu học trò cao to, tuấn tú, một cô gái xinh xắn, tao nhã, phối thêm khung cảnh lá vàng rơi rụng lả tả giữa trời thu. Bức tranh này được vẽ lên hài hoà một cách đáng ghét, hại anh bây giờ lửa giận ngút trời.

Diệp Tiểu Du kinh ngạc nhìn anh, cảm thấy da đầu tê rần, hai vai run lên không ngừng, “Em biết anh vốn có tài kinh doanh thiên phú, thật không ngờ khả năng viết kịch bản của anh cũng không tệ.” Cô giận dữ nói.

“Viết kịch bản, ha ha, em ngốc nghếch hay là ngây thơ đây. Không nhận ra ánh mắt thằng nhóc đó nhìn em rất khác thường sao? Diệp Tiểu Du, cô trò yêu nhau sẽ khiến em không thể đứng vững trong ngành giáo dục nữa. Tới lúc đó, dừng trách anh đã không nhắc nhở em.” Anh vô cùng tức giận, nói không lựa lời.

Diệp Tiểu Du cố nén giọt lệ trong khoé mắt, khẽ mỉm cười nói: “Những việc

này không phiền anh lo lắng. Nếu như có một ngày em thích anh chàng ấy thì cho dù có bị khai trừ ra khỏi ngành giáo dục, em cũng cam lòng chấp nhận.”

“Em không đợi thêm được nữa rồi chứ gì?” Anh châm chọc hỏi. Cơn bực tức trong lòng lại dâng lên, anh cố ép bản thân nén xuống mọi giận dữ, đố kị, mất kiểm soát, gầm thét, tra xét… … Ngay cả anh cũng không chịu nổi con người đó của mình.

“Người không đợi thêm được nữa chỉ sợ là anh đó!” Diệp Tiểu Du cũng không còn kịp suy nghĩ, buột miệng nói.

“Em có ý gì?” Anh nắm lấy tay cô, “Em nói rõ ràng ra đi, đừng có đổi đề tài đánh trống lảng.”

Cô vùng ra khỏi tay anh, lạnh lùng nói: “Có nhất thiết phải dùng ngôn ngữ để diễn tả không, em tận mắt chứng kiến cũng đủ rồi.”

Sắc mặt của Kỷ Dược Phi thay đổi liên tục, trắng thành xanh, xanh lại thành trắng. Anh đột nhiên hét lớn một tiếng, cầm cái hộp đựng khăn giấy bằng mi-ca trên xe, ném về phía cô để trút giận.

Diệp Tiểu Du bị bất ngờ, theo phản xạ đưa tay lên chắn trước mặt. Góc nhọn của hộp khăn giấy rạch một đường lên mu bàn tay cô.

Máu cứ thế tuôn ra, nhỏ xuống chiếc áo gió màu trắng của cô, trông như những đoá hoa mai đang nở rộ. Cô không cảm thấy đau đớn, chỉ trừng mắt nhìn Kỷ Dược Phi không dám tin.

Khoảnh khắc đó thật sự cũng không quá lâu, có lẽ chưa tới 10 giây. Đầu cô bỗng nhiên nóng bừng lên, không thể tiếp tục chịu đựng ngồi trên xe thêm nữa. Cô giật lấy túi xách, mở cửa xe, không nói một câu, xuống xe rồi hoà vào dòng người tấp nập trên đường phố.

Lên đại một chiếc xe buýt, cô mới bắt đầu cảm thấy đau. Máu trên mu bàn tay đã khô lại, tạo thành vết xước gớm ghiếc, một đường ngoằn nghoèo chảy dài xuống tới khuỷu tay.

Vốn dĩ Tiểu Du vẫn còn do dự, nấn ná, nhưng sự việc xảy ra bất ngờ hôm nay đã đẩy nhanh quyết định của cô. Không có cô, cuộc sống của anh sẽ đầy màu sắc hơn. Vậy cô tội tình gì mà bám riết không buông chứ?

Cô đã không còn chút sức lực nào để níu kéo, để tranh giành.

Hoá ra, anh và cô, cuộc đời mỗi người đều có con đường riêng cần phải đi, con đường của mỗi người mỗi khác. Đã từng đi chung trên một chặng đường, hôm nay đến lúc phải dừng lại rồi!

Năm tháng vô tình, rồi có một ngày, cô sẽ quên mình đã từng có một thời vì yêu mà không chùn bước suốt 12 năm trời, quên đi giọng nói và gương mặt của anh, quên đi ngày tháng họ từng sống bên nhau, không còn cảm giác gì với anh nữa, không còn yêu anh nữa. Tình yêu, suy cho cùng, cũng không thể thắng nổi năm tháng.

Tất cả bây giờ chỉ là tạm thời, có duyên thì hợp, hết duyên thì t

tan, rồi cũng sẽ qua đi thôi.

Lúc này đây, Diệp Tiểu Du thật muốn được ai đó ôm vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô, cho cô sự an ủi ấm áp. Trong đầu cô loé lên hình ảnh của từng người từng người một nhưng rồi lại phát hiện không hề có một người nào giống như thế. Cô càng không thể gọi điện cho mẹ khóc lóc kể lể, như thế sẽ làm mẹ cô đau lòng.

Diệp Tiểu Du cười trong nước mắt, hai tay ôm chặt lấy chính mình. Đã không có chỗ để đi, vậy thì đi đâu mà chẳng được, chỉ cần không trở về cái nơi có anh kia là được.

Mọi kết cục đều đã được định sẵn

Mọi dòng lệ đều được định phải chảy xuôi

Nhưng đột nhiên lại quên mất sự khởi đầu đó là thế nào

Vào cái ngày hè không thể quay trở lại năm ấy

Cho dù em có theo đuổi và tìm kiếm ra sao

Anh của thời niên thiếu cũng chỉ như những bóng mây thoáng qua

Và khuôn mặt tươi cười nhợt nhạt của anh

Từ từ bị nhấn chìm bởi những áng mây khi mặt trời đã lặn

Khi lật giở trang bìa đã ngả vàng

Quyển sách vụng về mà số phận đã đóng

Mắt rưng rưng

Em đọc đi đọc lại

Nhưng vẫn không thể không thừa nhận

Cuộc tương ngộ giữa anh và em chỉ là một quyển sách được viết quá vội vàng.

Chương 12: Tỉnh ngộ 3

Kỷ Dược Phi cũng hoảng hốt vì hành động của mình, cả người sững sờ như hóa thạch. Anh không thể ngờ một người trước giờ luôn điềm tĩnh, lãnh đạm như mình, lại có thể chỉ vì một hai câu nói khi tức giận của Diệp Tiểu Du mà lỡ tay làm cô bị thương. Có thật anh là CEO của một công ty đa quốc gia hay không? Chỗ ngồi kế bên vẫn còn dính vài giọt máu của cô. Cái màu đỏ kia như kích thích thần kinh của anh, anh giật mình tỉnh lại, vội vàng lao ra khỏi xe. Dòng người qua lại trên đường như nước cuốn, làm gì còn nhìn thấy bóng dáng của cô đâu. Anh đuổi theo đến bến tàu điện ngầm, trạm xe buýt, khu thương mại… mỗi một con đường ở gần đây anh đều tìm kiếm kỹ càng. Tựa như ở mọi nơi đều có thể bắt gặp dáng người mảnh dẻ của cô, nhưng rõ ràng đều không phải là cô.

Không ngờ tìm kiếm một người thực sự lại khó khăn đến như vậy. Anh lấy điện thoại ra, gọi điên cuồng, “Số máy bạn gọi hiện đang tạm khoá.” Kỷ Dược Phi bất lực dựa lưng vào một thân cây ven đường, nhìn kẻ qua người lại xung quanh. Bỗng nhiên sực nhớ đến ngôi nhà của mình, anh sải bước chạy lại chỗ đậu xe, rồi phóng xe về nhà. Cả căn nhà rộng mênh mông chìm trong một màu tối đen. Thiếu đi sự tồn tại của cô, ngôi nhà bỗng yên tĩnh, trống vắng đến kỳ lạ. Cô vốn ít nói, nhưng chỉ cần có cô trong nhà, cho dù cả hai người đều không nói gì thì trong không gian vẫn có một luồng sinh khí khác chuyển động, chứ không yên tĩnh như bây giờ. Nhưng cái vẻ yên tĩnh này lại khiến người ta bồn chồn, hoảng loạn, lo lắng không yên.

Thả người ngồi xuống ghế sô pha, Kỷ Dược Phi ném chìa khoá xe văng ra xa, tay siết chặt lấy tóc của mình. Mọi chuyện sao lại tiến triển đến mức này kia chứ? Anh vốn định đón cô đi ăn một bữa thật ngon, hai người vui vẻ trò

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT