watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8938 Lượt

trở lại trường.

Lúc kết hôn, cô biết trong lòng anh có Viện Viện, nhưng cô vẫn đồng ý. Tất cả là do bản thân cô tự nguyện trả giá, vốn dĩ không nên đòi hỏi được đáp lại. Nhưng cô sợ, sợ cả đời này đều phải sống như vậy. Hai người ở chung trong một căn nhà nhưng cô mãi chỉ có thể ở bên ngoài cánh cửa trái tim anh. Anh nói nếu Viện Viện ngoảnh đầu lại thì anh có quyền giành cô ấy trở về. Vậy còn cô phải làm sao đây? Tiếp tục chuyện ba người sao? Lúc yêu nhau thì còn có thể làm “kỳ đà” nhưng trong hôn nhân thì không thể. Người ra đi chỉ có thể là cô. Tuy đó cũng có thể chỉ là một câu nói đùa vì Viện Viện giờ đã có Phùng Như Hải, nhưng nó cũng cho thấy trong tim anh thật sự chưa từng có sự tồn tại của cô. Từ trước tới giờ, cô vẫn chỉ là người có cũng được mà không có cũng chả sao. Nghĩ tới điều này, cô mới nói ra những lời làm tổn thương anh!

Nhìn vết thương trên tay, đúng là một cái kết không đẹp. Cô mỉm cười chua chát.

Ngồi xe buýt đến trạm cuối cùng, rồi lại ngồi trên đó quay ngược trở về lại trạm dừng ban đầu, cô xuống xe, thất tha thất thểu đứng ở đầu đường, không biết phải xoay sở ra sao. Đêm thu thanh vắng, gió lạnh cắt da. Bữa trưa đã không muốn ăn gì, bánh kem lúc chiều lại đưa cho người khác, bây giờ, cô đói đến hoa mắt chóng mặt. Dù vậy, cô cũng không có tâm trạng đâu mà ăn bất cứ thứ gì. Chậm rãi lê bước đi không mục đích, trong vô thức lại bước tới cổng trường đại học. Lòng thầm nghĩ, nhất định trong tiềm thức có một đôi mắt đang đưa đường dẫn lối cho cô.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng trước cổng trường, Diệp Tiểu Du nhìn ngây ngốc bảng tên trường đầy tự hào trên cao. Bảo vệ thấy vậy bước ra hỏi cô có cần giúp đỡ gì không. Cô suy nghĩ một hồi, rốt cuộc quyết định đi vào trường.

Đã gần 11 giờ đêm, khu phòng học, phòng thí nghiệm, nhà tập thể, mọi chỗ đều đã tắt đèn. Trên con đường rợp bóng cây, thỉnh thoảng lại có một vài sinh viên đạp xe lướt qua. Tiếng chuông xe leng keng làm cô giật bắn mình phải đứng nép vào lề mất một lúc lâu. Đèn ngoài hành lang của khu văn phòng làm việc vẫn còn sáng, một vài phòng làm việc cũng còn bật đèn. Có lẽ là làm nghiên cứu khoa học, nếu không thì là mấy đồng nghiệp phải viết luận văn. Diệp Tiểu Du thấy mạnh dạn hơn một chút, dò dẫm đi lên phòng làm việc của mình ở tầng bốn.

Cô không mở đèn, trực tiếp mò mẫm tới chỗ bàn làm việc, ngồi xuống ghế. Lúc này mới phát hiện ra bản thân đã mệt mỏi, buồn ngủ tới mức nào. Cô không buồn sát trùng vết thương trên tay phải, cởi áo gió ra, nằm gục trên bàn cứ thế chìm vào giấc ngủ.

Chương 13: Xin đừng khóc

Nàng thơ đã mất

Thế giới cũng chẳng còn những cánh hoa rơi

Hay những cơn mưa phùn

Bốn mùa bụi trần phủ kín

Xin đừng khóc

Dù vô cùng, vô cùng thất vọng

Tro tình đã tắt lịm

Về lại với nhân gian

Đột nhiên tỉnh ngộ nhận ra ngàn vạn con đường kia

Đều là những con đường mình quen thuộc

Là những quỹ đạo quá rõ ràng

Hòa vào dòng người tiếp tục tiến tới

Mỉm cười cứ vậy bước đi cho đến đích cuối cùng

Trái tim yếu mềm của tôi ơi

Hãy cố quên đi, ngàn lần vạn lần

Xin đừng khóc nữa.

Diệp Tiểu Du cảm thấy mình chỉ mới ngủ được một lúc, thì trên vai đã bị ai đó lay nhẹ. Cô mở mắt ra, trước mắt là gương mặt phóng to của Chủ nhiệm phòng giảng dạy và nghiên cứu. Cô ái ngại ngồi thẳng người dậy, có phần lúng túng.

“Chào buổi sáng Chủ nhiệm!” Ngoài cửa sổ ánh nắng đã chói chang, hình như không còn sớm nữa.

“Sao lại ngủ ở đây?” Chủ nhiệm Cao mỉm cười, ngồi xuống ghế đối diện.

“À, lúc sáng em đến sớm quá, vẫn còn hơi buồn ngủ, nên thiếp đi lúc nào không biết.” Diệp Tiểu Du cúi đầu nói. Bị cấp trên bắt gặp cô lười biếng trong giờ làm việc, khó tránh có chút sượng sùng.

“Haha, những người trẻ tuổi lúc nào chả thiếu ngủ, phải rồi, chân cô đỡ hơn chưa?”

“Khỏi lâu rồi ạ, lần trước anh tìm em có chuyện gì không?”

“Hôm bữa vội vã chạy đi tìm cô, không ngờ lại hại cô bị trẹo chân. Sau đó lại bận chuyện này chuyện nọ nên quên mất. Là như vầy, chẳng phải cô đã từng thực tập một năm ở trung tâm thi đấu sao? Kì thi Olympic Toán học năm sau lại sắp bắt đầu rồi. Bây giờ đang trong giai đoạn bồi dưỡng, bên đó muốn mời cô qua hỗ trợ ba tháng. Địa điểm đặt tại Thanh Hoa.”

Diệp Tiểu Du hơi khó xử một chút, trong ba tháng này vừa có tết, lại có kì thi học kì, cô dường như không có thời gian rảnh, “Chủ nhiệm, em có thể từ chối không?”

“Hả, sao vậy, không sắp xếp được thời gian à?” Chuyện này đối với một Giảng viên Toán học mà nói chính là một cơ hội tốt để nổi tiếng trong giới Toán học. Người khác có mơ cũng không dám nghĩ tới vậy mà cô lại dễ dàng từ chối. “Việc này lãnh đạo nhà trường đã nhận lời rồi. Lớp của cô cũng đã tìm được người khác dạy thay. Chuyện nhà thì cô ráng sắp xếp cho ổn thỏa. Chỉ có ba tháng, qua nhanh thôi mà.”

Aiz, đã hứa sẽ về nhà đón năm mới với mẹ, giờ lại phải làm mẹ thất vọng rồi, Diệp Tiểu Du gật đầu bất đắc dĩ.

Chủ nhiệm Cao cười hài lòng. “Tốt rồi, cứ như vậy đi. Hôm nay cô vẫn còn một tiết dạy đó. Tranh thủ chào tạm biệt với các sinh viên của mình đi. Học kì tới, họ sẽ không học môn này nữa. Haha, cô chính là cô giáo xinh đẹp mà bọn họ yêu thích mà.”

Diệp Tiểu Du đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, thời gian vào tiết thứ hai sắp tới rồi. Cô không kịp chào Chủ nhiệm đã vội cầm sách vở và giáo án hối hả chạy ra ngoài.

Vừa mới chạy, Tiểu Du đã thấy dạ dày đau thắt lại. Đây là chứng bệnh thường xuất hiện khi lên lớp mà không chịu ăn sáng cho đàng hoàng. Gần hai ngày trời không ăn gì, tâm trạng lại không tốt, không ngờ bệnh cũ lại tái phát. Cô đau đến nỗi mồ hôi vã ra như tắm, đưa tay lau nhẹ, lại nhìn thấy vết xước trên mu bàn tay. Vết thương đã sưng tấy, còn có dấu hiệu bị mưng mủ. Vừa nhấc tay lên cô đã đau đến nghiến răng nghiến lợi.

Cô làm biếng nên không tới phòng y tế bôi thuốc.

Trong sân trường, sinh viên vẫn vội vàng chạy qua chạy lại như con thoi giữa các dãy lầu. Trong thời tiết quang đãng, không phải tâm trạng ai cũng rạng rỡ như ánh mặt trời.

Bước vào giảng đường quen thuộc, Diệp Tiểu Du cảm thấy bàn ghế trước mắt bắt đầu chao đảo. Cô đành phải vịn vào bàn, cố sức đứng vững, bảo bạn nữ sinh ở hàng ghế đầu ngồi lùi xuống hàng sau. Tiểu Du ngồi xuống, dạ dày dường như đỡ đau hơn một chút, trong lòng cũng bớt hốt hoảng hơn lúc nãy.

Cô nhờ các bạn nữ sinh phát tài liệu trong tay ra cho mọi người, chưa kịp mở miệng thì một tràng hắt hơi liên tiếp kéo đến. Cô nữ sinh bên cạnh có ý tốt đưa cho cô một gói khăn giấy. “Thật xin lỗi, cô nghĩ chắc cô bị cảm lạnh rồi.” Giọng nói nghèn nghẹt, Diệp Tiểu Du hít một hơi thật sâu trấn tĩnh lại, trong lòng âm thầm kêu khổ. Đêm qua gió to, cô lại mặc áo mỏng manh như vậy ngồi suốt một đêm, nhất định là bị nhiễm lạnh rồi. Giờ thì hay rồi, vừa bị đau dạ dày, vừa bị cảm lạnh, lại thêm người và việc không muốn đối mặt kia nữa, thật đúng là họa vô đơn chí.

Cô mỉm cười tự chế giễu bản thân, vén mấy sợi tóc rơi bên má lên.

“Ê, có phải tối qua lãng mạn ngắm sao cả đêm nên cảm lạnh rồi không?” Ngô Binh nhỏ giọng nói với Kỷ Siêu.

Quần áo trên người cô vẫn là bộ hôm qua, trên góc áo còn có mấy vết máu. Sắc mặt cô nhợt nhạt, trông hốc hác, thỉnh thoảng còn cắn chặt răng, giống như đau đến mức phải không ngừng hít hà. Lông mày của Kỷ Siêu bắt đầu nhíu chặt lại. Tối qua nhất định đã xảy ra chuyện gì đó. Cả người cô như cọng bún, chỉ cần ai đó đẩy nhẹ một cái là có thể ngã cái rầm.

“Sao lại không nói gì?” Ngô Binh nhìn gương mặt lạnh lùng đến phát khiếp của Kỷ Siêu, thắc mắc.

“Mày không nhìn thấy cô ấy sắp ngất đi rồi sao?” Kỷ Siêu khàn giọng nói.

“Hả!” Ngô Binh nhìn kĩ lại. Quả nhiên giống như chỉ chực ngã đến nơi, cũng may là cô còn biết ngồi mà giảng bài.

Sự bất thường của cô làm cho tiếng ồn ào của những sinh viên ngồi bên dưới sôi nổi hẳn lên. Diệp Tiểu Du đưa tay ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.

“Kỷ Siêu, mày nhìn tay cô kìa.” Ngô Binh kêu lên một tiếng, Kỷ Siêu vừa nhìn thấy, hai mắt bắt đầu nheo lại, gương mặt lạnh lùng khẽ run lên vì giận dữ. Gã đàn ông kia đêm qua rốt cuộc đã làm gì cô?

“Bởi vì tối qua ngủ không ngon giấc, lại bị nhiễm lạnh một chút, cơ thể có hơi khó chịu. Hôm nay cô không thể đứng viết bảng, chỉ có thể ngồi xuống cùng thảo luận với mọi người thôi. Hi vọng các bạn không để bụng. Nói thật, bây giờ cô không khỏe trong người, nên mong các bạn thông cảm, vào học nghiêm túc một chút để cô đỡ mệt, có được không?” Diệp Tiểu Du ngay lập tức áp dụng thái độ mềm mỏng.

“Cô có thể xin nghỉ mà!” Mấy bạn gái nhỏ nhẹ nói.

“Hôm nay là tiết cuối cùng cô dạy các bạn, cô không muốn xin nghỉ. Mấy hôm nữa, cô phải đến Trung tâm thi đấu Olympic đảm nhận việc phụ đạo Toán học rồi. Sau này, sẽ có giảng viên mới đến dạy thay. Học kì sau, mọi người cũng không phải học môn này nữa. Cho nên, tiết này đối với cô và các bạn có ý nghĩa khác nhau. Chúng ta không nên kéo dài nữa, được chứ?” Cô yếu ớt nói.

“Cô à!” Đám con gái bắt đầu đa cảm. Đám

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT