|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cũng đã từng trải qua cuộc sống vợ chồng, cô lập tức cảm nhận được những thay đổi khác thường của Kỷ Siêu. Cô hốt hoảng đẩy anh ra, tát cho anh một bạt tai, anh không tránh né, cứ đứng yên chịu trận, cô sửng sốt vì hành động của chính mình, đưa mắt nhìn xuống lòng bàn tay. Bỗng nhiên, trong lúc cô còn ngơ ngẩn, Kỷ Siêu lại kéo cô về phía mình, nâng gương mặt gầy gò của cô lên, hôn lên môi cô, Diệp Tiểu Du hoàn toàn không thể chống cự, đành để mặc cho anh hôn.
Môi Kỷ Siêu chỉ chạm nhẹ trên môi cô rồi dừng lại, nhưng toàn thân cô lại tê dại đến mức không chống đỡ nổi, “Một người mà ngay cả hôn cũng không biết, dựa vào cái gì mà lại đứng trước mặt tôi lên mặt người lớn, em muốn tôi tin điều gì?”
“Tôi đã từng ly hôn,” Không lay chuyển được Kỷ Siêu, Diệp Tiểu Du chỉ đành miễn cưỡng lôi ra một lí do.
“Giấy chứng nhận ly hôn thì phải để trong hộc tủ, chứ không phải lúc nào cũng đem ra treo ở trước ngực giống như em.” Vốn dĩ lúc đầu chỉ định trừng phạt vì cô đã coi anh là một đứa con nít, không ngờ Kỷ Siêu càng hôn càng có cảm giác, anh cúi đầu hôn xuống cổ cô, phía sau tai cô, mỗi một nụ hôn dường như đều mang theo cảm giác chiếm hữu. “Đừng nói với tôi những chỗ này đều chưa có ai từng hôn lên đó.”
Diệp Tiểu Du thật sự thấy vừa tức giận vừa xấu hổ, nhưng lại vùng vẫy không thoát, “Nói bậy cái gì đó, tôi đã từng kết hôn rồi.”
“Từng kết hôn, hừ, chỉ sợ kinh nghiệm trong chuyện nam nữ của em còn không nhiều bằng tôi đâu.”
“Kỷ Siêu!” Cô lớn tiếng hét lên, dùng chân đạp anh ra, tay điên cuồng chà sát những chỗ anh vừa chạm vào, vô cùng ê chề nói: “Dù tôi không có kinh nghiệm thế nào đi nữa, cậu cũng không có tư cách động tay động chân với tôi, bây giờ cậu ra ngoài cho tôi.” Nói xong, cô nhìn Kỷ Siêu bằng ánh mắt căm giận tột cùng, cố nén giọt lệ,
xoay lưng đi.
“Tôi không muốn nói lời xin lỗi, chẳng qua đây là lần đầu tiên tôi yêu một người đến mức điên loạn như thế này mà thôi.” Kỷ Siêu dịu giọng nói, sau đó đi về phía cửa; rồi tiếng cửa chính đóng sập lại, hết thảy mọi thứ liền trở về với trạng thái tĩnh lặng.
Cơ thể căng thẳng của Diệp Tiểu Du lập tức thả lỏng, cô ngả người ngồi phịch xuống giường, xấu hổ, bối rối, xen lẫn tức giận… tâm trạng gì cũng có. Buổi tối hôm nay làm sao vậy, từng người từng người một xuất hiện trước mặt cô như đèn kéo quân, có người làm cô tổn thương, có người quan tâm cô, lại có người yêu cô, cô trở thành tâm điểm của mọi người từ bao giờ? Trước năm 24 tuổi, cô như một hạt bụi, không ai thèm để ý, sau năm 24 tuổi, cô trở thành một hạt cát, ai cũng không chịu nỗi phải dụi một lần.
“Hai người cãi nhau sao?” Cao Thiến ở bên ngoài ló đầu vào hỏi.
Diệp Tiểu Du cười khổ, “Vào đi, cô giáo làm sao có thể cãi nhau với học trò?”
Cao Thiến ngồi xuống giường, bĩu môi, “Đó là suy nghĩ của chị thôi! Kỷ Siêu có lẽ không nghĩ như vậy, cái tên người ngoài hành tinh đó, từ nhỏ tính tình đã lạnh lùng, đi trên đường tuyệt không hề nhìn ngang ngó dọc, không coi ai ra gì. Em không ưa được nên thỉnh thoảng lại chọc phá anh ấy, haha, nhưng mà, hình như ảnh rất quan tâm cô.”
“Hai người tại sao không đến với nhau?” Diệp Tiểu Du khéo léo chuyển đề tài.
“Hả, chị muốn em bị UFO (đĩa bay) đưa ra ngoài vũ trụ sao, đừng nha, ở Trái đất mặc dù môi trường bị ô nhiễm một chút nhưng những điều tuyệt vời thì rất nhiều. Em vẫn muốn yên ổn làm người địa cầu, em và ảnh yêu nhau là chuyện không có khả năng, bạn bè thân thiết lại càng không phải nói, cực chẳng đã chỉ đành chấp nhận làm bạn học của nhau thôi! Em đã có bạn trai, phải rồi, cuối tuần này anh ấy sẽ đến đây. Em nói trước với chị một tiếng.”
Diệp Tiểu Du hiểu ra, “Muốn chị tránh mặt phải không?”
“Nếu chị không ngại nhìn thấy ‘cảnh nóng’, thì có thể ở lại.” Cao Thiến cợt nhả nói.
Diệp Tiểu Du liền đỏ mặt, “Biết rồi, mấy ngày đó chị sẽ đến chỗ khác ở tạm.”
“Chị có chỗ ở khác sao?”
Biện pháp là do con người nghĩ ra, Diệp Tiểu Du tin rằng nhất định có, hiện tại không phải là lúc suy nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt này, nghĩ đến Kỷ Siêu cô lại cảm thấy không tin nổi, cô phải xử lý chuyện cậu ta thế nào đây?
“Cô trò yêu nhau cũng rất lãng mạn, hai người có định phát triển tình cảm tiếp không? Thật ra hai người rất xứng đôi, Kỷ Siêu đô con cao ráo, chị thì nhỏ nhắn xinh xắn, trông rất đẹp đôi.” Cao Thiến lẩm bẩm.
“Haha, em tưởng đây là phim tình cảm sao, lại còn tình yêu cô – trò nữa chứ?” Diệp Tiểu Du ngồi dậy, xoa trán, “Chị không thể đón nhận tình cảm của Kỷ Siêu, có thể vì ngay từ đầu trong lòng chị luôn xem cậu ấy là học trò của mình.”
“Học trò cái gì, chị không biết sao, anh ấy đến Đại học B là do trường của mấy người nằng nặc mời vào, chủ yếu là muốn ảnh đại diện nhà trường tham gia thi đấu để nhà trường được rạng danh mà thôi. Kỷ Siêu là lập trình viên rất nổi tiếng ở trong nước, không biết có bao nhiêu trang web lớn tranh nhau mời ảnh nữa đó. Từ hồi cấp ba, ảnh đã kiếm được mấy trăm vạn, bây giờ càng không tưởng tượng nổi. Ngoài việc Kỷ Siêu nhỏ hơn chị một hai tuổi thì những mặt khác ảnh đều vượt trội hơn những người đàn ông khác rất nhiều.”
Diệp Tiểu Du giờ mới vỡ lẽ, chẳng trách được nhà trường luôn mắt nhắm mắt mở đối với việc cúp học của Kỷ Siêu, không hề trách phạt gì cả, thì ra là vì như vậy. “Vậy thì chị và Kỷ Siêu lại càng không có khả năng, cậu ấy quá ưu tú, lại còn nhỏ tuổi hơn chị, bọn chị không xứng với nhau.”
“Ngốc quá!” Cao Thiến đả thông tư tưởng cho Tiểu Du, “Kỷ Siêu thích chị thì được rồi, ngày nào cũng chạy qua đây chỉ để nhìn chị một cái. Chị chỉ nói một câu thì mắt ảnh đã sáng lấp lánh, dáng vẻ vô cùng dịu dàng, đến em nhìn thấy mà còn muốn yêu ảnh luôn nữa là.”
Diệp Tiểu Du không nói gì, không phải cô ngốc nghếch mà chỉ là hiện tại cô không thể đón nhận tình yêu của bất kì người đàn ông nào cả. Kỷ Siêu có ưu tú hơn nữa cũng không liên quan gì đến cô, nếu đã không thể đem đến hi vọng cho người ta, vậy chỉ có thể nhẫn tâm một chút, làm cho người ta tuyệt vọng.
“Sau này cậu ấy sẽ gặp được cô gái tốt.” Cô nói để tự an ủi mình.
“Suy nghĩ của anh ấy rất già dặn, những bạn nữ đồng trang lứa chỉ e không hợp nhãn ảnh đâu. À, dĩ nhiên em không có ý ám chỉ chị già đâu nha, chị cũng thuộc kiểu người lập dị, tuổi tác không lớn, trình độ thì cao, đã vậy còn rất thanh lịch tao nhã, tự nhiên sẽ khiến Kỷ Siêu phải đánh giá cao rồi, lập di đi với lập dị, rất xứng đôi nha.”
“Được rồi, không cần phải tùy tiện ghép đôi nữa, đi ngủ đi, chị mệt lắm rồi.” Đầu nhức muốn vỡ tung, Diệp Tiểu Du hối thúc.
“Ờ, ờ, à phải, hai người vừa nãy chơi tới cấp mấy rồi?” Cao Thiến cười nham nhở.
Diệp Tiểu Du vớ lấy cái gối ném về phía Cao Thiến, “Nói bậy bạ gì đó!”
“À, em ở bên ngoài nghe thấy hết rồi!” Cao Thiến chạy vụt ra ngoài để bảo toàn tính mạng, nhưng cũng không quên ngoái đầu lại nói thêm một câu.
Diệp Tiểu Du mỉm cười tỏ vẻ thất bại, dọn dẹp chăn giường lại một chút, rồi để nguyên quần áo trên người nằm dài ra. Khi mọi thứ đều yên tĩnh trở lại, hình ảnh của Kỷ Dược Phi lại hiện ra trước mắt làm lòng cô đau nhói. Lúc này đây, chắc là anh và Cát Tinh Nhi đang cùng nhau lên “đỉnh Vu Sơn”, tự do tự tại quên cả lối về.
Nếu như hồi đó người lấy anh là Viện Viện, liệu anh có như vầy không?
Đáp án khẳng định là không, cô đã từng
nhìn thấy sự yêu thương bảo bọc mà anh dành cho Viện Viện. Nguồn gốc của tất cả mọi chuyện đều do cô mạo muội xông vào cuộc đời anh, người thất bại rốt cuộc cũng chỉ có mình cô.
Sau này, tất cả những gì liên quan đến anh cô sẽ không để tâm nữa, những hồi ức về anh cô cũng phải quên đi thôi.
Chia xa từ đây, kiếp sau không hẹn gặp lại!
Nước mắt từ trên khóe mi lặng lẽ lăn dài xuống gối, đêm nay lại là một đêm mất ngủ.
Chương 20: Bóng cây thầm lặng 2
Ngay giây phút Diệp Tiểu Du xoay người bỏ đi, Kỷ Dược Phi chán chường rời khỏi nụ hôn kia. Cát Tinh Nhi ra vẻ thẹn thùng nép sát vào lồng ngực anh, vòng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng anh. Kỷ Dược Phi giống như một con rối gỗ theo chân Cát Tinh Nhi bước ra khỏi nhà hàng, trong lòng không có chút niềm vui chiến thắng nào.
Nhân viên nhà hàng đưa xe của Cát Tinh Nhi đến, hai người lên xe, mãi đến khi xe chạy bon bon trên đường anh mới bắt đầu có chút ý thức.
“Đi đâu đây? Nhà em hay nhà anh, không thì đến khách sạn đi?” Cát Tinh Nhi dừng xe lại dưới một bóng cây rậm rạp âm u ở một góc đường, nghiêng người quyến rũ hôn lên môi Dược Phi.
Anh sững sờ mất một lúc, “Xin lỗi…”
Chưa kịp nói hết câu, Cát Tinh Nhi đã chặn trên miệng anh bằng một nụ hôn, khẽ lắc đầu: “Không được nói, lửa là do anh nhóm lên, anh phải chịu trách nhiệm dập tắt. Đã lâu rồi chúng ta không ở bên nhau, anh không nhớ tới những đêm xúc cảm dâng trào ngày trước hay sao, em nằm trong lòng anh, mồ hôi trên trán anh rơi xuống ngực em, từng giọt từng giọt …” Cô vừa nói, vừa vuốt ve lên xuống trên ngực anh, cho đến khi làm dấy lên trong anh một ngọn núi lửa.
Trong người đã có sẵn men rượu, lại bị kích động bởi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




