watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8926 Lượt

người khơi mào trước, tình yêu điên cuồng của cậu ấy giống như từng đợt từng đợt thủy triều ồ ạt nhấn chìm tôi. Tôi từng kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn bị cậu ấy làm rung động. Tôi cam tâm tình nguyện yêu cậu ấy. Chúng tôi ở bên nhau được 10 năm, nhưng năm ngoái cậu ấy bỗng nhiên nói với tôi, cậu ấy phát hiện mình có thể yêu được người khác giới. Cậu ấy muốn sinh con đẻ cái, muốn có một gia đình bình thường, cậu ấy muốn quay đầu.” Trọng Khải nói đến đây thì dừng xe lại, châm một điếu thuốc, để khói thuốc che đi gương mặt mình, “Còn tôi vẫn ở lại trên con đường không có lối về đó, càng đi càng xa. Tôi không hận cậu ấy, mỗi một người đều có quyền yêu hoặc không yêu người khác. Tôi từng chán nản, từng suy sụp, nhưng sau đó cũng bình tĩnh trở lại. Tôi quyết định tới Trung Quốc, chuyên tâm công tác. Cô Diệp, tình yêu rất đẹp, nhưng không phải là tất cả trong cuộc đời.”

“Nhưng sau này anh đã không thể cười được nữa, có phải không?” Diệp Tiểu Du thấp giọng nói.

“Phải, từ lúc đó trở đi, tôi chưa từng vui vẻ. Thật lòng yêu một người, cả đời chỉ có thể có một lần, sau này dù có gặp được ai đi nữa, cũng sẽ không có lại được thứ tình cảm mãnh liệt đó.” Trên khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng hiện lên một chút đau đớn.

“Chúng ta đều là những người đáng thương.” Cô thì thầm.

Anh dập thuốc, nhìn sang cô, “Không có người yêu không đáng thương, kẻ không biết yêu thương người khác mới là thứ sâu bọ đáng thương.”

Có lẽ bởi vì anh là GAY, là người đồng bệnh tương lân, nên cô dẹp bỏ mọi phòng bị trong lòng, tất cả những ấm ức trước đây cứ như vậy mà tuôn trào. Trọng Khải vẫn nhìn thẳng về phía trước, không có ý định cho xe chạy.

Cô đang rấm rức khóc.

“Đừng cố nén làm gì.” Giọng nói của anh không ấm áp, nhưng lại khiến người ta cảm động, anh đưa tay kéo nhẹ, cô ngã nhoài vào lòng anh, tựa đầu vào ngực anh mà khóc, anh không thay đổi tư thế, dịu dàng ôm lấy cô, đầu đặt nhẹ trên vai cô, giống như hai chú chim nhỏ dựa sát vào nhau cùng chống chọi giá rét.

Một hồi lâu sau, cô mới ngừng khóc, hai mắt sưng đỏ, ngại ngùng cười gượng, “Xin lỗi, làm ướt áo anh rồi.”

Anh lắc đầu, “Không sao, ít nhất thì trong hai chúng ta vẫn còn một người có thể cười, rất tốt!” Anh vuốt ve gương mặt cô, “Tôi rất ao ước mình có thể cười.”

“Trọng Khải,” Diệp Tiểu Du bỗng nhiên quên đi nỗi đau của bản thân, xót xa nói, “Chúng ta làm bạn, được không?”

“Cô không để ý tôi là GAY sao?” Anh tự ti nói.

“GAY cũng là người mà, chẳng qua người họ yêu là những người cùng giới mà thôi, thật lòng yêu một người thì không có lỗi, em đánh giá cao lòng chân thành và sự ưu tú của anh. Sau này, đừng nói em cười ngu ngơ nữa là được, em sẽ là một người bạn tốt.”

Diệp Tiểu Du nghiêm túc nói. Anh phơi bày nỗi đau cũ trước mặt cô, chỉ vì muốn cô hiểu rõ tất cả mọi việc đều sẽ qua đi, cô có lí do gì để từ chối một người bạn như vậy?

“Em tên Tiểu Du, chữ du trong cây du, một loại cây rất phổ biến, ở những vùng thôn quê đâu đâu cũng có thể gặp.” Cô đưa tay về phía anh.

Anh nhẹ nhàng bắt lấy tay cô, ánh mắt xanh lam như đại dương khẽ xao động tỏ vẻ hân hạnh, “Trọng Khải!”

Hai người mặt đối mặt nhìn thẳng vào nhau, anh cúi người hôn lên trán cô, “Đêm hôm nay, đối với em là bất hạnh, nhưng đối với anh mà nói, lại là một loại may mắn, ở Trung Quốc này, anh đã có được một người bạn tâm giao.”

“Em rất sẵn lòng.” Có một người bạn cao to vạm vỡ, lại không cần phải để ý tới sự khác biệt về giới tính, không phải lo lắng bất cứ điều gì, Diệp Tiểu Du cảm thấy hài lòng, huống chi trí tuệ của anh cũng khiến cô rất ngưỡng mộ.

Chỉ có điều cô không ngờ, phương thức kết bạn này để lại nhiều dư vị đến như vậy. Nói như thế nào, cũng là rất đau rất đau.

Chương 19: Bóng cây thầm lặng 1

Thôi thì, kiếp này đã vậy

Tất cả ngóng trông và khát vọng không thể giải bày

Chỉ đành kết tinh thành hạt giống đơn côi

Gieo xuống kiếp sau

Phương pháp đơn giản nhất để giết thời gian

Chính là để mặc cho ánh sáng và bóng tối

Tuần hoàn xuất hiện

Để em nảy mầm thành cây

Một thân cây thầm lặng

Ngay cả khi đứng giữa đêm trăng lạnh lẽo

Cũng vẫn vững vàng, không nói một câu.

“Em đi lên một mình không sao chứ?” Trọng Khải không yên tâm hỏi Tiểu Du, nhưng cơ mặt anh lại không mảy may nhúc nhích.

Gương mặt đó giống như những khuôn mặt đã qua giải phẩu thẩm mỹ, không thể nào biểu hiện được cảm xúc của mình, Diệp Tiểu Du thở dài xót xa, dùng bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy bàn tay to lớn của anh, “Khu này rất an toàn, lại gần Trung tâm đào tạo nên không sao đâu. Anh ở chỗ nào?”

“Anh ở trong khu nhà dành cho giáo viên nước ngoài của Đại học Thanh Hoa, cũng không xa mấy.”

“Àh, vậy tốt quá, sau này anh có thể thường xuyên đến chỗ em chơi rồi, lái xe cẩn thận nhé.” Cô mở cửa xe, khí lạnh xộc vào buốt giá đến nỗi có thể khiến lòng người chết lặng, mùa đông phương Bắc quả là rất lạnh.

Tiểu Du khom người nhìn vào cửa xe, nở một nụ cười tươi tắn với Trọng Khải, anh khẽ gật đầu, vẫy vẫy tay, rồi lái xe đi.

Lê bước nặng nề về nhà trọ, vừa mở cửa, ánh đèn sáng choang rọi vào mắt khiến Diệp Tiểu Du không kịp thích ứng, giơ tay lên chắn lại, một vết sẹo mờ mờ trên mu bàn tay đập vào mắt cô, có hơi xấu xí một chút. Tiểu Du thấy có hai người đang ngồi trong phòng khách, một người mang theo sự tức giận trên gương mặt lạnh lùng, một người lại tỏ ra vô cùng thông cảm.

“Hôm nay sao em về sớm vậy?” Tiểu Du hỏi. Cao Thiến sống chủ yếu về đêm, nếu không đi trình diễn thì lại bận tiệc tùng, hơn một nửa số ngày trong tuần đều về muộn.

“Có người đứng ngoài cửa đợi lâu quá hết chịu nổi, nên gọi điện thoại kêu em về.” Cao Thiến nhún nhún vai.

Kỷ Siêu ngồi im, không nói lời nào. Diệp Tiểu Du cũng không có tâm trạng đi phân tích lí do khiến cậu ta nổi giận là gì, bây giờ cô chỉ muốn được nằm dài ra giường, đánh một giấc tới sáng, không cần nghĩ ngợi đến bất cứ chuyện gì cả.

Kỷ Siêu đột ngột đứng bật dậy, kéo cô lôi vào phòng, đóng sập cửa lại một cái “rầm”, cũng không thèm bật đèn, trong bóng tối chỉ thấy ngọn lửa trong mắt anh càng lúc càng hừng hực.

Cao Thiến đứng bên ngoài gõ cửa hai tiếng, nhưng không kiên nhẫn được bao lâu, đoán chừng sẽ không xảy ra chuyện gì liên quan đến mạng người, liền bỏ đi.

“Người đàn ông trên xe vừa nãy là ai?” Kỷ Siêu lạnh lùng hỏi.

Diệp Tiểu Du bật đèn lên, kéo một chiếc ghế qua cho Kỷ Siêu, bản thân thì ngồi xuống mép giường, bỗng nhận ra sự khác thường của Kỷ Siêu, cô từ tốn nói: “Sao vậy, là giáo sư của Trung tâm đào tạo. Em quen thầy ấy sao?”

Kỷ Siêu buồn bực ngồi xuống, “Tôi không quen, sao cô về trễ quá vậy?”

“Trung tâm có cuộc họp.” Diệp Tiểu Du đành phải nói dối, cô không muốn Kỷ Siêu biết quá nhiều chuyện.

Kỷ Siêu tin cô, nét mặt từ từ dịu xuống, dịch ghế đến gần bên cô, “Hôm nay, em đến thăm cô từ rất sớm, đến giờ tan tầm cũng không thấy bóng dáng cô đâu, em hơi lo lắng, nên mới kêu Cao Thiến về mở cửa.”

Diệp Tiểu Du gật đầu, “Sau này, không cần phải ghé qua thăm cô nữa, thời tiết lạnh thế này, chỗ em ở lại xa, kì thì cuối học kì cũng sắp tới rồi, bài vở sẽ nhiều hơn bình thường, cô biết tự chăm sóc cho bản thân mà.”

Kỷ Siêu liếc mắt nhìn sang cô với vẻ không tin tưởng, “Tại sao cứ muốn đẩy em ra xa, có phải sợ em cản trở việc gì của cô không?”

Diệp Tiểu Du thầm than, nói một cách duy tâm, nếu con người có kiếp trước, kiếp này, vậy thì kiếp trước cô nhất định là kẻ thù của nhà họ Kỷ, nếu không sao kiếp này lại để cô gặp tới hai người họ Kỷ, đã vậy còn phải chịu cùng một kiểu chất vấn, hạnh họe giống nhau.

“Em suy nghĩ nhiều quá rồi đó Kỷ Siêu. Em là học trò của cô, có thể gây trở ngại gì cho cô chứ?” Trong Tâm lí học giáo dục có nói, sinh viên trong thời kì trưởng thành có thể sẽ nảy sinh tình cảm với những giáo viên trẻ tuổi, nhưng đó chỉ là một loại cảm giác ngưỡng mộ, chứ không phải là tình yêu thật sự. Gặp tình huống như vậy, nhất định phải nhẹ nhàng khuyên bảo, không thể phản đối quá gay gắt. Diệp Tiểu Du tin rằng tình trạng của Kỷ Siêu cũng như vậy, cô cố nhắc nhở bản thân không được quên thân phận của mình, không để cho cậu ấy suy nghĩ quá xa.

“Hừ!” Kỷ Siêu cười khẩy, “Cô xem tôi là con nít trong nhà trẻ, hay là một đứa học sinh cấp ba ngây ngô, đừng quên, tuổi tác của chúng ta xấp xỉ nhau.”

Diệp Tiểu Du đỏ mặt, hạ thấp mi mắt, “Đó là cảm giác của em, cô chỉ xem em là học trò.”

Kỷ Siêu bỗng dưng đặt một tay lên trước ngực cô, chầm chậm vuốt ve, tay kia kéo cô áp sát vào người anh, hơi thở lập tức trở nên nặng nề, anh gầm lên bằng một giọng trầm đục: “Tôi là đàn ông, không phải một đứa con nít, đừng coi thường sự tồn tại của tôi. Trước đây, em không có tự do, tôi không dám suy nghĩ xa vời, nhưng bây giờ em đã được tự do, vì sao không chịu để ý đến tôi, tôi có thể cho em tất cả, em không cảm nhận được khát vọng của tôi dành cho em sao?”

Sự việc xảy ra quá bất ngờ, trong nhất thời Diệp Tiểu Du chưa lấy lại được bình tĩnh, nhưng dù sao cô

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT