|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
khắc yên bình ấy nữa. Cô tự thức giấc sau những cơn mơ rồi lại lặng ngắm mặt trời mọc cùng ký ức. Cô lại tự ru bản thân mình ngủ sâu trong những điệu nhạc thân quen với ảo tưởng họ vẫn còn bên cạnh cô.
Cuộc sống như thế có đc xem là thú vị k nhỉ? Có lẽ là k! Đã lâu lắm rồi cô k đc nghe tiếng gọi thân quen: “Snow”. Đã lâu lắm rồi k có bàn tay ấm áp vuốt mái tóc cô hay k còn nụ cười thân thuộc mỗi lúc lau đi giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt cô. Đứng dậy, cô bước vào phòng vệ sinh thay đồ. Khoác trên người bộ đồng phục, cô bước xuống nhà. Căn nhà thiếu họ trở nên vắng lặng và lạnh lẽo hơn rất nhiếu. Nơi đây có rất nhiều kỳ niệm giữa cô với họ. Tất cả những vật dụng, những bông hoa đều do cô và họ làm nên. Mở cánh cửa gara, những chiếc xe hơi sang trọng hiện lên trước mắt cô. Mở cửa chiếc Porsche vàng chóe, mắt cô khẽ liếc vào góc của gara nơi có 1 chiếc xe đang đc phủ kín dưới lớp khăn bạc.
“Snow! Em…. có lẽ phải xa chị rồi nhỉ?……. Công chúa của em giao lại cho chị……. Nhất định phải làm cô ấy hạnh….. phúc. Chị hứa nhé!”
Lời nói ấy vọng lại trong tâm trí cô, khóe môi khẽ nói:
-Chị hứa!
Chiếc xe hơi màu vàng rực dừng lại tại cánh cổng sắt dẫn vào 1 thung lũng hoa mặt trời. Snow bước xuống, tay cô nắm chặt bó hoa màu tím loài hoa mà Shin thích nhất: hoa Foget me not (Xin đừng quên tôi). Chân cô bước chậm rãi băng qua đồng hoa mặt trời. Tại sao lại là đồng hoa mặt trời ư? Shin và anh ấy chính là mặt trời của cô. Anh là mặt trời đầy mạnh mẽ, luôn bảo vệ và chăm sóc cho cô từng chút một. Còn Shin, Shin là 1 mặt trời ấm áp luôn mang đến cho cô 1 sự an ủi, nụ cười vô tư. 2 người họ chính là 2 mặt trời k bao giờ mất trong tim cô.
Dười bóng cây Ngô Đồng to lớn, xanh mát nằm trên đỉnh đồi là 1 ngôi mộ cẩm thạch trắng. Snow quỳ xuống trước ngôi mộ, cô đặt bó hoa xuống bải cỏ. Đưa tay vuốt tấm hình trên bia, cô mỉm cười khẽ nói:
-Shin chị đến thăm em đây!
Snow ngồi đó, tay lướt nhẹ trên hàng chữ dát vàng khắc trên tấm bia, tim cô thắt lại. Giá như cái dòng chữ kia mang tên cô thì hay biết mấy. Có gì đau đớn hơn khi thấy người em trai mà mình iu quí nằm đó, đau đớn và chết trên đôi tay của mình. Khi ấy, cô chỉ còn lại sự bất lực mà thôi. Cần quái gì danh hiệu, cần quái gì sự tôn trọng khi nhìn thấy người mình iu thương đau đớn mà bản thân mình hoàn toàn k thể gánh chịu nỗi đau ấy thay họ. Suốt 3 năm trôi qua, cô cũng đã trưởng thành hơn cái ngày ấy rất nhìu nhưng cô vẫn chưa bao giờ ngừng ước thời gian sẽ quay trở lại. Chưa bao giờ ngưng ước mình sẽ là người chết thay cho Shin.
………………………………………………………..
-Violet!-1 tiếng gọi vang lên khiến Violet ngẩng đầu khỏi trang sách. Cô hỏi:
-Anh làm gì ở đây?
Ryan ngồi vào cạnh cô, anh mỉm cười:
-Anh đến gặp em. Diana đâu?
Violet mắt chăm chú nhìn vào quyển sách cô hờ hững đáp:
-Chưa vào!
-Chưa vào á?
khẽ gật đầu, k khí giữa 2 người lại rơi vào im lặng. Violet đọc sách còn Ryan nhìn cô.
Trong lúc đó, giữa sân trường vắng, 1 chiếc xe phóng vào, thắng lại đúng vị trí của mình. Bước ra khỏi xe, đôi mắt dưới cặp kính mát màu nâu che kín nửa mặt khẽ nheo lại đầy khó chịu khi nhìn thấy 1 chiếc BMW màu đỏ chói đang nằm cách đó k xa.
Đôi chân thoăn thoắt bước vào hết sức bình thản, mọi người lại tự nhiên dạt ra 2 bên dưới khí thế của cô. Chợt có 1 hình ảnh hết sức thú vị đập vào mắt cô. Gần cửa lớp cô, Eric đang đứng cùng 1 cô gái tóc cam rất đáng iu. Nhưng Diana cảm thấy cô ta có chút gì đó rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi. Và quan trọng hơn hết là cô ta đang nắm lấy cánh tay của Eric. Khóe môi khẽ nhếch cô bước đến gần.
-Anh! Chúng ta quay lại đi mà!
Eric lạnh lùng nhìn cô gái trước mắt đáp:
-K! Gin anh nghĩ em nên tự tìm cho mình 1 người khác. Anh đã có bạn gái rồi.
Ginny mắt long lanh nước nghẹn ngào nói:
-Anh nói dối! Anh lừa em. Anh đã hứa sẽ mãi iu em cơ mà!
Eric bối rối khi thấy những giọt nước mắt lăn ra từ đôi mắt trong veo kia. 1 giọng nói vang lên khiến cả 2 giật mình:
-Anh iu! Anh cũng hứa mãi iu người con gái khác sao?
Diana bước đến bên Eric, khoác tay anh, k gỡ cặp kính mát xuống, cô nhìn Ginny mỉm cười dịu dàng nói:
-Chào chị! Em là Diana Vrolen bạn gái của anh Eric.
Ginny ngưng ngay việc khóc lóc trợn mắt nhìn cô gái trước mặt. Cô ta run run chỉ vào Diana hỏi:
-Eric cô ta…. cô ta nói thật chứ?
Lấy lại thái độ lạnh lùng ban đầu, Eric đáp:
-Đúng! Gin giới thiệu với em đây là bạn gái của anh.
Ginny Clanne tức giận nói lớn:
-Em k tin! Anh k thể nào quen với con nhỏ này đc.
Diana ghét nhất bị người khác chỉ tay vào mặt. Đè nén việc muốn bẻ gãy cái bàn tay đang chỉ vào mặt mình, cô lãnh đạm đáp:
-Tin hay k là tùy chị. Việc chúng tôi iu nhau chị nên chấp nhận đi là vừa. Đứng có ở đây mơ mộng Eric mãi mãi thuộc về chị.
Ginny nghênh mặt nói:
-K đợi cô nói. Eric mãi mãi chỉ đc thuộc về tôi.
Diana lại nhếch môi nở nụ cười:
-Chị tự tin quá đấy. Chị nghĩ nhan sắc này sẽ đủ để giữ chân anh ấy sao, Gumiho?
Những học sinh có mặt ở đó đột nhiên im lặng. Vốn dĩ k mún xen vào việc của những kẻ “máu mặt” này nhưng từ Gumiho khiến họ phải lặng im. Nếu Diana là Nữ hoàng tàn nhẫn thì Ginny Clanne 1 đàn chị năm 6 rất xứng đáng với danh hiệu Hồ Ly của trường.
Ở đây rất nhìu người từng chứng kiến cảnh Ginny quen bạn trai. Biết bao chàng trai đến tỏ tình là bấy nhìu chàng bị đá sau khi đc cô ta đùa giỡn. Ai cũng biết, Ginny Clanne nổi tiếng với mức độ thay bồ như thay áo. Iu là 1 cách để cô ta vui chơi, bạn trai là 1 kiểu iu để cho có cảm giác. Chưa 1 ai quen cô ta lâu cả, tất cả nhiều nhất cũng chỉ 5 ngày. Duy nhất chỉ có 1 người ở bên cạnh Ginny lâu nhất là 2 năm. Đó chính là đại ca của trường Eric Franks.
Nếu có 1 loài hoa dùng để miêu tả tình iu của Ginny Clanne, người ta sẽ nghĩ ngay đến những cánh bồ công anh luôn tự do bay đi khắp muôn nơi. 1 sắc đẹp dịu dàng nhưg lại mãi mãi k thể dừng lại tại bất kỳ bến bờ nào.
Lấp Đầy Khoảng Trống – Chương 05
Gửi lúc 22:23 ngày 15/12/2013
FAREWELL
-Xin lỗi!-Diana bình thản nói khi cả 2 cùng bước về phía lớp của cô.
-Về chuyện gì?
-Về việc nói bạn gái cũ của anh là Gumiho.
Eric dừng bước. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt ngập đầy sự ngạc nhiên. Nhìn anh, cô mỉm cười, chân bước thẳng vào lớp. Vừa vào tới nơi cảnh tượng Ryan tay băng bó trắng muốt đang chống cằm nhìn Violet đã đập vào mắt cô. Nhếch mép cười nhạt, cô bước đến:
-Ông anh! Làm gì chống cằm suy tư thế này?
Ryan mỉm cười nói:
-Đang suy tư xem có cách nào để mời cô bạn đáng iu của em ngồi chung với tụi anh vào h ăn trưa hay k đây!
Nhét chiếc túi xách vào ngăn bàn, cô tựa người vào chiếc bàn bên cạnh đáp trả:
-Ô chuyện đó quá đơn giản. Em đây rất sẵn lòng giúp anh.
Violet ngẩng đầu, ánh mắt lạnh pha chút chán ghét nhìn Diana hỏi:
-Cậu đi đâu mà giờ mới vào thế?
Diana trầm ngâm 1 chút rồi nói:
-Tớ… đi thăm bạn.
Violet nhìn Eric đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, cô hỏi:
-Vậy sao anh ta lại ở đây?
Eric k đáp, ánh mắt màu lục thẫn thờ nhìn ra ngoài bầu trời kia. Diana chỉ khẽ cười, k đáp. Tiếng chuông vào lớp khiến 4 người giật mình. Mỉm cười nói:
-Vi tớ cúp tiết này nhé! Đừng báo với thầy hiệu trưởng.
K đợi Violet phản ứng, Diana cầm tay Eric lôi đi để lại Ryan với ánh mắt sững sờ và Violet với ánh nhìn khó hiểu.
……………………………………………………
Cánh cửa phòng nhạc cũ đc đẩy ra, Diana đẩy anh tới gần cây piano. Ngồi xuống mở nắp bàn phím, cô hỏi anh:
-Anh biết chơi thứ này chứ?
Eric nhìn cô khẽ gật đầu. Mỉm cười dịu dàng, ngón tay thon dài của Diana lướt nhẹ qua những phím đàn. Cô khẽ hỏi:
-Anh iu Ginny Clanne lắm đúng k?
Eric giật mình hỏi:
-Làm sao em biết?
K quay lại nhìn anh, cô khẽ cười:
-Ánh mắt của anh bộc lộ rõ nhất điều đó.
-Em…. có thể nhìn thấy đc sao?
Diana vẫn cười nhưng đó lại là 1 nụ cười buồn. Cô ngước mắt nhìn sắc trời đang chuyển màu, báo hiệu 1 cơn mưa chuẩn bị đến.
-Em đã từng thấy ánh mắt giống như anh rất nhìu lần rồi. Nhưng ánh mắt của nó k buồn như anh mà lúc nào cũng ngập đầy niềm vui.
Eric bật cười, trong tiếng cười của anh đầy chua xót. Anh ngồi xuống kế Diana, bàn tay anh đặt lên phím đàn.
-Em là người duy nhất nhìn thấy rõ tâm trạng của anh. Anh cứ ngỡ mình đã che giấu rất kỹ k ngờ lại bị em nhìn thấy.
Ấn 1 nốt trên phím đàn, Diana khẽ nói:
-Em biết, anh đang cảm thấy như thế nào. Có lẽ em sẽ k thể cảm nhận hết nỗi đau trong anh, nhưng em cũng có thể hiểu đc phần nào tình cảm của anh dành cho chị ta.
Eric im lặng. Gió đã bắt đầu nổi lên, tiếng lá xào xạc đập vào nhau. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói đượm buồn vang lên:
-Em…. có lẽ sẽ k thể hiều hết đc đâu. Chưa từng có 1 ai thấu hiểu anh cả.
Bàn tay lạnh của Diana nẳm lấy đôi tay ấm áp của anh, cô mỉm cười nói:
-Em đúng là sẽ k thể hiều đc hết. Nhưng em tin, em có thể chia sẽ câu chuyện đó với anh. K phải với tư cách là 1 cô gái xa lạ mà với tư cách là 1 người bạn. Có đc k?
Eric bật cười. Anh k nói!
Diana
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




