watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:15 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7139 Lượt

em Calendar muốn thế!

"Max."

"Đừng nói gì cả, January", gã ngắt lời ngay khi họ bước ra ngoài bệnh viện. “Thực sự tôi đã có một ngày quá mệt mỏi rồi! Tôi sẽ gặp em sau”>, gã thô lỗ nói thêm.

Nàng cau mày bối rối. "Anh không muốn tôi chở về khách sạn à?"

Kỳ thực gã quên khuấy là January đã đến khách sạn đón gã tới bệnh viện. Nhưng điều đó cũng không thay đổi ý định muốn ở một mình của gã.

“Tôi sẽ đi bộ”, gã kiên quyết, dựng cổ áo khoác lên nhằm chống chọi với những cơn gió lạnh cắt da.

"Nhưng…"

"Đi ngay, January", gã gắt lên, đôi mắt xanh dương sáng rực cảnh cáo.Quả thực giọng nói khắc nghiệt của gã khiến nàng cảm thấy nao núng, đôi mắt xám tuyệt đẹp tràn ngập nước mắt. Nhưng đồng thời, gã cũng nhận ra cho đến khi biết chính xác mình phải làm gì tiếp theo, thì tốt hơn hết là nên tránh xa January. Gã không thể suy nghĩ sáng suốt khi ở cạnh nàng!

"Josh đã dần hồi phục phải không", giọng gã khàn hẳn đi. "Bị đánh khá nặng", gã buồn rầu thừa nhận. "Nhưng anh ta còn trẻ nên sẽ nhanh chóng bình phục thôi."

"Về thể chất thì đúng thế." Nàng chậm rãi gật đầu, "Nhưng…".

"Về những mặt khác cũng thế", Max cứng rắn cắt ngang. "Tôi tin chắc là chị họ Sara của em cũng chắc chắn vậy!"

January cười, dường như đây là nụ cười đầu tiên trong ngày của nàng. Nhiều hơn mong đợi của Max. Gã không thích thú với ý nghĩ việc này khiến nàng buồn rầu. Hay đúng hơn là gã khôngthích bất cứ điều gì khiến January không vui…

"Tôi phải đi đây", gã lạnh lùng nhắc lại. "Lái xe cẩn thận nhé", gã không cưỡng được dặn dò thêm. Đường xá đã được dọn sạch tuyết lúc h trang trại, nhưng lái xe vào lúc đêm khuya vẫn rất nguy hiểm. Và gã vẫn còn bị ám ảnh bởi lần January đâm xe xuống rãnh vừa rồi!

"Tất nhiên", nàng hờ hững trả lời. "Cẩn thận", nàng đột ngột nói thêm trước khi quay ngoắt đi tới chỗ đậu xe.

Max đứng yên nhìn nàng rời đi, tự nhủ có thể đây là lần cuối cùng gã được trông thấy nàng. Gã có vài thứ cần phải làm và kết luận logic của chuỗi suy nghĩ này có thể là nàng sẽ được toại nguyện, còn gã sẽ quay trở về Mỹ.

Nàng vẫy tay chào khi lái xe ra khỏi bãi đậu, vẫn xanh xao vì sốc bởi hình dạng của Josh, nhưng xinh đẹp khác thường.

Max đứng đợi ở vỉa hè cho đến khi chiếc xe hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, miễn cưỡng gạt đi hình ảnh có thể là cuối cùng về nàng.

Trước đó, gã đã từng cam đoan với nàng là Jude sẽ không bao giờ sa thải gã. Nhưng với việc để cho vấn đề riêng tư cản trở vụ đầu tư mới nhất của Jude, gã băn khoăn liệu mình có bị cho nghỉ hay không. Chuyện gì sẽ xảy ra thì gã không biết, nhưng một điều gã biết rất rõ: Gã đã không còn là người tận tâm một trăm phần trăm với Tập đoàn Marshall nữa.

Sau bao nhiêu năm gắn bó với công ty như một phần quan trọng trong cuộc đời, giờ phải quyết định như vậy mới khó khăn làm sao!

Và gã cần thời gian, thời gian cho riêng mình để suy nghĩ và quyết định nên làm gì.

Dù vậy, đi bộ về khách sạn có lẽ không phải là ý tưởng hay ho, gã buồn bực thừa nhận sau khi đã phải lê bước khó nhọc trong băng tuyết hàng nửa giờ đồng hồ và phải ngâm mình trong bồn tắm nước nóng khoảng một tiếng để xua tan giá lạnh.

Chuông điện thoại reo vang khi gã đang nằm trong bồn, nhưng đoán là Jude gọi lại nên gã lờ đi. Cuộc đi bộ vừa rồi không giúp làm sáng tỏ những ý nghĩ ngổn ngang trong đầu gã!

"Anh không lúc nào ở nhà sao?" Gã mỉm cười với John khi bước vào quầy bar hai tiếng sau đó, quyết định rằng một chút rượu có lẽ là thứ gã cần để làm ấm người.

Anh chàng cười toe toét, "Tôi nghĩ đây là nhà mình rồi!".

Max cười êm ái lúc gọi đồ ng. Ít nhất John cũng luôn luôn niềm nở chào đón gã – hơn bất kỳ người nào trong cái thị trấn này!

Dù vậy, nếu suy nghĩ kỹ thì cũng thật đáng buồn khi người duy nhất ở đây luôn có gương mặt thân thiện với gã lại là người phục vụ quầy bar!

John đặt ly rượu whisky xuống trước mặt gã, "Tôi lấy làm ngạc nhiên là anh vẫn còn ở đây".

Max nhún vai và lảng đi, "Công việc của tôi kéo dài hơn dự kiến một chút".

Gã vẫn chưa có quyết định cụ thể về những kế hoạch sắp tới, nên gã tắt điện thoại để Jude không thể làm phiền. Gã cần yên tĩnh suy nghĩ mà không ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì.

John cau mặt. "Với tình trạng bão tuyết thế này thì chẳng làm gì được. Tôi… À… Ồ…", anh ta lẩm bẩm chán nản. "Meridew lại lảng vảng quanh đây", anh ta nói nhỏ khi thấy vẻ mặt thắc mắc của Max. "Dù tôi nghỉ hai đêm vừa rồi, nhưng có vẻ ông ta lại đi lang thang quanh khách sạn suốt cả tuần với vẻ mặt cáu kỉnh!"

John đi tới lau các kệ phía sau, cố tỏ ra bận rộn lúc viên quản lý "đi tuần" qua chỗ họ.

"Ngài Golding! Tôi tin là ngài vẫn cảm thấy thích thú với kỳ nghỉ ở đây."

Max quay sang Peter Meridew, mắt gã nheo lại khi thấy cánh tay phải của ông ta bị quấn băng. “Tất nhiên r” , gã cam đoan một cách trôi chảy. "Ông vừa gây lộn à?", gã chỉ cánh tay bị băng hỏi.

Khuôn mặt viên quản lý trở nên đỏ rực. "Chỉ bong gân thôi", ông ta trả lời qua quýt. "À, nếu không có gì tôi có thểgiúp ngài…" Ông ta định rời đi.

"Tôi không nói là không", Max nhẹ nhàng nói phía sau ông ta, một ý nghĩ đáng sợ đang dần thành hình trong đầu gã.

Josh khẳng định anh ta từng nghe giọng nói của kẻ tấn công ở đâu đó, chẳng phải Peter Meridew đã có vài

lời với Josh và đám bạn anh ta về vụ gây rối của họ tối thứ Bảy vừa rồi đó sao? Và sự thực là viên quản lý này cũng thường xuyên lảng vảng xung quanh lúc January đang hát ở quầy bar… Thêm một điểm đáng ngờ nữa là cánh tay phải của ông ta đang bị băng bó và nếu xâu chuỗi chúng lại thì…?

Suy luận là tất cả những gì mi có, Max à, một ông già!

Và với vai trò là một luật sư, gã hẳn phảiiết rõ điều đó.

"Sao?", viên quản lý tươi cười.

Sao… Cái gì? Theo bản năng, gã đã gọi ông ta lại và bây giờ gã chẳng biết phải nói gì cả.

"Ơ… Có thể tôi sẽ rời khỏi đây trong một hai ngày tới", gã lấp liếm. Chẳng ra đâu vào đâu hết, gã biết vậy nhưng lại không nghĩ ra bất kỳ điều gì để nói vào lúc này.

"Không vấn đề gì, ngài Golding", viên quản lý cam đoan. "Ngài chỉ cần gọi xuống quầy lễ tân vào buổi sáng ngài rời đi và họ sẽ chuẩn bị hóa đơn sẵn sàng lúc ngài đi xuống."

"Cảm ơn", Max gật đầu với một nụ cười khinh khỉnh.

"Thật buồn khi nghe thấy thế", John lẩm bẩm khi viên quản lý đã đi khỏi. "Với công việc này, rất hiếm khi tôi được gặp một người hai đêm liên tiếp, ở một mình suốt cả tuần", anh tabuồn ru giải thích.

Max cau mày, biết rõ công việc của gã chẳng tiến triển chút nào. Trừ Jude và hai nhân viên chính thức khác, gã cũng hiếm khi gặp gỡ ai đến hai lần. Nhưng chị em nhà Calendar với quyết tâm không bán trang trại của họ là một ngoại lệ hơn là thói quen thông thường.

“Vậy

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT