|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thực sự chuyện gì đã xảy ra với cái tay của Meridew?” gã gợi chuyện.
“À…” John cười toe toét vẻ thạo chuyện. “Ông ta nói là bị bong gân khi đang kê mấy cái tủ đồ, nhưng tất cả chúng tôi đều cho là bà Meridew đã đánh hoặc quăng thứ gì đó vào ông ta!”
Max rướn cặp lông mày đen nhánh lên, "Có bà Meridew sao?".
"Ồ, vâng", người phục vụ xác nhận với vẻ mặt xúc động. "Ông ấy thường đưa bà ta tới buổi tiệc Giáng sinh được tổchức cho nhân viên, đó là một mụ đàn bà đanh đá, anh sẽ mong không bao giờ gặp phải. Bà ta cao to gấp đôi Meridew, chắc chắn là chủ trong nhà. Có lẽ vì thế mà ông ta luôn hách dịch ở đây!", anh taủ rủ kết luận.
Nếu trong hoàn cảnh khác, Max sẽ cảm thấy câu chuyện của người phục vụ về cuộc sống hôn nhân của Meridewthật buồn cười. Nhưng trong lúc này…
Josh nói là đã nghe giọng của gã tấn công anh ta dù không nhớ là ở đâu. Rõ ràng Peter Meridew đã để mắt đến January. Ông ta cũng có mặt trong phòng lúc Josh hôn nàng. Ông ta đã đi quanh quẩn cả tuần với bộ mặt cáu kỉnh. Đồng thời ông ta lại bị thương ở một cánh tay. Và mụ vợ ghê gớm có lẽ đã khiến cuộc sống ở nhà của ông ta vô cùng khổ sở.
Vẫn chỉ là suy diễn nhưng chắc chắn sẽ giúp ích để điều tra sâu hơn.
“Tôi phải về phòng và gọi điện thoại”, gã nói với Johnống nốt ngụm whisky cuối cùng. “Chúc vui vẻ với thời gian còn lạicủa buổi tối nhé”, gã đùa cợt.
"Không có khả năng đó đâu!" John nhăn nhó mặt mày.
Max mỉm cười đồng cảm, rời quầy bar trở về căn hộ của gã. Vẫn còn một số thông tin gã cần xác minh trước khi gọi điện cho cảnh sát, nhưng nếu lập luận của gã là đúng…!
May là người nhận cú điện thoại gọi đến trang trại Calendar, giọng nói tháo vát của cô dễ dàng phân biệt với giọng khàn khàn của January và giọng châm chọc của March.
"Chào May, Max đây", gã vội nói. "Tôi có thể nói chuyện với January được không?"
"Nó không có ở đây", May trả lời gã và dường như có vẻ thỏa mãn trong giọng nói của mình.
Max nhăn mày bởi sự kích động, "Cô ấy đi đâu?".
"Max…"
'"May, tôi cần phải biết", gã nghiêm túc nói.
"Tại sao?", cô ngờ vực hỏi lại.
Bởi vì gã cho rằng January có thể là tâm điểm của cuộc tấn công mới nhất. Bởi vì gã nghi ngờ viên quản lý khách sạn là kẻ đã tấn công. Bởi vì gã cần biết January đang ở đâu lúc này để gã có thể yên tâm là nàng không gặp nguy hiểm!
Nhưng gã không thể giải thích cho May bất kỳ ý nghĩ nào mà không làm cô hoảng sợ, có thể điều đó là không cần thiết!
"Tôi vừa nghe tiếng xe ở ngoài sân", May cáu kỉnh nói, "Anh chờ máy một chút…”.
Max đợi điện thoại tới hơn một phút và bắt đầu băn khoăn liệu có phải January từ chối nghe điện thoại hay không. Nhưng gã không thể trách cứ nàng, lúc tối họ đã chia tay nhau không mấy vui vẻ!
"Tôi đây", cuối cùng thì January cũng nhấc máy và thận trọng trả lời.
Max thở phào nhẹ nhõm khi nghe giọng nói của nàng. Dù Peter Meridew vẫn đang làm việc tại khách sạn, nhưng gã vẫn cảm thấy lo ngại cho sự an toàn của January.
"Em đã đi đâu thế?", những suy luận vừa rồi khiến gã hết sức lo lắng và cao giọng hơn dự định. "Tôi nghĩ em đi thẳng về nhà chứ." Gã cố gắng nói nhẹ nhàng hơn.
"Tôi ghé qua thăm Sara, nhưng đó không phải việc của anh", nàng lạnh lùng.
"Cô ấy thế nào?", gã hỏi han.
"Như anh mong muốn, rất đau khổ", January chỉ trích gay gắt.
Gã sẽ đau khổ gấp đôi nếu như January là người bị tấn công và nỗi lo sợ của gã thành sự thực!
"Max, tại sao anh gọi điện cho tôi?", nàng nóng nảy hỏi.
Gã thở dài, qua giọng nói của nàng gã biết nàng đang rất bực bội, có lẽ là do sự thô lỗ của gã lúc tối. Tôi chỉ muốn hỏi em một câu thôi, January", gã nói nhanh.
"Max…"
"January, chỉ một câu thôi", gã kiên quyết khi thây nàng tỏ ra không kiên nhẫn, "Sau đó, tôi sẽ không làm phiền em nữa. ít nhất là trong đêm nay…!".
Nàng im lặng hồi lâu, trước khi thận trọng đồng ý, "Thôi được, chỉ một câu thôi đấy".
"Em làm việc ở khách sạn được bao lâu rồi?"
''Bao lâu? Max!", nàng thì thầm chán nản, "Chuyện quái này quan trọng gì cơ chứ?"
Nó sẽ trở nên cực kỳ quan trọng nếu suy luận của gã là đúng. Nhưng không định nói cho nàng biết để tránh làm nàng sợ hãi.
"Tôi chỉ muốn biết thôi", gã lảng tránh.
January thở dài đầu hàng. "Khoảng bảy tháng", nàng cáu kỉnh. "Đúng rồi, là bảy tháng", nàng xác nhận. "Tôi bắt đầu làm vào khoảng tháng Năm. Nhưng sao?"
"Đó là tất cả những gì tôi muốn biết", gã nhanh nhảu cắt ngang, đầu óc bắt đầu hoạt động.
Bảy tháng. Bảy vụ tấn công. Có vẻ từ sự nghi ngờ thái quá của gã bây giờ đã dẫn đến một giả thiết khủng khiếp.
"Max…"
"Tôi đã hứa là chỉ hỏi một câu thôi, January", gã tươi tỉnh nói. "Hãy tận hưởng thời gian còn lại của buổi tối nhé!" Gã nhanh chóng cúp máy trước khi nàng kịp hỏi thêm. >Và chắc chắn nàng sẽ làm vậy! Nhưng lúc này chưa phải là thời điểm thuận lợi để có thể cho nàng biết những nghi ngờ của gã về Peter Meridew. Điều đó chỉ khiến nàng thêm sợ hãi và lo lắng.
Nó cũng là nguyên nhân khiến gã băn khoăn phải làm gì tiếp theo!
Tất nhiên không loại trừ khả năng là gã đã phản ứng thái quá, đã đặt ra những tình huống mà đơn giản là không có thật. Tóm lại, tất cả những chứng cứ gã có là sáu nạn nhân trước đó là phụ nữ, chỉ có Josh là ngoại lệ.
Gã nên đến gặp cảnh sát để nói về suy luận của mình, hay nên chờ cơ hội khác? Nhưng thời gian không phải là thứ gã dư thừa!
Một điều gã biết chắc chắn là ý nghĩ trở về Mỹ của gã sẽ bị hoãn lại, gã không định đi bất cứ đâu cho đến khi tình hình khả quan sự thật được phơi bày!
Cho đến khi gã biết rằng January đã được an toàn…
Chương 11
Vẫn ở đây à?" January chào Max một cách thô lỗ khi nàng tới chỗ làm tối thứ Năm và phát hiện gã vẫn đang ngồi ở quầy bar. "Anh không tìm ra bà già đáng thương nào để quẳng ra khỏi nhà và ném vào tuyết nữa sao?", nàng xỏ xiên. "Chào buổi tối, John", nàng cười thân thiện với anh ta lúc bước về phía cái đàn.
Tâm trạng nàng vẫn đang đan xen giữa cảm giác buồn bực và hoang mang từ cuộc điện thoại của Max đêm qua. Nhưng chủ yếu là cảm giác bực bội, tức tối vì gã dám tra hỏi nàng đã đi đâu hơn là sự hoang mang liên quan tới câu hỏi kỳ lạ chẳng ăn nhập gì của gã.
"Chúc em một buổi tối vui vẻ, January", Max dài giọng khi xoay người trên ghế bar để nhìn nàng. "Và, trừ khi tôi nhầm lẫn, hiện giờ đã chẳng còn tuyết để tôi quẳng bà già đáng thương đó vào, chúng tan thành nước hết rồi!"
"Sếp anh định biến vùng Hanworth Manor thành một khách sạn và một khu liên hợp thểdục thể thao phải không?", nàng châm chọc, rốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




