|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Phong, có cần gắn thêm hai bánh xe nhỏ phía sau không để thành xe bốn bánh cho dễ chạy không?”
Biết cô gái giễu cợt mình, Kỳ Phong nghiến răng:
“Diệp Lệ Chi!”
Lệ Chi cười bỏ chạy vào trong. Kỳ Phong lầm bầm, nhìn qua chiếc xe của cô gái nghĩ:
“Tập xe của người lớn nếu ngã chắc đau lắm đây.”
Chợt, anh chàng thấy đứa bé khi nãy nhìn mình. Có lẽ nó đang chờ xem “cậu bé to xác” này sẽ lái xe đạp của người lớn như thế nào. Dĩ nhiên Lâm Kỳ Phong hiểu và sẽ không để bị sỉ nhục thêm một lần nào nữa thế nên anh dẫn xe ra tận đầu phố (ở nơi hoang vắng không có ai). Chẳng biết Kỳ Phong tập thế nào nhưng thôi vấn đề này không còn gì quan trọng để bàn nữa…
***
“Chà mùi thức ăn thơm quá, làm bụng kêu ầm ĩ!” – Hoàng Cường nhìn thèm những món ăn được dọn lên bàn.
“Vậy thì anh ăn mau kẻo nguội.” – Lệ Chi tháo tạp dề, ném bừa lên cái rổ quần áo.
Lệ Chi đi lại bàn ăn, vừa ngồi xuống thì Kỳ Phong bước vào. Xem ra việc tập lái xe có vẻ khó khăn nên trông gương mặt anh chàng rất mệt mỏi.
“Cậu làm gì từ sáng đến giờ thế?” – Hoàng Cường nhai nhóp nhép, quay sang hỏi.
Không thể để cậu bạn biết mình đang tập lái xe, nếu không sẽ lại bị nhục thêm lần nữa. Nghĩ thế, Kỳ Phong bịa đại một lý do:
“Tớ đến Hội xem lại vài thứ.”
Tiếng ai đang cười khúc khích, Kỳ Phong nhìn qua thì ra là Lệ Chi, bởi cô bạn này biết rõ sự tình nên bật cười trước lời nói dối của anh.
“Có chuyện gì vui mà cô cười?” – Anh chàng họ Hoàng ngạc nhiên.
“Không, cũng chẳng có gì.”
Lệ Chi nhún vai rồi lén nhìn lên Kỳ Phong, thấy anh dường như đang bị quê. Anh chàng tóc bạch kim ngồi xuống với vẻ bực bội.
“Anh “đi Hội” về chắc mệt lắm, ăn nhanh kẻo đói!”
Giọng điệu Lệ Chi quả nhiên là giễu cợt Kỳ Phong.
“Ừ, cám ơn cô.” – Kỳ Phong cười giả vờ, tay cầm đũa, mắt “liếc” đối phương.
Lệ Chi cười thầm, tiếp tục bữa ăn dang dở.
Cả ba đang ăn thì “Reng! Reng!” chuông điện thoại reo, Lệ Chi cầm lên xem là ai gọi. Xem xong cô nàng đứng dậy bảo đi nói chuyện điện thoại một lát.
“Là Quang Dương đấy!” – Hoàng Cường nói khi bóng cô gái đã khuất.
“Sao cậu biết?”
“Hồi nãy chuông đỗ, tớ nhanh chóng nhìn vào màn hình điện thoại, thấy hai chữ Quang Dương!”
Mắt đảo tới đảo lui, Kỳ Phong gác đũa, nhổm người:
“Tớ vào phòng vệ sinh!”
“Ừ, tớ biết rồi, cậu lúc nào chả “đi vệ sinh”!”
Câu nói kia có vẻ kỳ lạ, ý Hoàng Cường là gì?! Nhưng thôi không nghĩ ngợi nữa, còn có “việc trọng đại” hơn.
Kỳ Phong vừa rời đi thì Hoàng Cường đã cười thích thú.
Trong phòng vệ sinh, Lệ Chi trò chuyện qua điện thoại với Quang Dương. Bên ngoài, Kỳ Phong áp tai nghe lén. Cô gái họ Diệp nói nhỏ quá làm anh chàng chả nghe được giả cả.
“Hừ, nói điện thoại sao không nói lớn cho người ta nghe với, làm gì cứ thủ thỉ, giống hệt Hoàng Cường, bực mình, không nghe gì hết!” – Kỳ Phong có vẻ mất kiên nhẫn.
Anh chàng họ Lâm bèn nhón chân lên, nhìn qua khe hở phía trên, giữa cánh cửa phòng với trần nhà, cốt có thấy được tình hình bên trong. Nhón một lúc, chân Kỳ Phong muốn rút gân, đau và mỏi không chịu thấu. Thế là chàng trai ranh ma liền đưa mắt nhìn xung quanh có vật gì “hỗ trợ” cho mình. May quá, ngay góc sát tường, một chiếc ghế cao hiện diện, chẳng cần nghĩ nhiều, anh bắt ghế cạnh cửa phòng rồi leo lên, dỏng tai nghe.
Tuy giọng Lệ Chi rất nhỏ nhưng Kỳ Phong vẫn nghe loáng thoáng nào là chiều nay 2 giờ, công viên lần trước, đi chơi. Đúng là khi người ta đã muốn thì cái gì cũng làm được! (>_<”)
Thấy Lệ Chi có dấu hiệu sắp xong, lập tức Kỳ Phong nhanh chóng leo xuống, dẹp ngay chiếc ghế. Toan bước ra ngoài nhưng nghĩ gì đấy, anh đi lại gần, áp tai nghe để chắc chắn rằng cô bạn không nói gì thêm.
“Rầm!” Tiếng động rất lớn vang lên, hóa ra Lệ Chi mở cửa phòng vệ sinh và vô tình cửa đập ngay vào mặt “kẻ nghe lén”.
“Anh làm gì ở đây thế?” – Lệ Chi tròn xoe mắt.
Đối diện, Kỳ Phong đang quay mặt vào tường bởi không muốn cô nàng thấy gương mặt đỏ ngầu vì bị đập trúng.
“À, tôi… định xem thử cái cửa này có bị hư không.” – Dù rất đau nhưng anh vẫn giả vờ đưa tay rờ rờ cánh cửa.
“Vậy tôi ra ngoài trước.”
“Ừ cô ra đi, tôi ở lại xem một tí rồi ra sau.”
Khẽ nhún vai, Lệ Chi rời khỏi phòng. Chỉ chờ có thế, Kỳ Phong xoay lại, ôm mặt:
“Trời ơi, đau quá! Cái cửa chết tiệt…!”
Hoàng Cường kinh ngạc khi cậu bạn đi đến với gương mặt đỏ bầm (không phải đỏ thường).
“Mặt cậu sao thế này?”
“À… ừm… tớ không cẩn thận nên va trúng tường.”
Ngồi đối diện, Lệ Chi tặc lưỡi, lắc đầu:
“Sao anh đi đứng bất cẩn vậy, lớn già đầu rồi chứ có phải nhỏ nhít gì đâu. Lát nữa tôi cho anh mượn bối thuốc, thoa mấy lần là khỏi.”
“Cám ơn cô.”
Giọng Kỳ Phong khá hậm hực bởi nguyên nhân của vụ va đập này là do cô gây ra chứai.
Tự dưng, Hoàng Cường cười ngặc:
“Chà không ngờ cậu “đi vệ sinh” mà lại “dữ dội” như vậy!”
Kỳ Phong, một lần nữa khó hiểu trước câu nói ẩn ý của bạn vì nó chứa nhiều cụm từ kỳ quoặc.
Chương 14
Trưa hôm ấy, khí trời mát mẻ, lòng ai cũng vui phơi phới. Riêng có kẻ thì không, tâm trạng kẻ này đang phập phồng, lo sợ điều gì chẳng rõ.
Kỳ Phong mặc chiếc áo khoác màu đen, bên trong là áo thun trắng. Ngó anh chàng thật nổi bật giữa lùm hoa màu đỏ rực. Đơn giản nơi Kỳ Phong núp là trum tâm chú ý của nhiều người, họ khó hiểu vì anh không ngắm hoa mà ngồi lấp ló, ắt hẳn có chuyện mờ ám đây.
Kỳ Phong nhớ lại các cụm từ đứt quãng nghe được sáng nay trong phòng vệ sinh.
“Lạ thật, mình nghe rõ ràng chiều nay 2 giờ, công viên lần trước, đi chơi, ghép lại sẽ ra “Chiều nay đúng 2 giờ, hẹn tại công viên lần trước, chúng ta đi chơi!”. Chính vì thế, mình khẳng định Lệ Chi và tên con lươn sẽ hẹn gặp ở đây, nhưng sao giờ chưa đến?”
Anh chàng họ Lâm cứ mãi ngẫm nghĩ mà không biết rằng, sự thật, anh đã đến sớm hơn nửa tiếng. Người theo dõi còn đi sớm hơn cả người bị theo dõi. (T__T)
“Lệ Chi, chúng ta đến băng ghế kia ngồi nhé.”
“Ừ, được đấy!”
Lỗ tai Kỳ Phong chợt nhiên to lên một cách lạ thường khi nghe câu trò chuyện của hai người nào đó. Lập tức anh vớ lấy tờ báo, đưa lên qua đầu, vờ như xem tin tức.
Bóng hai người kia vừa đi ngang qua, Kỳ Phong từ từ hạ tờ báo xuống ngó thử quả nhiên là Lệ Chi cùng với Quang Dương. Cả hai ngồi xuống băn ghế phía xa, nói chuyện rất rôm rả, trông vui vẻ lắm.
Kỳ Phong quan sát tỉ mỉ, mắt không rời đối tượng, hiển nhiên là trong tâm trạng bực bội. Tại sao tên con lươn kia được thoải mái trò chuyện thật sung sướng còn anh thì phải rình rình mò mò thế này?
Bất chợt, mắt Kỳ Phong xếch lên, cái nhìn như tia điện khi trông Quang Dương nắm tay Lệ Chi, nâng niu một cách nhẹ nhàng. Chưa hết, anh chàng nhà giàu còn quàng tay lên vai cô gái kéo gần lại. Về phía Lệ Chi, con bé không phản ứng gì trái lại còn cười cười ra vẻ sướng mê.
Thấy tình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




