watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7575 Lượt

hình ra vẻ khẩn cấp, Kỳ Phong liền kéo cái nón áo khoác lên trùm hết mái đầu nhằm che mái tóc dài màu bạch kim. Để kỹ hơn, anh thò tay lấy chiếc kính mát đen đeo vào. Về phần hóa trang xem như ổn, tiếp anh chàng giữ trong tay tờ báo, bước ra khỏi lùm hoa, tiến về phía băng ghế, nơi hai người nọ ngồi.

Đang tâm tình vui vẻ thì Lệ Chi, Quang Dương nghe một giọng nói vang lên:

“Xin lỗi hai cô cậu, tôi ngồi ở đây được chứ?”

Người đó vừa nói vừa chỉ tay vào chỗ ở giữa Lệ Chi và Quang Dương. Ai vô duyên thế nhỉ, không thấy người ta là một cặp sao? Có chứ! Người này không những thấy mà còn biết rất rõ là đằng khác chỉ là vì chướng mắt nên định bụng phá đám. Là Lâm Kỳ Phong chứ ai vô đây!

Lệ Chi lẫn Quang Dương đều nhìn nhau vẻ ái ngại. Chưa kịp để họ trả lời thì Kỳ Phong đã ngồi xuống, chen vào giữa cả hai.

“Ồ cám ơn nhé, cô cậu thật tốt bụng.”

Bất ngờ trước hành động “vô cùng có duyên” của người lạ, cặp tình nhân trẻ tỏ ra hơi “xúc động”.

“Hai người xem báo hôm nay chưa?”

Vờ bắt chuyện sau khi đã “chơi” trò chen ngang, Kỳ Phong thật ghê gớm.

“À, chúng tôi chưa xem.” – Quang Dương cười, vẻ lúng túng.

“Tiếc thế à?” – Kỳ Phong thở dài – “Báo đăng nhiều tin lắm, có cả việc các cặp tình nhân hẹn trong công viên bị kẻ xấu cướp của rồi… cắt cổ đấy!”

Trời ạ, chả biết anh chàng này đào đâu ra tin nóng hổi này nữa, dường như cố ý đe dọa hai người kia. 0

Lệ Chi đảo mắt:

“Vậy ư, nhưng trường hợp đó rất ít khi xảy ra, vì họ hẹn hò nơi vắng vẻ lại vào buổi tối nên dễ gặp chuyện xui xẻo.”

Kỳ Phong vẫn tiếp tục:

“Chưa hẳn, ngay cả buổi sáng, ở nơi đông người vẫn xảy ra tình huống không may ấy.”

“Nói vậy thôi chứ ở chốn đông người chẳng kẻ xấu nào lại dám ra tay để bị tóm!” – Quang Dương khẳng định lập luận của bạn gái là đúng.

“Hừ, bênh nhau ư?” – Kỳ Phong nhủ thầm, xong cất tiếng – “Dĩ nhiên, chúng không dám ra tay trực tiếp mà ra tay thật thận trọng không ai nghi ngờ.”

“Ra tay thế nào?” – Lệ Chi nghiêng đầu.

“Này nhé, hắn sẽ giả vờ là người vô tình đi ngang qua, sau đó làm như ngẫu nhiên, hắn chen vào giữa cặp tình nhân, tiếp tục bắt chuyện hỏi han và nhân lúc họ sơ hở sẽ ra tay chớp nhoáng. Đấy, xem như tiêu đời, chẳng kịp kêu cứu!”

Kỳ Phong say sưa giảng giải mà chẳng hay những gì anh nói nãy giờ trông rất giống mình.
Thấy Lệ Chi lẫn Quang Dương giương mắt nhìn chằm chằm, Kỳ Phong ngạc nhiên:

“Sao, hai vị thấy khó hiểu chỗ nào?” (^O^)

“Không, chúng tôi hiểu…” – Hai người nọ đáp nhanh, đồng thời không giấu nổi vẻ bối rối.

“À tôi nhắc nhở thêm nhé.” – Anh chàng họ Lâm thỏ thẻ – “Những kẻ có ý đồ xấu thường rất dễ nhận ra vì hắn ăn mặc vô cùng kỳ dị. Đa phần hắn hay mặc mấy bộ áo đen kín mít, nhiều tên còn tài tình hơn, đeo cả kính đen để che giấu…”

Kỳ Phong ngưng bặt vì hai người kia đã biến đi đâu mất. Anh ngó dáo dác, chắc chưa hiểu ra vấn đề qua những lời nói khi nãy của mình.

Bỗng phía xa xa, Kỳ Phong thấy một chiếc xe hơi màu đen, rất giống xe của Quang Dương, lăn bánh đi rất nhanh.

“Trời ạ…! Đi mà không báo gì cả!”

Anh chàng tóc bạch kim ném tờ báo lên rổ xe đạp, là xe của Lệ Chi, rồi mau chóng leo lên, phóng xe như bay ra đường.

Sáng nay tập đi xe còn ngã lên ngã xuống, giờ nhìn Kỳ Phong chạy cứ như người biết lái xe đạp từ rất lâu. Chưa kể xe đạp đuổi theo xe hơi là chuyến hành trình đầy vất vả, ấy vậy mà anh vẫn bám

theo kịp, còn sát nút nữa mới ghê. Đúng thật, sức mạnh của “sự thù địch” lớn lao vô cùng!

Két! Kỳ Phong thắng xe, thở hổn hển. Dĩ nhiên, đạp xe một quãng đường dài ba cây số không thở ra khói mới lạ. Anh đưa mắt nhìn lên bảnh hiệu “Khu trò chơi”. Lệ Chi và Quang Dương lại đến đây.

…..

“Quang Dương, anh xem cái vòng quay ngựa này đẹp quá!”

Lệ Chi reo thích thú khi trước mặt hiện ra cái vòng quay ngựa đủ màu sắc, có cả các em nhỏ đang chơi đùa vui vẻ với bố mẹ.

“Kiến trúc của vòng quay thật lạ mắt, em có muốn chúng ta chơi một vòng không?” – Quang Dương ngỏ lời.

“Vâng, cũng đã lâu em không chơi trò này.”

Quang Dương cười, toan khoát taylên vai bạn gái thì bất ngờ ai đó chen vào giữa cả hai khiến họ giật mình. Sau một lúc bình tĩnh lại, cặp tình nhân trẻ đưa mắt nhìn, là người mặc áo khoác đen khi nãy trong công viên.Và tất nhiên cũng là Kỳ Phong.

“Ồ lại là hai cô cậu ư? Chúng ta có duyên quá nhỉ?”

Kỳ Phong thật trơ trẽn khi nói ra câu ấy, chính anh bám theo người ta vậy mà giờ bảo “Chúng ta có duyên”, tài đóng kịch của anh chàng thật tài tình.

“Ơ… ơ… xin chào.” – Hai người kia chào nhưng nét mặt không bình thường chút nào.

“Vòng quay ngựa cổ này đẹp quá chứ, lúc mới khánh thành ít người đến đây lắm.” – Kỳ Phong bắt đầu trò thuyết giảng.

“Xin lỗi anh, chúng tôi định sẽ chơi vòng quay ngựa nên đành cáo từ.” – Quang Dương kiếm cớ thoái lui.

“Khoan đã!” – Kỳ Phong đặt tay lên vai cả hai, giữ lại – “Cô cậu tốt nhất đừng nên chơi, bởi cái vòng ngựa quay này có lời nguyền. Nếu không tin tôi, hai người cẩn thận kẻo đang ngồi vui vẻ bất ngờ trượt ngã… gãy cổ đừng trách!”

“Sao cơ?” – Lệ Chi thảng thốt.

“Để tôi kể cho nghe…”

Anh chàng tóc bạch kim huyên thuyên dong dài không ngừng và chính thế, Lệ Chi và Quang Dương đã lỡ mất vòng quay ngựa tiếp theo. Cả hai tiếc hùi hụi.

Sau khi tìm cách thoát khỏi vị khách “dai như đỉa” kia thì cặp tình nhân trẻ chuyển sang trò tàu lượn siêu tốc.

Các hành khách lần lượt bước lên tàu. Lệ Chi ngồi một mình ở hang ghế đầu vì Quang Dương bận đi mua vài thứ như socola, kẹo hoặc bánh ngọt để cùng nhấm nháp trong khi chơi trò tàu lượn ngạt thở này.

“Cô ơi, ở đây còn ai ngồi nữa không?” – Người soát vé chỉ hai chỗ trống cạnh Lệ Chi.

“Dạ có, còn một người, anh ấy sắp về rồi.”

Dứt lời, cô nàng thấy Quang Dương từ phía xa liền kêu lớn:

“Quang Dương, mau lên!”

Anh chàng nhà giàu chạy hớt hải. Nhưng khi sắp đến nơi thì đột ngột có người bước lên tàu và ngồi xuống bên cạnh Lệ Chi. Lần này cả hai muốn bật ngửa bởi cũng lại người mặc áo khoác đen kia.

“Ủa, là cô gái lúc nãy. Trùng hợp thật! Anh chàng đi cùng cô đâu?” – Kỳ Phong giả vờ đảo mắt tìm người.

Đúng lúc, Quang Dương từ từ bước đến. Vừa thấy anh, Kỳ Phong reo ca:

“Anh đây rồi, bỏ đi đâu thế, chúng tôi chờ anh nãy giờ. Nào, lên ngồi cạnh tôi mau, tàu sắp chạy rồi đấy.”

Tuy rất “xúc động” nhưng Quang Dương không còn sự lựa chọn nào khác. Thế là lần thứ ba, cặp tình nhân này bị chen ngang bởi kẻ phá đám khó ưa.

Tàu lượn chạy vù vù trên cao, Kỳ Phong hít hà hơi:

“Woa, mát ghê! Trò này vui quá!” – Anh quay qua thấy Quang Dương ngồi ủ rũ – “Anh cho tôi vài thanh socola nhé?”

“Tùy anh…”

Kỳ Phong chụp lấy, mở bọc ra nhai ngon lành. Trông vẻ mặt

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT