|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ra bầu trời cam vàng bên ngoài. Nỗi buồn thả trôi theo hoàng hôn dần buông. Chiếc điện thoại lạnh ngắt nằm trong lòng bàn tay. Con bé không biết có nên gọi điện cho Quang Dương để nói lời “Xin lỗi”? Nó sợ, sợ nghe giọng của anh vì bây giờ, mỗi câu nói từ người con trai đó sẽ như những lời buộc tội ghê gớm đối với nó. Nhưng nếu không xin lỗi Quang Dương thì Lệ Chi mãi mãi chẳng yên lòng, sự ray rứt sẽ chẳng buông tha cô gái. Phải làm gì đây? Hoàn toàn mất phương hướng, Lệ Chi đã gục ngã và bất lực chẳng thể đứng dậy được.
Từ từ co người lại, gương mặt cúi hụp lên đầu gối, vài phút sau, Lệ Chi ngẩng mặt lên một cách chậm chạp, không hiểu sao lại nhớ về Kỳ Phong. Càng nhớ anh, Lệ Chi càng đau. Đau đến rạc người. Con bé biết mình đã yêu người con trai ấy, rất nhiều. Cũng chính thế, cảm giác tội lỗi của nó với Quang Dương thêm chồng chất.
Lưỡi Lệ Chi mặn chát, có dòng lệ chảy vào khoé miệng, đắng chát. Tự lúc nào con bé đã khóc. Không tức tưởi, nức nở nhưng trận khóc này dai dẳng, kéo dài trong nỗi đau âm ỉ. Từng giọt, từng giọt tranh nhau rơi, đôi mắt mở to không chớp đầy nước, căng mọng đến giờ thì trực trào chẳng ngừng.
“Reng! Reng!” Lệ Chi thoáng giật mình, tiếng chuông điện thoại vang lên tê tái, nao cả lòng. Nhìn vào màn hình cháy sáng, con bé kinh ngạc khi thấy dòng chữ “Kỳ Phong” hiện lên rõ rệt. Người đó lại gọi điện. Lệ Chi không rõ bản thân nên vui hay buồn. Trước đó, cô nàng cận cũng mong anh sẽ gọi nhưng bây giờ thấy cuộc gọi của anh thì lại không dám bắt máy. Lệ Chi sợ Kỳ Phong sẽ nói điều gì làm tổn thương mình.
Chuông điện thoại vẫn reo liên hồi khiến ruột gan Lệ Chi nóng lên. Sau cùng, sự yếu đuối cũng chiến thắng… Từ từ mở điện thoại ra, con bé lau khô nước mắt.
“Tôi nghe.” – Ngưng bặt vài giây, Lệ Chi mới tiếp – “Có chuyện gì?”
Đầu dây bên kia không vang lên âm thanh nào. Thời gian như muốn rút ngắn khoảng cách nên bước qua thật mau, sự im lặng của Kỳ Phong không kéo dài khi giọng anh vang lên thật nhỏ:
“Lệ Chi, tôi có chuyện muốn nói với cô. Chúng ta gặp nhau ở công viên gần nhà tôi, hy vọng cô sẽ đến.”
“Tôi sẽ đến…!” – Lệ Chi nhận lời mà không kịp suy nghĩ gì cả.
Hạ điện thoại xuống, đầu óc Lệ Chi bắt đầu miên man.
***
Ngoài công viên, Kỳ Phong ngồi lặng lẽ trên băng ghế. Vẻ mặt vẫn điềm nhiên nhưng lòng anh thì nóng như lửa đốt. Anh chàng không biết nên nói thế nào với Lệ Chi và rằng cô gái sẽ phản ứng ra sao nếu nghe những lời bày tỏ kia. Như vậy có vội vàng quá chăng? Liệu Lệ Chi sẽ đồng ý đến với Kỳ Phong sau khi đã làm tổn thương Quang Dương? Bao nhiêu vấn đề nảy sinh khiến anh nhức cả đầu.
Nhìn vào đồng hồ, càng gần đến giờ hẹn, tim Kỳ Phong càng đập mạnh. Cố lấy bình tĩnh bằng cách nhắm mắt, hít sâu một hơi dài, ít giây sau anh chàng họ Lâm mở mắt ra và tình cờ trông thấy Lệ Chi đứng bên kia đường. Có vẻ cô nàng chờ đèn dành cho người đi bộ bật sáng mới qua đây.
Chẳng rõ vì lý do gì mà khi bóng dáng Lệ Chi xuất hiện trong đáy mắt màu xám thì Kỳ Phong thấy lòng nhẹ hẳn, một chút bình yên hạnh phúc cùng niềm vui len lỏi dâng trào.
Đèn đã bật sáng, Lệ Chi chậm rãi đi qua đường. Kỳ Phong dõi theo từng bước chân của cô gái. Đột nhiên, khi Lệ Chi ra được giữa đường thì một chiếc xe khách chạy đến áp sát giống như không cho con bé sang đường bên này. Rồi chiếc xe thắng gấp, dừng ngay trước mặt Lệ Chi. Còn chưa rõ sự việc tiếp theo thì thình lình cửa xe mở, nhanh như cắt, hai tên đàn ông lao xuống bắt nó đưa lên xe. Sự việc diễn ra quá nhanh làm người đi đường chỉ đứng ngớ ra nhìn theo.
Kỳ Phong hớt hải chạy ra đường. Không thể đuổi theo chiếc xe khách bằng cách chạy bộ được nên anhliền đưa mắt nhìn xung quanh tìm cách. Bỗng, thấy một chiếc taxi dừng lại để đón khách, không chừng chừ, Kỳ Phong lao đến đẩy mạng vị khách ra, leo lên xe.
Người tài xế bực mình toan xoay ra sau gắt thì đã bị anh chàng tóc bạch kim bóp cổ, giọng đầy hối thúc lẫn đe doạ:
“Mau đuổi theo xe khách ở phía xa kia! Nếu không nhanh lên thì ông đừng trách!”
Ngỡ Kỳ Phong là tên côn đồ nên ông tài xế hoảng sợ, tức tốc lái xe đuổi theo.
***
Trên xe khách, sau khi đã trói tay chân Lệ Chi xong, một giọng đàn ông vang vang:
“Đại ca, con bé này hét ghê quá!”
“Dán miệng nó lại!” – Thêm một giọng nữa ra lệnh – “Mày nhớ bịt mắt nó thật chặt, sau đó chúng ta sẽ đem nó đến một nơi rồi xử lý!”
Câu nói ấy vừa kết thúc là Lệ Chi thấy sợ hãi. Con bé không biết ai đang bắt cóc mình và vì mục đích gì. Nó cố gắng vùng thoát nhưng vô ích, tay chân bị trói chặt chẳng nhúc nhích gì được. Lệ Chi không rõ mình được đưa đi đâu, chỉ biết, đó là một quãng đường dài… Lệ Chi càng không ngờ ở phía sau, chỉ vì muốn đuổi theo xe khách này mà Kỳ Phong không ngừng đe doạ ông tài xế. Chiếc taxi chạy thục mạng.
Chương 20
Két! Chiếc xe khách thắng lại, Lệ Chi ngã nhào về trước theo quán tính. Chưa kịp hoàn hồn thì nó bị lôi xuống xe rồi được đưa đi đâu đó.
Đúng lúc, chiếc taxi nọ cũng dừng lại ngay sau đó mấy giây. Kỳ Phong mừng là mình đuổi kịp bọn bắt cóc. Mau chóng xuống xe, anh chàng cẩn thận lẻn vào bên trong ngôi nhà hoang mà chúng vừa kéo Lệ Chi vào.
… Bịch! Lệ Chi bị ném vào góc tường thật mạnh. Thế rồi, trong phút chốc không gian trở nên im lặng, như thế càng đáng sợ hơn, con bé không nghe động tĩnh gì nữa. Lệ Chi ngồi dậy, lùi dần ra phía sau, cố gắng tìm chỗ dựa an toàn.
Tách! Âm thanh đầu tiên vang lên, Lệ Chi lắng tai nghe, hình như có tiếng bước chân, ai đó đang tiến lại gần. Nỗi sợ của cô gái họ Diệp càng tăng cao khi cảm nhận được hơi thở của một người, ở rất gần. Chưa hết, nó còn thấy hơi nóng lan toả như thể có ngọn lửa ngay bên cạnh.
“Chà, dưới ánh lửa tôi thấy được sự run rẩy của cô đấy, Diệp Lệ Chi!”
Gì vậy? Kẻ bắt cóc biết tên Lệ Chi ư? Rốt cuộc người này là ai?
“Tôi biết cô đang thắc mắc chúng tôi là ai, vì sao lại bắt cóc cô. Yên tâm, xử lý cô xong, tôi sẽ cho cô biết.” – Người đó cười lớn rồi đứng dậy.
“Các người muốn gì? Nếu là bắt cóc tống tiền thì các người nhầm đối tượng rồi, tôi chỉ là một sinh viên nghèo!”
Người khi nãy buông câu nhạt nhẽo:
“Ai nói là tôi bắt cóc tống tiền? Tôi chỉ muốn hành hạ cô!”
“Thật ra tôi đắc tội gì với các người và các người định làm gì?”
“Ở đây có sáu người con trai ở cùng một cô gái, vậy theo cô chúng tôi sẽ làm gì nào?”
Lời tuyên bố của người đó vừa dứt thì Lệ Chi vô cùng sợ hãi, muốn khóc. Sáu tên này sẽ làm gì nó?
“Tôi không thù oán và chẳng hề quen biết những tên giang hồ như các người.”
“Không đâu, chúng ta biết nhau đấy! Chỉ lát nữa khi nghe tên tôi xong cô sẽ nhận ra!”
Là ai? Hắn là ai? Lệ Chi không ngừng nghĩ ngợi trong hoang mang.
Chợt, một giọng vang vang từ bên ngoài vọng vào:
“Đại ca Nhân, em đã xem kỹ, khu này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




