watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7566 Lượt

hợp thời, sau đó tôi ra ngoài dạy những người kia. Tiếp đến trước khi ra về các cô phải làm bài tổng hợp cho bài giảng của tôi hôm nay bằng cách tự làm đẹp cho mình.”

“Vâng, tùy anh.” – Lệ Chi gật gật.

Kỳ Phong đưa tay cầm lấy hộp phấn trắng, rồi xoay qua đẩy nhẹ mặt Lệ Chi lên:

“Được rồi chúng ta vào bài!”

Kỳ Phong bắt đầu. Bàn tay cứ thoăn thoắt, hết thoa kem đánh phấn rồi đến kẻ mắt, kẻ chân mày, tô son. Anh chàng vừa làm vừa nói, Lệ Chi mắt đảo liên tục, vì thấy khó chịu bởi từ trước đền giờ rất ít khi trang điểm.

Lâu lâu có vài cô đi vào phòng thử áo cho Kỳ Phong xem. Thậm chí có người còn ăn mặc kì dị, cách nói năng hơi bất bình thường khiến đôi lúc Lệ Chi nghĩ rằng đây là Hội những người điên thì đúng hơn.

Kỳ Phong thỉnh thoảng nói vọng ra ngoài:

“Áo tôi mượn đó đừng có làm rách!”

Lệ Chi mắc cười quá nhưng cười không được. Nó cố nhịn vì đang trang điểm đến nỗi mặt đỏ lên.

Ào! Ào! Nước từ vòi tuôn ra xối xả, Lệ Chi úp mặt xuống rửa mặt. Những vết kem, vết phấn, son đỏ bị nước rửa trôi đi hết. Kỳ Phong dạy nó xong bảo đi rửa mặt rồi ngồi đợi. Lệ Chi với tay lấy chiếc khăn lông gần đó lau mặt. Son đỏ lem ra dính lên khăn, nó hơi hoảng, liền vắt đại chiếc khăn trở lại vị trí cũ. Xong, cô gái trẻ “vô tư” bước ra ngoài và để “tội ác” giấu nhẹm trong phòng vệ sinh.

Lệ Chi ngồi xuống chiếc ghế gỗ gần cửa sổ rồi đưa mắt nhìn sang những cô gái nọ. Họ cũng giống nó, bị thất tình, bị đá? Nếu vậy thì hóa ra cũng còn nhiều người sống thủy chung. Nghĩ thế Lệ Chi thấy vui vui, ít ra nó không đơn độc trong cuộc sống nhộn nhịp này. Chợt, Lệ Chi thấy Kỳ Phong vào phòng vệ sinh, nơi đó chỉ để rửa mặt nên trai gái đều vào được. Vài giây tiếp đó, những cô gái nghe tiếng anh chàng này la oai oái vì chiếc khăn lông yêu quý bị dính son. Lệ Chi liền ngó lơ nơi khác như không biết chuyện gì.

… Bốp! Bốp! Tiếng vỗ tay của Kỳ Phong vang lên khiến các cô phải dừng chuyện đang làm. Anh chàng nhìn họ, nét mặt hơi bực bội có lẽ là do chiếc khăn lông bị dính sơn.

“Được rồi, nãy giờ tôi đã chỉ mọi người các phương pháp tự làm đẹp cho mình: cách chọn trang phục, cách trang điểm. Bây giờ trước khi ra về các cô phải làm một bài tập nho nhỏ bằng cách vận dụng những bài học lúc nãy, sau đó ra trình diễn tôi xem, đạt yêu cầu thì về, còn không đạt thì… cũng về luôn mai tính tiếp. Nào bắt đầu đi!”

Xì! Giọng các cô vang lên khe khẽ vì câu nói lãng xẹt của Kỳ Phong nhưng rồi họ cũng lao vào cuộc. Cô nào cũng hăm hở, còn Lệ Chi cứ đứng đắn đo suy nghĩ…

Khi các cô gái đã vào trong phòng để thay đồ thì đúng lúc bên ngoài, Hoàng Cường đến còn mang cơm cho Kỳ Phong nữa.

“Tự dưng cậu lại nấu cơm thế?”

“Tớ nghĩ hôm nay chắc Lệ Chi về trễ nên nấu giúp cô ấy.” – Hoàng Cường cười.

“Mới 7h thôi, dù sao cô Lệ Chi đó thiếu nợ tớ chứ bộ. Người giúp việc thì phải lo việc nấu nướng thôi bận tâm chi cho mệt.” – Kỳ Phong vô tâm bảo.

“Thôi được rồi!” – Hoàng Cường chuyển đề tài – “Mấy cô gái của chúng ta đâu?”

“Trong đó!” – Kỳ Phong đáp gọn, tay chỉ về phía phòng nhỏ bên trái đang nhộn nhịp tiếng nói cười của nhiều người.

Một tiếng sau, Kỳ Phong gọi to:

“Các cô xong chưa, sao lâu thế?”

Tiếng những cô gái rất khẽ:

“Cậu ra đi!”

“Không cậu ra trước đi, tớ ra sau!”

“Mệt mấy bà quá, chán!”

Có vẻ họ mắc cỡ và đang đùn đẩy cho nhau.

“Ra đi nào, các cô định ở trong đó luôn à?” – Hoàng Cường nói lớn, giọng pha chút đùa cợt.

Im lặng. Tiếng ồn ào đột nhiên ngưng bặt. Hai chàng trai nhìn nhau, không biết chuyện gì đang diễn ra. Mấy phút sau cửa phòng mở, một cô gái bước ra e thẹn.

“Làm như tôi sắp ăn thịt các cô không bằng. Xong rồi thì cứ ra tôi sẽ góp ý.” – Kỳ Phong khoanh tay.

“Vâng… thầy thấy thế nào? Ngại quá đây là lần đầu tiên em trang điểm như vậy.”

Cũng đúng, trước đây những cô gái này vốn ăn mặc giảndị thậm chí có người còn bị chê là quê mùa, bây giờ lại bảo họ mặc váy ngắn bó người, áo dây, hoặc hở cổ lại còn trang điểm mang giảy gót cao cả tấc khiến họ e dè sợ sệt. Vì thấy kì kì nên các cô không dám ra.

Kỳ Phong thở dài:

“Được rồi tôi hiểu. Cô xoay một vòng tôi xem.”

Cô gái gật đầu.

Thấy cô đầu tiên ra thế là những cô kia bớt ngại liền lần lượt ra theo. Dần dà mấy người sau đi ra mạnh bạo hơn dứt khoát hơn. Mười người đã vượt qua hết, dĩ nhiên cũng có người chưa đạt yêu cầu. Cuối cùng còn lại Diệp Lệ Chi… Mọi người đang chờ đợi thì chợt con bé thò đầu ra nhìn, mặt bí xị khi thấy ai cũng đẹp.

Một người trong nhóm liền thúc giục:

“Ra đi xem nào, còn mình bồ đấy!”

Lệ Chi gãi gãi đầu, Hoàng Cường ra dấu:

“Phải đó cô cứ ra đừng ngại.”

Lệ Chi nhìn sang Kỳ Phong, anh đang gõ nhịp tay lên bàn dường như đã mất kiên nhẫn.

“Hay là tôi vào cõng cô ra nhé?” – Kỳ Phong cười đùa, nụ cười xạo và khó ưa.

“À thôi.” – Lệ Chi xua tay vì biết tỏng anh hỏi thế là để giễu mình – “Tôi sẽ ra.”

Lệ Chi thu hết can đảm, bước ra. Lập tức, những cô gái kia thốt lên:

“Woa, xinh thật!”

Lệ Chi mặc chiếc áo váy màu đen hai dây, loại dây to có đính hoa cùng những đường ren mỏng. Phần dưới là dạng váy xếp hơi xòe rộng, các hạt cờm lấp lánh men theo những đường xếp tạo thêm vẻ duyên dáng cho nó. Váy dài qua tận đầu gối vậy mà Lệ Chi cứ dùng tay kéo kéo xuống. Con bé thấy hơi khó chịu.

Tóc Lệ Chi được uốn quăn ở dưới đuôi, nhìn những sợi tóc buông xõa xuống bờ vai trần trông gương mặt thật thanh thoát.

Đôi mắt Lệ Chi được cái là hơi to, lại tròn nên thật nổi bật với màu tím nhạt pha chút kim tuyến quét nhẹ trên mí mắt. Lông mi dài hơi cong, đôi lông mày rậm được tô đen. Những thứ đó đều ẩn sau cặp kính cận, có vẻ chúng đang trốn. Đôi gò má hồng làm tôn lên gương mặt với nước da trắng do phủ một lớp kem mỏng. Bờ môi chúm chím với loại son bóng màu hồng nhạt.

Tất cả đều mỹ mãn nhưng mọi người ngạc nhiên là vì sao Lệ Chi không mang giày. Hai bàn chân cứ chà chà vào nhau. Con bé đẩy nhẹ cặp kính lên:

“Vì tôi không tìm được chiếc giày nào thích hợp nên…”

Nó ngưng bặt, rồi đột nhiên nghĩ chắc mình buồn cười lắm. Lệ Chi cúi mặt xuống, chưa bao giờ nó “lột xác” theo kiểu này.

Bỗng, một đôi giày đen có nơ đưa ra trước mặt, Lệ Chi ngạc nhiên ngước lên. Kỳ Phong nhìn nó, ánh mắt màu xám vẫn lạnh lùng.

“Cô mang vào đi như thế là hợp!”

Lệ Chi gật nhẹ, toan giơ tay đón lấy thì Kỳ Phong cúi người xuống. Anh nắm bàn chân con bé nhấc bổng lên nhẹ nhàng.

Những cô gái kia thốt lên ngưỡng mộ:

“Ôi, còn mang cả giày cho!”

Lệ Chi cũng bất ngờ, đôi mắt đảo liên tục, thấy hơi ngượng. (^0^) Nhưng Kỳ Phong nhìn chân cô gái xong thở hắt:

“Chân cô hơi to nên mang cẩn thận kẻo đứt dây giày, tôi không có

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT