|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
kì nên các cô không dám ra.
Kỳ Phong thở dài:
“Được rồi tôi hiểu. Cô xoay một vòng tôi xem.”
Cô gái gật đầu.
Thấy cô đầu tiên ra thế là những cô kia bớt ngại liền lần lượt ra theo. Dần dà mấy người sau đi ra mạnh bạo hơn dứt khoát hơn. Mười người đã vượt qua hết, dĩ nhiên cũng có người chưa đạt yêu cầu. Cuối cùng còn lại Diệp Lệ Chi… Mọi người đang chờ đợi thì chợt con bé thò đầu ra nhìn, mặt bí xị khi thấy ai cũng đẹp.
Một người trong nhóm liền thúc giục:
“Ra đi xem nào, còn mình bồ đấy!”
Lệ Chi gãi gãi đầu, Hoàng Cường ra dấu:
“Phải đó cô cứ ra đừng ngại.”
Lệ Chi nhìn sang Kỳ Phong, anh đang gõ nhịp tay lên bàn dường như đã mất kiên nhẫn.
“Hay là tôi vào cõng cô ra nhé?” – Kỳ Phong cười đùa, nụ cười xạo và khó ưa.
“À thôi.” – Lệ Chi xua tay vì biết tỏng anh hỏi thế là để giễu mình – “Tôi sẽ ra.”
Lệ Chi thu hết can đảm, bước ra. Lập tức, những cô gái kia thốt lên:
“Woa, xinh thật!”
Lệ Chi mặc chiếc áo váy màu đen hai dây, loại dây to có đính hoa cùng những đường ren mỏng. Phần dưới là dạng váy xếp hơi xòe rộng, các hạt cờm lấp lánh men theo những đường xếp tạo thêm vẻ duyên dáng cho nó. Váy dài qua tận đầu gối vậy mà Lệ Chi cứ dùng tay kéo kéo xuống. Con bé thấy hơi khó chịu.
Tóc Lệ Chi được uốn quăn ở dưới đuôi, nhìn những sợi tóc buông xõa xuống bờ vai trần trông gương mặt thật thanh thoát.
Đôi mắt Lệ Chi được cái là hơi to, lại tròn nên thật nổi bật với màu tím nhạt pha chút kim tuyến quét nhẹ trên mí mắt. Lông mi dài hơi cong, đôi lông mày rậm được tô đen. Những thứ đó đều ẩn sau cặp kính cận, có vẻ chúng đang trốn. Đôi gò má hồng làm tôn lên gương mặt với nước da trắng do phủ một lớp kem mỏng. Bờ môi chúm chím với loại son bóng màu hồng nhạt.
Tất cả đều mỹ mãn nhưng mọi người ngạc nhiên là vì sao Lệ Chi không mang giày. Hai bàn chân cứ chà chà vào nhau. Con bé đẩy nhẹ cặp kính lên:
“Vì tôi không tìm được chiếc giày nào thích hợp nên…”
Nó ngưng bặt, rồi đột nhiên nghĩ chắc mình buồn cười lắm. Lệ Chi cúi mặt xuống, chưa bao giờ nó “lột xác” theo kiểu này.
Bỗng, một đôi giày đen có nơ đưa ra trước mặt, Lệ Chi ngạc nhiên ngước lên. Kỳ Phong nhìn nó, ánh mắt màu xám vẫn lạnh lùng.
“Cô mang vào đi như thế là hợp!”
Lệ Chi gật nhẹ, toan giơ tay đón lấy thì Kỳ Phong cúi người xuống. Anh nắm bàn chân con bé nhấc bổng lên nhẹ nhàng.
Những cô gái kia thốt lên ngưỡng mộ:
“Ôi, còn mang cả giày cho!”
Lệ Chi cũng bất ngờ, đôi mắt đảo liên tục, thấy hơi ngượng. (^0^) Nhưng Kỳ Phong nhìn chân cô gái xong thở hắt:
“Chân cô hơi to nên mang cẩn thận kẻo đứt dây giày, tôi không có tiền đền cho người ta đâu!” 0
Lệ Chi lẫn những người kia trố mắt kinh ngạc. Họ càng “sốc” hơn khi Kỳ Phong “ném”đôi giày vào người con bé:
“Cô tự mang đi chứ, còn về phần bài làm của cô thì…” – Kỳ Phong rờ cằm suy nghĩ.
Lệ Chi lầm bầm vì bị hố nặng. Đúng là chỉ có điên mới trông chờ anh ta mang giày cho. Thế mà cứ ngỡ lúc nãy tiếc thiệt! Nó thở dài vẻ luyến tiếc.
Lệ Chi mang giày vào xong, liền đứng dậy. Nó suýt té bởi giày khá cao, ngước lên hỏi:
“Này, Kỳ Phong…”
Đột ngột, anh chàng tóc bạch kim tháo cặp kính cận của Lệ Chi ra. Cô gái họ Diệp bực mình:
“Làm gì vậy? Tôi không thấy gì hết!”
“Cô mang được kính áp tròng chứ?” – Kỳ Phong hỏi – “Nếu có thể thì đừng nên đeo kính vì nó sẽ che đi đôi mắt của cô. Nàng tiên xinh thế mà lại không dám bước ra, phiền!”
Tức thì, Lệ Chi ngạc nhiên trước câu nói đó.
Kỳ Phong quay qua các cô gái:
“Được rồi hôm nay đến đây nghỉ. Các cô về đi chiều mai tiếp tục. À, nhớ trả lại quần áo giày dép cho tôi, ai mà lén mang về thì biết tay.”
Các cô bật cười. Còn Lệ Chi vẫn còn đứng ngẩn ngơ.
“Cô làm gì đứng ngớ ra thế? Vào thay đồ còn về. Sáng mai cô phải đi học đúng không?” – Kỳ Phong ngáp vươn vai – “Hoàng Cường, tớ về trước cậu ở lại lo nhé.”
Dứt lời anh chàng bước ra khỏi phòng.
Thấy Lệ Chi cứ đứng bất động, Hoàng Cường vỗ nhẹ vai nó:
“Cô thay đồ còn về chứ.”
“À, ừm…” – Lệ Chi gật khẽ. Dường như cô gái này vẫn còn nghĩ về câu nói khi nãy của Kỳ Phong.
Tối hôm đó thế là kết thúc.
Chương 5
Lệ Chi vừa dứt lời thì cô gái kia đã cười lớn đầy giễu cợt, mỉa mai:
“Giặt à? Nghe cách ăn nói thì đúng là thứ quê mùa. Này, đừng tưởng cứ khoác lên người bộ áo mới, trang điểm làm tóc thì có thể trở thành người xinh đẹp và giàu có, đồ nhà quê! Chiếc áo váy này có giặt cũng chẳng phải là chiếc áo lúc trước.”
“Vậy cô muốn tôi làm gì tôi sẽ làm để tạ lỗi!”
“Làm gì ư?” – Cô gái nọ đặt ly rượu xuống, quay qua nhìn Lệ Chi – “Cô… hãy quỳ xuống xin lỗi tôi sẽ bỏ qua!”
“Quỳ á?” – Lệ Chi lặp lại câu nói lúc nãy đồng thời không giấu được vẻ mặt bất ngờ.
“Sao? Không chịu à vậy thì cô đừng hòng rời khỏi đây! Cứ quỳ đi tôi sẽ bỏ qua!”
Lệ Chi không nói, tay siết chặt. Quỳ ư? Làm sao có thể quỳ lạy xin lỗi chỉ vì làm dơ chiếc áo váy, với lại con bé đâu cố ý. Thật là quá đáng! Lệ Chi đưa mắt nhìn xung quanh, rất nhiều người đang chú ý đến sự việc này, có lẽ họ cũng đang chờ nó sẽ quỳ xuống mong được tha thứ. Con bé vẫn đứng và im lặng.
“Chuyện gì vậy Lan Lan?”
Một người con trai chen vào đám đông, đến bên cô gái nọ. Hóa ra cô ta tên Lan Lan.
“Anh, con nhỏ quê mùa này làm dơ váy em. Em bảo nó quỳ xuống xin lỗi nhưng nó không chịu!” – Lan Lan làm nũng.
“Được rồi để anh giải quyết cho.” – Anh chàng đó vỗ về.
“Chà lại có thêm đồng minh nữa, chẳng biết sẽ làm gì mình đây.” – Lệ Chi nghĩ thầm.
Chợt anh ta kêu lên: “Diệp Lệ Chi?”
Lệ Chi giật mình đồng thời ngạc nhiên vì sao anh chàng đó lại biết tên mình.
“Không nhận ra người quen cũ sao?” – Anh ta đến bên cạnh tiếp tục hỏi.
Cô gái họ Diệp liền ngước lên nhìn nhưng mờ quá không nhìn ra ai cả. Vừa lúc ấy giọng Lan Lan chen vào:
“Diệp Lệ Chi ư? Làm sao lại là nó được?”
Gì thế này? Cái cô Lan Lan cũng biết mình sao? Đến nước này, Lệ Chi đành lấy kính ra đeo vào. Và con bé hết sức kinh ngạc khi thấy người con trai trước mặt mình là Trần Đạt – người bạn trai cùng lớp và cũng là mối tình đầu của nó. Lệ Chi còn đang ngạc nhiên thì Lan Lan khoanh tay lại, cười:
“À! Đúng là Diệp Lệ Chi! Cô đeo cái kính xấu xí ấy vào tôi mới nhận ra đó.”
Lúc này Lệ Chi mới chú ý sang Lan Lan, cô ta rất quen. Con bé cố gắng nhớ, một hình ảnh mơ hồ nào đó hiện ra, càng lúc càng rõ. Nụ cười ngạo nghễ chẳng xem ai ra gì… Mắt Lệ Chi chợt sáng lên:
“Cô là người đã đứng cạnh Trần Đạt khi chúng tôi chia tay. Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




