watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7576 Lượt

Hình ảnh đôi giày bất chợt cứ lởn vởn trong đầu Kỳ Phong.

“Khi nãy nghe cô nói là quý chiếc áo váy tôi đứ cho thì tôi rất ngạc nhiên đó.” – Anh chàng tóc bạch kim bẻ lái câu chuyện sang hướng khác.

“Vì lúc đưa áo cho tôi anh có bảo Nếu làm hư thì biết tay tôi! Lúc nãy áo bị dơ, tôi nghĩ đến gương mặt đáng sợ của anh và nghĩ cả việc bồi thường áo nên tôi… sợ hãi mới nói thế.” – Lệ Chi sụ mặt.

“Đựơc rồi dù sao cũng không phải lỗi của cô nên tôi sẽ không bắt cô bồi thường ngay! Cô có thể trả góp cho tôi mỗi ngày.” – Kỳ Phong bảo, mặt tỉnh bơ.

Lệ Chi lầm bầm điều gì đấy trong miệng. Biết thế, Kỳ Phong phì cười. Ngồi một, lúc anh đứng dậy vươn vai:

“Trời tối rồi về nhà thôi. Diệp Lệ Chi, cô định ngồi ở đây cho đến sáng ư?”

“Anh về trước đi, một lát sau tôi sẽ về.”

“Không được cô ngồi ở đây biết đâu sẽ lại làm dơ áo tôi thì sao. Tôi không tin tưởng nên tôi muốn cô phải về.” – Giọng anh đầy thúc giục như muốn ép con bé.

Lệ Chi lại lủa rủa. Nó đứng dậy với tay lấy đôi giày và bước đi khập khiễng.

…..

“Cô đón taxi để xe đưa cô về tận nhà, bàn chân sưng to thế kia làm sao mà đi được?”

Kỳ Phong đi lò dò theo sau Lệ Chi, chẳng hiểu sao anh chàng này lại bám đuôi con bé.

“Tôi làm gì có tiền mà thuê taxi chứ. Với lại chân cũng không đau lắm tôi có thể tự về nhà.” – Lệ Chi vừa đi vừa ngoái cổ nói vọng ra sau.

“Ừm, tùy cô.”

Thế là cả hai cứ đi cùng nhau nhưng chẳng ai nói chuyện với ai. Lệ Chi đi trước, Kỳ Phong lững thững theo sau.

“Sao anh cứ theo tôi hoài vậy?”

“Cô nói năng cho cẩn thận. Đường này tôi đi về mấy ngàn lần rồi. Từ công ty số 22 về nhà tôi chỉ có con đường này thôi.”

Lệ Chi thấy hơi bị quê. Có lẽ anh ta đang cười thầm mình, nó tự nhủ. Bất chợt, con bé dừng lại nghiến răng nhăn mặt vì chân đau nhói. Lệ Chi nhìn xuống hình như chân sưng to hơn nên càng lúc càngđau. Đi tiếp một đoạn thấy băng ghế dài con bé mừng rỡ liền đi chầm chậm đến đó ngồi xuống.

“Sao thế, đau lắm à? Tôi bảo thuê taxi về mà không nghe.” – Kỳ Phong cúi mặt hỏi cô gái.

Lệ Chi ngước nhìn, vẻ bực bội:

“Đã bảo tôi không có tiền, anh cho tôi mượn đi! Mà anh lắm lời thế, sao không về nhà đi? Tôi sẽ không làm dơ áo nữa đâu, mai giặt sạch rồi tôi đem trả cho.”

“Cô đã muốn vậy thì tôi về, nhớ giặt sạch đó!” – Kỳ Phong bỏ đi lên trước sau khi dứt lời.

Lệ Chi dõi theo bóng anh, bĩu môi.

Ngồi xoa xoa bàn chân được một lúc cô gái họ Diệp toan đứng dậy thì thấy đôi chân của ai đó bước đến gần rồi dừng lại. Ngước mặt lên, Lệ Chi ngạc nhiên khi thấy Kỳ Phong nhìn. Vẫn cái nhìn lạnh lùng của đôi mắt xám.

Lệ Chi định hỏi thì chợt anh chàng tóc bạch kim quay lưng lại ngồi xuống. Lệ Chi chưa kịp hiểu gì thì Kỳ Phong cất giọng:

“Lên đi, tôi cõng cô về!”

“Cõng?! Anh… anh cõng tôi ư?” – Cô gái vô cùng kinh ngạc.

“Phải, để cô ở lại một mình tôi không yên tâm.”

“Nhưng tôi nặng lắm đấy, chưa kể áo váy tôi mặc đã dơ nếu anh cõng thì áo anh cũng sẽ dơ luôn.”

“Tôi biết nhưng cô khỏi lo cứ lên đi, gần mười một giờ đêm rồi!” – Kỳ Phong giục.

Lệ Chi chần chừ trong mấy giây rồi cũng đứng dậy, không quên vác đôi giày theo. Con bé từ từ leo lên lưng Kỳ Phong, hai tay quàng qua cổ anh chàng. Kỳ Phong đứng dậy, suýt khụy chân nhưng vẫn còn giữ được thăng bằng.

“Cô nặng gớm!”

“Thì tôi đã bảo mà…”

Đứng một lúc, Kỳ Phong cất bước. Cứ ngỡ là không chịu được khối lượng của Lệ Chi nào ngờ anh chàng mảnh khảnh này lại bước đi một cách nhẹ nhàng.

“Tôi không nặng à?”

“Nặng như heo nhưng vì tôi vẫn thường leo núi, bơi lội, chạy điền kinh ngoài ra còn tập vài môn thể thao khác nên tôi rất khỏe.”

Leo núi? Bơi lội? Điền kinh? Lệ Chi tự hỏi không biết làm cách nào mà anh ta có thể tập thể thao với thân hình ốm nhom như thế. Đột nhiên, con bé tưởng tượng cảnh Kỳ Phong leo núi rồi anh bị gió thổi bay và vướng lại vào một cành cây nào đó. Nghĩ thế nó bật cười.

“Cô lại nghĩ ra trò gì nữa đó?”

Nghe Kỳ Phong hỏi, Lệ Chi ngừng cười, đáp với vẻ hời hợt:

“Không có gì.” – Rồi như nhớ ra gì đó con bé hỏi – “Lúc nãy anh nói, để tôi lại một mình anh không yên tâm vậy…”

Chẳng hiểu sao đến đấy Lệ Chi ngừng lại. Một lần nữa cô bạn này lại bỏ dở câu nói của mình, dường như có sự dò ý nào đó, nhưng là ý gì?

Dĩ nhiên, Kỳ Phong hiểu được ngụ ý của thái độ “dò xét” mờ ám kia. Anh liền “gạt phăng” đi “cái ý” ấy bằng câu nói:

“Ừ thì tôi không yên tâm để cô lại một mình vì tôi sợ cô ngồi mãi rồi ngủ gật lúc nào không biết. Đến nửa đem cô lăn xuống ghế ngã nhào ra đất thế là lại dơ áo váy của tôi. Chỉ đơn giản vậy thôi.”

Đơn giản á?! Lệ Chi nghĩ thầm, gương mặt méo xệch. Không ngờ trên đời lại có người con trai như vậy. Thế mà anh ta cũng nghĩ ra được.

Chương 6

Lệ Chi lại bị hố. Nhưng thật ra thì nó muốn dò xét Kỳ Phong điều gì chứ, cả bản thân cũng không rõ nữa.

“Nếu mệt…” – Kỳ Phong đột ngột lên tiếng làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Lệ Chi – “Cô có thể dựa lên vai tôi chợp mắt một tí, chỉ chợp mắt thôi đấy và đừng có làm dơ áo tôi.”

Lệ Chi lầm bầm, tại sao lúc nào Kỳ Phong cũng như vậy nhỉ, cứ hay đề cập đến những vấn đề vô duyên. Câu trước còn nghe được qua câu sau là mất cảm tình liền.

“Thế thì tôi dựa một lát nhé, tại anh nói đó nha.”

Không nghe trả lời, Lệ Chi nhìn xuống bờ vai Kỳ Phong. Đôi vai vững chắc, bờ vai áo màu đen càng khiến nó thêm to lớn. Con bé đảo mắt liên tục trông gian gớm. Rồi từ từ và nhẹ nhàng, Lệ Chi ngã đầu lên bờ vai anh chàng tóc bạch kim. Nhắm mắt lại thật dễ chịu, cảm giác vô cùng yên tâm, con bé cười cười,

nụ cười bẽn lẽn. Nó ngửi được mùi thơm tỏa ra từ những sợi tóc bạch kim của Kỳ Phong và cảm nhận được mỗi bước chân của anh thật nhẹ nhàng. Lúc đó, Lệ Chi ước sao cứ được mãi thế này không bao giờ dừng lại. Và nó đã thiếp đi rất ngon lành.

***

“Woa, ngủ thoải mái quá! Dễ chịu thật!”

Lệ Chi thức dậy sau một giấc thật ngon và vươn vai ngáp dài. Con bé vặn người, uốn éo, bẻ tay chân, đó là thói quen khi thức dậy. Lệ Chi bước xuống giường mắt dường như mở không nổi, còn phải thay đồ dùng điểm tâm để còn đi học. Đang bước đi lò dò thì con bé vấp phải vật gì cưng cứng, suýt nữa ngã nhào nhưng đã kịp lấy lại bình tĩnh và tiếp tục đi trong cơn mê. Được một đoạn thì Cốp! vật gì đó đập vào đầu Lệ Chi, nó lắc đầu choáng váng rồi lại “phiêu du” tiếp. Mở cửa bước thật nhanh, con bé không ngờ rằng phía trước là bậc thang chính vì vậy nên Rầm! Rầm! liên tiếp vang lên. Có lẽ không cần nói cũng đoán được hậu quả thế nào.

Nửa tiếng sau…

“Tại sao tôi lại ở nhà anh, ngủ trong phòng của anh và còn mặc

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT