watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7564 Lượt

là bạn gái mới của anh ấy!”

“Đúng rồi đó, xem ra cô vẫn còn nhớ tôi. Lần cuối tôi gặp cô thì lúc đó cô chỉ là một cô gái xấu xí với cái kính cận khó ưa và đang khóc rất thê thảm vì bị… đá!” – Lan Lan nhìn sơ Lệ Chi – “Hôm nay trông cô khác lắm.”

“Xem ra, em có vẻ khá lên nhỉ hay là kiếm được thằng nào?” – Trần Đạt hỏi giễu – “Nhưng thằng đó chịu được cái tính thủy chung khờ khạo của em thì đáng khâm phục thật!”

“Lâu rồi không gặp anh vẫn đáng ghét như xưa. Tôi thấy chuyện không ngờ ở đây chính là hai kẻ xấu xa như hai người lại đến với nhau nhanh thế đã vậy còn tỏ ra mình cao sang!” – Lệ Chi nói mắt không thèm nhìn hai người kia.

“Mày…”

Lan Lan định lấn tới nhưng bị Trần Đạt cản lại. Hắn từ tốn quay sang Lệ Chi, cười:

“Miệng mồm cô gớm thế? Không hiểu sao một kẻ như cô lại có thể đến được đây lại còn “lột xác” một cách đáng kinh ngạc. Thằng bạn trai cô bị bỏ “thuốc lú” à? Đừng nói là nó thích sự “thủy chung ngu ngốc” hay “sự nghe lời răm rắp khờ khạo” của cô nhé?”

“Phải thì sao chứ, anh tức vì không được uống “thuốc lú” hả? Anh không có phần phước đó đâu.” – Lệ Chi nói tức Trần Đạt rồi quay sang Lan Lan – “Chuyện chiếc áo váy nếu cô không muốn tôi giặt sạch nó thì thôi tôi chỉ có thể nói lời xin lỗi còn bảo tôi quỳ thì không bao giờ. Không có chuyện gì nữa đúng không, tôi xin phép rời khỏi đây.”

Lệ Chi quay bước. Trần Đạt nhìn sang Lan Lan và cô ả hiểu ý. Lợi dụng lúc Lệ Chi đi ngang qua, cô gái độc ác đó sẵn tay đẩy ngã nó. Quá bất ngờ vì bị đẩy thêm việc chân bị trặc nên con bé ngã nhào vào bàn thức ăn. Khỏi phải nói thức ăn văng tung tóe khắp nơi, cả trên chiếc áo váy màu trắng sữa nó đang mặc. Sau một hồi im lặng thì những tràng cười bắt đầu vang lên. Về phía Lệ Chi, con bé ngước nhìn, một đám thượng lưu gớm ghiếc. Nó từ từ đứng dậy, dù chân đau nhói, cất giọng:

“Các người cười thật thối y như những con quái vật kinh tởm!”

Tiếng cười vẫn tiếp tục. Trần Đạt vỗ tay cười ha hả:

“Sao? Mùi vị thức ăn của giới thượng lưu thế nào? “Ngon” chứ? Chà hôi quá, hôi như mùi bọn nhà nghèo. Nào gọi bạn trai ra đi chứ! Cô bảo nó thích sự thủy chung của cô lắm mà, chắc hắn cũng cảm thấy nó “ngon”!” – Hắn phá lên cười cùng những người kia – “Nói thật nhé còn tôi thì kinh tởm cái sự thủy chung của côlắm rồi!”

“Ừ, cô nàng nghèo chung thủy khờ khạo và anh chàng người yêu uống thuốc lú!” – Lan Lan tiếp lời.

Từ nãy đến giờ ở phía ngoài Kỳ Phong và ba cô gái nọ đã chứng kiến mọi việc. Thấy tình hình như vậy cô tóc dài xoay qua Kỳ Phong:

“Thầy mau ra giúp cậu ấy đi!”

“Nếu tôi bước vào bênh vực thì Lệ Chi sẽ càng bị đem ra giễu cợt.”

“Thế nhưng…”

Kỳ Phong ngắt lời cô tóc tém:

“Hãy cứ để Lệ Chi tự giải quyết. Không phải lúc nào chúng ta cũng chờ đợi ai đó đến giúp. Vì lúc đó sẽ chẳng có ai khác ngoài bản thân mình!”

Nói về Lệ Chi, con bé nhìn Trần Đạt, gương mặt tức giận:

“Anh gây chuyện với tôi thế nào cũng được nhưng vì sao lại làm hỏng áo của tôi chứ. Chiếc áo váy này là của một người đã tặng, có biết là tôi rất quý không?”

Lan Lan kêu lên:

“Ồ vậy à? Hóa ra vì người ta nghèo nên mới quý cái áo người khác tặng. Tôi làm dơ đấy cô làm gì tôi?”

“Làm gì à?” – Lệ Chi cười nhẹ xong xoay qua vớ lấy đĩa bánh kem rồi quay lại nhìn Lan Lan – “Tôi cho cô biết tôi sẽ làm gì!”

Dứt lời, Lệ Chi ụp đĩa bánh kem lên áo Lan Lan. Sửng sốt, cô ả bàng hoàng đến mức miệng chỉ lắp bắp:

“Mày… mày…”

Lệ Chi xua tay:

“Chưa xong đâu!” – Nó lấy ngón tay quẹt bánh kem rồi “thoa” lên mặt cô nàng đáng ghét.

Thấy thế Trần Đạt xông vào:

“Cô làm gì vậy?”

Ào! Những người xung quanh bất ngờ, còn Trần Đạt há hốc mồm vì Lệ Chi đổ rượu lên đầu hắn. Rượu chảy từ trên xuống ướt cả bộ áo vét sang trọng mà hắn mặc. Lệ Chi đưa mắt sang những người đang đứng nhìn:

“Như các người thấy đấy gây chuyện với người khác thì sẽ có kết cuộc như vậy. Người nghèo cũng là con người, không phải thích làm gì thì làm đâu, rõ chứ bọn nhà giàu đáng ghét!”

Xong, Lệ Chi bước đi, đám đông tản dần ra. Con bé rời khỏi đó với cái chân khập khiễng vì bị trặc nhưng nó vẫn bước đi thật hùng dũng. Nhưng những người nhà giàu đó đâu biết rằng từ nãy đến giờ Lệ Chi rất muốn khóc dù vậy nó vẫn tự nhủ nhất định không được khóc phải cười để chúng biết mặt. Lệ Chi vừa đi vừa chùi chùi vết son môi, cả phấn trang điểm, nó không muốn mình mang bộ mặt giống bọn thượng lưu đó…

***

Đêm nay không gian thật ướt át hình như lúc nãy đã có một trận mưa rào. Lệ Chi đang lẫn thẫn bước đi, đôi chân trần tím tái vì lạnh. Lúc rời khỏi công ty 22, Lệ Chi đã tháo bỏ đôi giày và cầm vắt vẻo trên tay. Dĩ nhiên chân nó vẫn còn khập khiễng đau nhói. Lệ Chi mệt mỏi ngồi phệch xuống băng ghế ướt nước mưa. Tiếng thở dài phát ra khi con bé nhìn lại mình, chiếc áo váy đang mặc không còn là màu sữa nữa mà chuyển sang nhiều màu, có cả một sợi mì khô “đính” lên trên áo nữa chứ. Chà, không biết phải ăn nói sao với Kỳ Phong. Rồi ánh mắt Lệ Chi nhìn dáo dác xung quanh, dòng người qua lại tấp nập không ngớt, ai ai cũng gấp gáp như muốn về nhà thật nhanh. Xa xa những ánh đèn đủ màu sáng rực một vùng trời đêm, mọi vật đều treo mình lên tấm áo choàng của đêm đen. Nhưng tất cả những điều đó không đủ khiến Lệ Chi chú ý vì nó đang nghĩ. Nhiều chuyện cứ liên tiếp xuất hiện trong đầu, cả chuyện khi nãy trong buổi tiệc… Đôi mắt ráo hoảnh như bị vắt kiệt nước, khô ran và cay cay. Thế rồi đầu óc con bé bỗng trở nên trống rỗng, những thứ muốn nghĩ đến bỗng nhiên bốc hơi, không còn sót lại điều gì cứ như chúng chưa từng tồn tại…

“Sao buồn vậy? Lúc nãy cô dũng cảm lắm mà, sao giờ lại ủ rũ thế?”

Lệ Chi ngước lên, là Lâm Kỳ Phong. Chẳng hiểu sao, con bé nhận lại ra sự dửng dưng hời hợt đáng ghét dẫu anh chàng đang nhìn mình. Lệ Chi xoay đầu lại vị trí cũ, không buồn trả lời. Kỳ Phong ngồi xuống cạnh cô bạn, đôi mắt màu xám nhìn đôi giày được xếp ngay ngắn rồi nhìn sang đôi chân trần tím tái kia đang to lên vì sưng.

“Tôi xin lỗi!” – Kỳ Phong phá tan bầu không khí tẻ nhạt.

“Về chuyện gì?” – Lệ Chi hỏi cộc lốc, giọng thấp dần.

“Về việc tôi bảo cô đến dự tiệc và cả việc bắt cô mang giày cao gót thế kia.”

“Chuyện ở buổi tiệc là ngoài ý muốn, đó càng không phải lỗi của anh. Còn đôi giày… Có lẽ nó không hợp với tôi.”

Lệ Chi dừng lại khiến câu nói bị bỏ lửng. Con bé buồn bã, nỗi buồn cứ làm cho đôi mắt đen sâu thăm thẳm. Kế bên, Kỳ Phong hiểu. Anh còn biết Lệ Chi đang nghĩ gì qua câu nói dở dang lúc nãy.

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT