watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7569 Lượt

áo của anh nữa?”

Lệ Chi đang đi qua đi lại thì bất chợt nhìn Kỳ Phong hét lên. Giọng hét còn to hơn tiếng nổ của quả bom. (>x<).

Kỳ Phong ngồi trên ghế, dùng tay lau lau một bên mặt, dường như đối phương văng miểng hơi bị nhiều.

“Cô nghe tôi nói đây! Đêm qua tôi cõng cô về cô nhớ không? Tôi có hỏi nhà cô ở đâu nhưng không nghe trả lời, quay qua tôi thấy cô đã ngủ, nước dãi chảy dài trên vai áo tôi. Đó là lý do vì sao tôi không đưa cô về nhà được. Thế là tôi cõng cô về nhà tôi. Tôi tốt bụng nhường giường cho cô vậy mà suốt đêm cô ngáy lớn như trâu khiến tôi mất ngủ. Chưa hết, gần sáng tôi mới được chợp mắt rồi bất thình lình cô rớt từ trên cầu thang xuống làm tôi giật mình.” – Kỳ Phong quay qua Lệ Chi, hét banh nhà – “Thế mà giờ đây cô lại thét vào mặt tôi à???”

Lệ Chi nhăn mặt, dùng ngón tay bịt hai lỗ tai lại. Tiếng hét này còn chúa chát hơn.

“Hét gớm!” – Con bé bảo – “Tuy là thế nhưng anh cũng đâu cần thay áo cho tôi. Đồ xấu xa!”

“Không phải đâu, cô đừng hiểu lầm Kỳ Phong!” – Giọng Hoàng Cường vang lên.

Lệ Chi xoay qua nhìn. Hoàng Cường gãi gãi mớ tóc bù xù như ổ quạ:

“Đêm qua lúc Kỳ Phong đưa cô về đây cô đã ngủ say nhưng chiếc áo váy cô mặc lại bị dơ không thể để cô ngủ như vậy được. Cũng may lúc đó có Ánh Nga, bạn gái tôi, chính cô ấy là người đã thay áo cho cô. Cô thôngcảm nhà con trai làm gì có áo của con gái nên đành để cô mặc áo sơmi của Kỳ Phong. Chuyện là như thế!”

Khỏi phải nói, Lệ Chi xấu hổ vô cùng. Con bé cúi mặt không dám nhìn Kỳ Phong. Người ta có lòng tốt thế mà nó trách cứ đủ điều. Lệ Chi cắn môi thầm tự trách mình xớn xác. Con bé ước gì lúc này có một cái hố để nhảy xuống đó, lấp đất lại, chết ngạt trong đó luôn cho rồi, xấu hổ quá đi! >

“Cô đứng ngẩn ra đó làm gì, mau về nhà để còn đi học nữa chứ.” – Lững thững bước lên cầu thang, Kỳ Phong không nhìn mặt Lệ Chi, dù chỉ một chút.

Lệ Chi ngước lên nhìn theo, tiếng thở dài phát ra. Nó xoay người lại đối diện với Hoàng Cường:

“Tôi không có quần áo nên anh cho tôi mặc tạm về nhà, ngày mốt tôi sẽ trả.”

“Cô cứ tự nhiên, cũng chỉ là một cái áo và một cái quần thôi.”

… Lệ Chi mở cửa toan rời khỏi nhà thì chợt Kỳ Phong gọi:

“Này, Diệp Lệ Chi!”

Lệ Chi quay qua, bất ngờ anh chàng ném vào người nó một vật. Con bé nhìn lại thì vô cùng kinh ngạc khi thấy chiếc áo váy màu sữa đêm qua nhưng dường như đã được ai đó giặt sạch.

“Cô hãy giữ lấy nó. Dù gì cũng đã có mùi của cô rồi nên tôi không muốn lấy lại.” – Anh chàng tóc bạch kim nhìn vào không trung, nói vẩn vơ.

“Nhưng anh bảo đây là đồ mượn mà, lại không rẻ đâu.”

“Cô yên tâm, Hoàng Cường quen với người chủ áo đó nên cậu ấy sẽ biết cách thu xếp, đúng không Hoàng Cường?”

Kỳ Phong nhìn sang cậu bạn nhưng có vẻ đó là cái nhìn “truyền tín hiệu”.

“Ừm, cô cứ giữ lấy!” – Hoàng Cường cười.

“Ờ.” – Lệ Chi vuốt nhẹ cái áo rồi nhìn lên Kỳ Phong – “Anh đã giặt sạch nó sao?”

“Tại đêm qua cô chảy dài đầy trên vai áo tôi nên tôi phải giặt đồ tiện thể giặt nó luôn. Chỉ là lâu lâu muốn làm việc tốt thôi.”

Dứt lời anh chàng họ Lâm bước nhanh vào phòng đóng cửa lại. Lệ Chi không nói gì chỉ đưa mắt nhìn lại chiếc áo váy, trông nó sạch và thẳng thớm.

Sáng hôm đó, Lệ Chi cứ nghĩ mãi về việc Kỳ Phong tặng nó chiếc áo váy đắt tiền. Con bé cảm nhận ở anh một điều gì đó mơ hồ không rõ. Ngay cả bản thân mình, Lệ Chi cũng có cảm giác rất lạ.Thật là khó hiểu!

***

Buổi chiều, Lệ Chi sau khi đi làm thêm xong thì ghé qua công ty số 22. Lần này chẳng hiểu sao con bé leo cầu thang bộ mà không thấy mệt chỉ thấy hồi hộp nao nao thế nào ấy. Càng lên tầng cao, Lệ Chi càng lo lo, tim thì đập mạnh. Bình thường cô bé cận thị này khi sắp lên tầng mười thì mừng đến phát khóc nhưng lúc này đây nó lại sợ hãi. Những bậc thang cứ lùi lùi dần, lùi lùi dần xuống dưới sau mỗi bước chân. Tóm lại trong suốt thời gian lên tầng mười, tâm trạng Lệ Chi cứ ngổn ngang khó tả. Dường như con bé sợ phải gặp Kỳ Phong nên đôi chân cứ nặng dần.

Nói gì thì nói Lệ Chi vẫn phải lên tầng mười, đến phòng 120 vào trong đó gặp người mà mình không muốn gặp. Định cầm nấm đấm thì cửa phòng mở, con bé gặp ba cô gái học chung với mình bước ra. Vừa thấy mặt Lệ Chi thì cô tóc dài cười:

“Chào bồ, đêm qua bồ đáng nể thật! Tớ hâm mộ bồ lắm và muốn kết bạn ghê nhưng tiếc là chúng tớ phải rời khỏi Hội.”

“Tại sao?” – Lệ Chi ngạc nhiên, mắt tròn hẳn.

“Ba chúng tớ làm chung một công ty. Sáng nay cả bọn bị điều đi công tác xa, mấy tháng sau mới về thế nên chúng tớ xin thầy nghỉ tạm thời, khi nào trở về thì học tiếp!” – Cô tóc tém trình bày nguyên do.

“Bây giờ trong Hội chỉ còn mình bồ thôi, ráng học để trở thành người khác nhé. Nhưng cấm bồ ve vãn thầy tớ “xí” trước rồi!” – Cô bạn thân bỗng khóc rống lên – “Ôi phải xa thầy tớ buồn quá, tim tớ tan vỡ mất thôi!”

Thấy bạn quá xúc động nên cô tóc tém nhanh chóng đưa bạn đi. Cô tóc dài vẫy tay tạm biệt Lệ Chi. Con bé nói với theo:

“Này, này! Các cậu đừng đi mà…”

Thế nhưng bóng vả ba đã khuất. Họ rời Hội, thế là chỉ còn mình nó thôi ư? Chỉ nghĩ đến đó, tim Lệ Chi bắt đầu đập lung tung. Trước đây chưa có những cô này thì chỉ có một mình con bé thôi, bây giờ cũng vậy nhưng sao cứ thấy lo lo, nao nao lẫn hồi hộp nữa. Bỗng, giọng Kỳ Phong vọng từ bên trong ra:

“Diệp Lệ Chi, sao cô không vào?”

Con bé giật mình cứ như bị ai đó bắt quả tang đang làm việc xấu. Nó đáp nhanh:

“Tôi vào ngay!”

Lệ Chi bước vào phòng và đóng cửa. Cố bình tĩnh, nó quay lại tìm Kỳ Phong. Con bé thấy anh đứng bên cạnh bàn, xoay lưng. Lệ Chi rón rén bước đến. Kỳ lạ, càng đến gần tim nó càng đập mạnh, sao thế nhỉ? Con bé muốn tìm hiểu xem có phải là Lâm Kỳ Phong đã yếm bùa mình nên mới lo sợ như vậy không? Đột ngột, anh chàng họ Lâm xoay người qua, Lệ Chi bắt gặp đôi mắt xám kia thì chân dừng bước vì tim muốn nhảy vọt ra ngoài.

“Cô sao thế?” – Kỳ Phong thấy sự bất thường nơi cô gái.

“Không… không có gì…” – Lệ Chi nói nhanh như muốn giấu vẻ mặt bối rối của mình.

“Có lẽ cô cũng đã gặp ba cô kia. Thế là giờ đây trong Hội chỉ còn tôi và cô, chán thật!”

“Đúng vậy, tự nhiên lại bị điều đi công tác xa.” – Lệ Chi tự nhủ, bực bội.

“Thôi chúng ta nên vào bài học hôm nay. Phần trước cô đã học cách tự làm đẹp, cách ăn uống và đi đứng giống những cô gái thượng lưu. Tiếp theo cô sẽ học sang phần hẹn hò.”

“Học hẹn hò?” – Lệ Chi nhíu mày.

“Phần này mới quan trọng.

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT