watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7570 Lượt

mặt lên, nhìn trực diện ngôi mộ, cả giọng nói cũng mạnh bạo hơn – “Làm sao con có thể về ngôi nhà đó, nơi có ông ta, người đàn ông phụ bạc cùng với người đàn bà xấu xa và những đứa con của bà ta, những kẻ đã khiến mẹ chết trong khổ đau tủi nhục cùng sự cay đắng. Kể từ năm mười ba tuổi con đãthề, cho dù chết đói cũng không trở về cầu xin ông ta, lúc ấy con đã quyết như vậy.”

Câu nói dở dang giữa chừng vì Kỳ Phong không thể nói tiếp được. Sự việc năm mười ba tuổi chợt nhiên hiện về trong lúc này. Ký ức ấy cứ ngỡ là đã quên thế nhưng kỳ thực nó vẫn luôn hiện hữu, nó đã len lỏi trốn sau trong đầu Kỳ Phong để rồi chỉ chờ một lúc nào đó sẽ “chạy ra” lởn vởn trước mắt anh. Ký ức đau buồn ấy như con đỉa đói, nó ký sinh, không chỉ hút máu mà còn gặm nhấm cơ thể con người ta ngày qua ngày…

Nguyên Kỳ Phong, khi đó mười ba tuổi, chạy vọt vào trong khu biệt thự của nhà họ Nguyên mặc cho những người giúp việc ngăn cản. Thằng bé dừng lại ở giữa khu vườn rộng lớn, nơi mà nó nghĩ là thuận tiện nhất:

“Nguyên Đức! Ông ở đâu, ông ra đây mau, cả người đàn bà xấu xa Đỗ Phụng Loan nữa, các người ra đây!”

Kỳ Phong hét thất thanh, có cảm tưởng như tiếnh hét đau đớn của đứa trẻ mười ba tuổi len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi biệt thự, âm thanh chát chúa muốn xé vụn cả ngôi nhà.

“Chuyện gì mà ồn ào vậy?” – Giọng một người phụ nữ vang lên.

Kỳ Phong quay qua, là Đỗ Phụng Loan, người đàn bà xấu xa mất danh dự. Vừa thấy Kỳ Phong, Phụng Loan đã cười:

“Ủa, là cậu chủ lớn của nhà họ Nguyên đây mà. Sao hôm nay có nhã hứng đến đây thăm chúng tôi vậy?”

“Bà đúng là không biết xấu hổ, ai đời lại đi cướp chồng người khác chứ, còn bày mưu hãm hại mẹ tôi để trở thành bà chủ.” – Kỳ Phong siết chặt tay, tức giận.

Phụng Loan liếc nó:

“Ranh con mày ăn nói cho cẩn thận! Ai cướp chồng người khác hả? Tại mẹ mày không biết cách giữ chồng nên xấu hổ bỏ đi.”

Kỳ Phong nghiến răng, lập tức chạy đến đẩy ngã bà ta xuống đất, giọng vang lên như sấm:

“Tôi cấm bà không được nói mẹ tôi như vậy! Nếu bà còn nói nữa thì tôi sẽ…”

“Sẽ làm gì?”

Ai đó lớn giọng, nghe ồm ồm. Cả hai xoay lại thì thấy Nguyên Đức, bố Kỳ Phong, theo sau ông còn có hai đứa con trai Quang Dương và Quang Nhân. Chúng nhìn anh trai mình bằng ánh mắt không thiện cảm.

“Kỳ Phong, con làm gì ở đây?”

Kỳ Phong không thèm trả lời, gương mặt tròn hiện lên sự phẫn nộ. Thấy chồng ra Phụng Loan liền giả vờ khóc lóc:

“Ông ơi, ông xem thằng con lớn của ông kìa, tôi mừng khi gặp nó và định chạy lại ôm thì nó liền đẩy tôi ngã đau quá đi mất!”

Quang Dương và Quang Nhân chạy đến đỡ mẹ dậy. Quang Nhân xem ra dữ tợn hơn anh của mình:

“Mày làm gì đẩy mẹ tao hả?”

“Đúng vậy! Đồ đáng ghét!” – Quang Dương tiếp lời em như muốn đổ dầu vào lửa.

“Im ngay bọn con hoang! Biết gì chứ!” – Kỳ Phong chiếu cái nhìn sắc lạnh về hai đứa nọ.

Quang Dương, Quang Nhân có vẻ e dè, chúng lùi ra sau lưng mẹ vì đôi mắt xám ấy trông rất đáng sợ!

“Kỳ Phong, con vô lễ vừa phải thôi mau xin lỗi dì Phụng đi!” – Nguyên Đức quát mắng con trai.

“Xin lỗi à? Ông là gì của tôi mà bảo tôi xin lỗi người đàn bà đó chứ?” – Kỳ Phong đanh giọng – “Ông là cái gì?”

Nguyên Đức bước những bước dài xuống bậc thang dẫn lối ra vườn. Ông tiến đến bên Kỳ Phong giang tay định tát nó:

“Mày…”

Kỳ Phong không hề sợ, còn ngước mặt lên cao hơn làm ra vẻ thách thức:

“Đánh à, đánh đi! Ông đã từng đánh mẹ tôi rồi giờ đánh thêm tôi cũng đâu có sao!”

Nguyên Đức nhìn cậu con trai với nét mặt thật ghê rợn. Kỳ Phong là đứa con bướng bỉnh nhất của ông. Vừa lúc đó, ông quản gia, người theo chăm sóc mẹ Kỳ Phong đã lâu, liền chạy ra giữ tay ông chủ:

“Xin ông chủ đừng đáng cậu Phong, cậu ấy vì đau buồn trước cái chết của mẹ mình, bà chủ trước…”

Nguyên Đức kinh ngạc:

“Lâm Quyên chết rồi ư? Vì sao, lúc nào?”

“Thưa, bà chủ qua đời đêm qua, sáng nay mới đưa đi chôn cất, bà mất vì bệnh viêm phổi.”

Nghe vậy Nguyên Đức liền nhìng sang Kỳ Phong thấy đôi mắt nhỏ màu xám đỏ hoe, lưng tròng nước rồi những giọt lệ vỡ òa chảy thành từng đường dài không ngớt. Ông hạ tay. Kỳ Phong bảo, giọng lạc đi:

“Sao không đánh tôi nữa? Ông vui mừng khi biết mẹ tôi chết chứ gì?”

“Cậu chủ, cậu đừng nói nữa.” – Ông quản gia ngăn cản.

Nguyên Đức nói nhẹ nhàng:

“Kỳ Phong, bố xin lỗi vì đã không chôn cất mẹ cùng con.”

Kỳ Phong cười, nước mắt vẫn rơi liên tục:

“Xin lỗi? Xin lỗi thì được gì chứ? Ông hãy trả mẹ lại cho tôi! Trả mẹ lại cho tôi!”

Kỳ Phong gào thét, sự đau đớn khiến thằng bé bật khóc nức nở. Nó lao đến đánh vào người Nguyên Đức, muốn đánh chết người bố nhẫn tâm đó. Ông quản gia nhanh chóng lôi Kỳ Phong ra, nó vẫn còn vùng vẫy.

“Bố biết bố có lỗi với mẹ con nhưng vì bố không còn yêu mẹ nên…”

“Nếu như vậy thì ông đừng hứa!!!”

Nguyên Đức ngạc nhiên trước câu nói của con trai. Kỳ Phong nói trong nước mắt, cổ họng ngẹn ứ:

“Ông hứa để làm gì?… Ông hứa sẽ giải quyết êm xuôi với Đỗ Phụng Loan, ông xin mẹ tôi cho ông thời gian sau đó sẽ đưa mẹ tôi trở về. Kết quả thì sao, ông cưới bà ta bỏ rơi mẹ tôi! Chỉ vì ông hứa nên mẹ tôi mới chờ đợi, bà đợi ông trong mòn mỏi đau khổ. Không có

ngày nào tôi không thấy bà ngồi chờ ông trước hiên nhà, thậm chí lúc trời mưa bà vẫn đợi… Tuy tiếng mưa át đi tất cả nhưng tôi vẫn nghe tiếng khóc của mẹ. Cuối cùng bà hoàn toàn gục ngã vì mệt mỏi cùng căn bệnh viêm phổi. Đã biết không thể thực hiện được thì ông đừng hứa! Một khi đã hứa thì ông phải cố gắng làm chứ! Đồ nói dối!”

Kỳ Phong khóc rất nhiều, từ từ tuột khỏi vòng tay của ông quản gia. Tâm hồn thằng bé bị đứt toạc đau đớn đến tận cùng. Cậu đã mất mẹ, và hung thủ lại chính là bố mình. Đó là điều bất hạnh đối với một đứa trẻ.

… Mưa bắt đầu rơi, thưa thớt rồi nặng hạt dần. Đỗ Phụng Loan đẩy hai đứa con vào bên trong, rồi kéo tay Nguyên Đức vào theo trong khi ông nhìn Kỳ Phong ngồi bệt xuống đất, trong mưa.

“Cậu chủ, mưa lớn đấy vào trong trú mưa thôi kẻo bệnh.” – Ông quản gia giục.

Kỳ Phong vẫn ngồi im không nói. Nó đang đợi, đợi người bố đó sẽ ra đỡ mình dậy và ôm vào lòng. Nhưng ông ta đã không bước ra dù một bước rất nhỏ. Kỳ Phong thấy được sự thật cay đắng. Nó đứng dậy, vừa bước đi thì đã vấp té. Thằng bé nghe được tiếng cười khoái trá của Đỗ Phụng Loan và hai đứa con trai. Nguyên Đức gắt:

“Bà imđi!”

“Ông nạt ai thế? Ông lo cho nó à, lo thì ra đi. Là tự nó té chứ có phải tôi làm đâu.” – Giọng Phụng Loan đầy xỉa xối.

Tiếp đến là sự im lặng, người bố nhẫn tâm kia không nói gì thêm. Ông ta đã chọn cách im lặng thay vì lên tiếng bảo vệ con.

Kỳ Phong gạt nhẹ tay ông quản gia, tự đứng lên. Nó từ từ quay lại, mái tóc bạch

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT