|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
kim rũ xuống vì nước mưa, che đi đôi mắt xám chứa đựng sự căm thù. Thằng bé cất tiếng, giọng nói không lớn nhưng len lỏi trong từng hạt mưa nghe buốt giá:
“Nguyên Đức, Đỗ Phụng Loan mãi mãi tôi không tha thứ cho các người… Và kể từ ngày hôm nay, tôi, Kỳ Phong sẽ không bao giờ mang họ Nguyên nữa. Sau này đừng hòng tôi bước một bước vào cánh cổng này cho dù tôi có chết đói!”
Rồi Lâm Kỳ Phong bước đi, ra khỏi khu biệt thự họ Nguyên, không một cái nhìn lại… Đó là ngày hai mươi tám, cái ngày thằng bé không còn mẹ ở bên cạnh và cũng là ngày nó thấy được sự tàn nhẫn đến độc ác của bố.
Mưa vẫn tiếp tục rơi, không ngớt. Tất cả lạnh giá…
Kỳ Phong đứng lặng trong gió. Gió thổi mạnh và dữ dội. Nắng vàng ươm trải dài lên bãi cỏ, lên ngôi mộ đá, lên bờ vai đang run nhẹ của anh. Màu nắng thật dịu nhẹ giống như bàn tay của mẹ Kỳ Phong. Lúc còn sống bà vẫn đặt tay lên đôi vai bé nhỏ của con và thì thầm những lời yêu thương.
“Anh đúng là đi viếng mộ mẹ mà lại chẳng mang vài món ăn biếu bà.” – Giọng Lệ Chi vang lên từ phía sau.
Kỳ Phong quay qua thấy cô gái họ Diệp đang đứng cười, tay cầm túi vải khá to. Anh ngạc nhiên:
“Cô đến đây làm gì?”
Lệ Chi bước chậm chạp đến bên anh chàng họ Lâm, cúi xuống mở túi vải ra, bên trong là những hộp thức ăn được trang trí rất đẹp, trông ngon lắm.
“Hoàng Cường đã kể tôi nghe về mẹ anh, nghe xong tôi quyết định đến đây và làm vài món ăn cho bà.”
Kỳ Phong thở ra:
“Hoàng Cường thật là… Nhưng cô đến đây làm gì?”
Lệ Chi đứng dậy, rút trong áo ra một chiếc khăn trắng được xếp ngay ngắn. Nó nhìn Kỳ Phong, mỉm cười dịu dàng:
“Vì tôi muốn đưa cho anh cái này! Mắt anh đỏ cả rồi!”
Đôi mắt xám của Kỳ Phong mở to khi nghe Lệ Chi nói vậy. Bất chợt, trong khoảnh khắc ấy, anh thấy nụ cười của con bé thật đẹp!
Anh chàng tóc bạch kim quay mặt đi như thể giấu điều gì đó:
“Ai nói tôi khóc chứ, bụi vào mắt thôi.”
Lệ Chi cười nhẹ vì hiểu Kỳ Phong đang nói dối. Anh không muốn người khác thấy mình khóc. Trước giờ Kỳ Phong luôn tỏ ra lạnh nhạt với Lệ Chi, bây giờ mà để con bé thấy nước mắt của anh thì kỳ lắm.
“Anh ghét sự thủy chung chỉ vì điều đó ư?” – Lệ Chi lên tiếng sau một lúc im lặng.
“Điều đó là điều gì?”
“Thì cái chết của mẹ anh!” – Lệ Chi quay mặt qua, cái nhìn xoáy sâu vào đôi mắt xám kia.
“Cô muốn biết điều gì khi hỏi như vậy hay là cô muốn kết tội tôi?” – Kỳ Phong thở dài, nhịp thở có vẻ mệt mỏi – “Mẹ tôi mất chỉ vì lời hứa giả dối của bố tôi thế nhưng bà vẫn chung thủy chờ đợi người đàn ông đã phụ bạc mình. Tôi hận ông ta nhưng nhiều lúc cũng tự hỏi vì sao mẹ tôi lại chờ đợi như vậy để rồi sự thủy chung đó lại giết chết bà trong mòn mỏi, đau khổ và tuyệt vọng. Nếu ngày đó mẹ tôi đừng tự làm khổ mình thì có lẽ bà đã hạnh phúc hơn. Tôi lớn lên và luôn mang trong người sự căm ghét cái gọi là tình yêu son sắt. Thủy chung làm gì để cuối cùng gặp bất hạnh.”
“Làm sao anh biết được mẹ anh không hạnh phúc?”
Câu hỏi đó của Lệ Chi khiến Kỳ Phong bất động trong giây lát. Dường như chính bản thân người thanh niên này cũng rất muốn hỏi mẹ mình rằng: Mẹ ơi, mẹ có thật sự hạnh phúc không? Nhưng mãi mãi câu hỏi đó sẽ không ai trả lời.
“Tôi nghĩ mẹ của anh chưa chắc đã đau khổ. Có thể biết đâu bà hạnh phúc với sự thủy chung đó nên mới chờ đợi bố anh. Anh không nên nhìn nhận sự việc theo cách nghĩ của mình, Kỳ Phong à!” – Lệ Chi nói ra suy nghĩ của mình một cách chân thật.
Anh chàng tóc bạch kim vẫn còn bất động. Lẽ nào câu nói khi nãy của con bé đã giúp anh nhận ra điều gì đó mà từ trước đến giờ anh không bao giờ nghĩ đến.
“Dù gì đi chăng nữa tóm lại tôi không thích sự thủy chung. Mãi mãi tôi sẽ không giống như mẹ tôi.” – Kỳ Phong vẫn ngoan cố với tư tưởng của mình.
Lệ Chi giấu tiếng thở dài, bĩu môi. Thật lòng con bé biết khó mà thuyết phục được anh chàng này. Đúng là cứng đầu! Mà cũng thật lạ, ngay bản thân nó cũng chẳng biết có nên tin vào sự thủy chung không mà đòi khuyên người khác.
“Thôi đừng bàn về chuyện này nữa. Chắc anh đói rồi, dùng thử món mới của tôi xem.” – Lệ Chi đưa đôi đũa gỗ bóng cho Kỳ Phong như thể giục anh ăn mau.
Đang buồn buồn mà được ăn ngon cũng thấy lòng vui vui nên Kỳ Phong gắp liên tục xem ra anh ăn rất ngon thì phải. Chăm chú nhìn Kỳ Phong, Lệ Chi không còn thấy tim đập mạnh như lần trước nữa. Con bé thấy lòng nhẹ hẳn khi biết anh không có bạn gái. Rồi không hiểu sao nó lại cười một mình.
Đột ngột anh chàng họ Lâm ngước lên. Một lần nữa đôi mắt xám kia lại khiến Lệ Chi trở nên lúng túng. Cứ hễ bắt gặp cái nhìn của anh chàng này thì cứ y như rằng ruột gan của con bé đều bị phơi bày ra hết.
“Cô làm gì nhìn tôi dữ vậy?”
“Làm gì có!” – Cũng may Lệ Chi vẫn còn giữ được bình tĩnh, rồi liền lảng sang chuyện khác – “Ừm, anh ghét sự thuỷ chung đến mức lập hẳn ra Hội sống không thuỷ chung á?”
“Phải, có gì nào?”
“Vậy anh có nghĩ một ngày nào đó sẽ… dẹp Hội không?”
Chương 8
Kỳ Phong dừng hành động đang ăn, mắt cứ đảo liên tục. Trong phút chốc, Lệ Chi thấy được sự trống rỗng từ cái nhìn vô hồn ấy. Kỳ Phong nhai chậm chạp, nuốt thức ăn. Việc làm từ tốn như thể kéo dài thời gian, anh không muốn trả lời câu hỏi của cô gái cho lắm.
“Tôi sẽ chỉ dẹp Hội khi có một người có thể khiến tôi sống thủy chung!”
“À.” – Lệ Chi gật gù, phán một chữ nghe nhẹ làm sao rồi chợt xoay qua bảo – “Nếu thế thì tôi mong người đó sẽ xuất hiện sớm sớm!”
“Để làm gì?” – Kỳ Phong không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
“Vì tôi nghĩ người có thể khiến anh sống thủy chung chắc hẳn người đó sẽ làm anh hạnh phúc!” – Lệ Chi chợt kề sát mặt lại gần Kỳ Phong, đôi mắt to như đang cười – “Tôi nói đúng không? Tôi muốn thấy anh hạnh phúc!”
Bấy giờ đến lượt anh chàng họLâm thấy bối rối. Một phần anh không ngờ cô bạn lại nghĩ như vậy còn một phần là vì chưa bao giờ có cô gái nào lại kề sát mặt đến gần mình như thế. Bỗng dưng Kỳ Phong ho sặc sụa. Thấy vậy, Lệ Chi lấy tay vỗ lưng anh:
“Anh sao vậy? Bị nghẹn à?”
Kỳ Phong quay đi và vẫn còn ho. Anh giơ tay lên xua liên tục như muốn nói “Tôi không sao!”. Miệng anh chàng ngốn đầy thức ăn, có lẽ bị sặc rồi.
Buổi trưa hôm đó thật kỳ lạ. Lúc trên đường về nhà cả hai vẫn còn nghĩ ngợi miên man.
***
“Chiều hôm nay chúng ta sẽ học nốt bài học của ngày hôm trước, học xong cô có thể thực hành.” – Kỳ Phong đưa mắt lên trần nhà, nói chuyện với Lệ Chi mà cứ như nói chuyện với người vô hình.
“Thế hôm nay tôi sẽ học đến cái gì?”
“Hôm nay chỉ học một vấn đề cuối cùng thôi. Lúc hẹn hò cô không thể thiếu điều này.”
Lệ Chi ngạc nhiên, cái này hơi khó hiểu. Tức thì, Kỳ Phong tiếp:
“Đó là hôn!”
“Hôn?!” – Cô nàng cận hét toáng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




