watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7581 Lượt

Muốn hẹn hò cũng phải có những bước tiền hành vì đây không phải là hẹn hò thật. Nhưng có lẽ phần này học nhanh thôi, cô sẽ phải thực hành nhiều.”

“Xin lỗi nhưng tôi vẫn chưa rõ lắm!”

“Là thế này!” – Kỳ Phong khoanh tay, xoay người đối diện với cô gái – “Cô sẽ phải dụ một tên công tử nào đó khiến hắn hẹn hò với mình. Sau một thời gian khi hắn đã hoàn toàn “ngã” về phía cô thì… cô đá hắn!”

“Thế ư? Nhưng tôi biết dụ ai?”

“Thì vậy nên tôi sẽ dạy cô. Yên tâm học lí thuyết rất nhanh, phần còn lại cô phải thực hành. Có làm tốt hay không, quan trọng phụ thuộc vào bản thân cô.”

Kỳ Phong nhìn sâu vào đôi mắt của Lệ Chi dường như anh muốn cô gái phải nằm lòng từng câu từng chữ kia.

“Được tôi hiểu! Sau buổi tiệc đêm qua tôi càng quyết tâm trở thành con người khác. Tôi không muốn bị người ta gọi là “thủy chung khờ khạo” nữa.” – Lệ Chi nói nghe thật mạnh mẽ.

“Tốt! Thủy chung để làm gì chứ rồi mình cũng sẽ là người đau khổ!” –Giọng Kỳ Phong nghe thấp dần có vẻ đang buồn một chuyện gì đó vì đôi mắt xám kia đã nói hết những suy nghĩ trong đầu anh chàng này.

Lệ Chi nghiêng đầu, đôi mắt tròn của nó lăn dài trên sự ngạc nhiên.

“Nào đừng nhiều lời nữa vào bài học thôi. Tôi chỉ nói một lần cô phải chịu khó ghi nhớ. Bài học này chỉ cấn học hai ngày là đủ.”

Rồi Kỳ Phong bắt đầu “giảng bài”. Còn Lệ Chi chuẩn bị căng óc ra để tiếp thu. Đôi khi nó còn ghi ghi chép chép vào cuốn sổ tay nhỏ cứ như thể đây là bài học rất quan trọng trong cuộc đời cô sinh viên mười chín tuổi này.

Ba tiếng sau…

Kỳ Phong uống ngụm nước, cổ khô ran. Đấy là hậu quả sau ba tiếng đồng hồ giảng dạy say mê. Anh chàng tóc bạch kim đặt ly nước lên bàn rồi đưa mắt sang cô học trò chăm chỉ:

“Sao, nãy giờ cô đã nhớ hết chưa?”

“Vâng…” – Lệ Chi lau mồ hôi, thở – “Anh nói nhanh quá nhưng tôi cũng viết kịp.”

“Thế thì tốt, cô cứ về nghiền ngẫm đi. Hôm nay đến đây là xong. À sáng ngày mai cô khỏi đến Hội, mai tôi có chuyện nên giờ học sẽ dời vào buổi chiều.”

“Anh có chuyện gì vậy?” – Thấy Kỳ Phong nhìn “ghê rợn”, Lệ Chi ngó lơ nơi khác – “Ừm thôi vậy, tôi ghé siêu thị đây.”

Lệ Chi “lon ton” đi ra khỏi phòng.

Còn lại một mình, Kỳ Phong nhìn vào tờ lịch treo tường. Con số hai mươi tám hiện lên rõ rệt, là ngày hai mươi tám, tức ngày mai. Kỳ Phong buồn, một nỗi buồn đau đáu len lỏi trong con người anh.

***

Buổi sáng của ngày hôm sau, Lệ Chi chạy xe đạp dọc phố Hoa Đạo. Con bé hít thở bầu không khí trong lành của một buổi sáng an nhàn. Hôm nay được nghỉ học lại không phải đến Hội nên nó tranh thủ giải khoay cho bản thân. Tuy là vậy nhưng buổi trưa Lệ Chi phải ghé qua nhà Kỳ Phong để dọn dẹp và nấu bữa tối cho hai anh chàng nọ, vì chiều con bé đi làm thêm tối mới về. Đạp xe lanh quanh một lúc, Lệ Chi đến siêu thị mua đồ. Nó dạo chơi trong ấy một tiếng đồng hồ. Lát sau, con bé dắt xe đạp ra khỏi hầm giữ xe.

Chuẩn bị đạp xe về nhà Kỳ Phong thì bất chợt Lệ Chi kinh ngạc khi thấy Kỳ Phong bước ra khỏi tiệm hoa phía bên kia đường, trên tay còn cầm một bó huệ đỏ chưa nở. Lệ Chi bất động trong giây lát vì mãi nhìn theo bóng anh chàng họ Lâm. Chỉ đến khi bóng dáng đó khuất sau con đường ở phía xa thì cô nàng cận thị mới chợt tỉnh. Lệ Chi đạp xe về trong tình trạng lẫn thẫn. Đầu óc cứ suy nghĩ miên man nào là: Kỳ Phong mua hoa tặng ai? Chẳng lẽ anh ta có bạn gái, hôm nay đi hẹn nên mua hoa? Anh ta quen thật hay quen chơi? Hay là… Kỳ Phong có bạn trai?! Càng nghĩ con bé càng đi quá đà, chẳng hiểu sao lại có ý nghĩ như thế. Lệ Chi lắc đầu liên tục hòng xua đi vấn đề rối rắm đó, nhưng trong lòng vẫn còn bận tâm về điều này.

***

Lệ Chi mở túi lấy ra một bộ quần áo được ủi ngay thẳng đưa cho Hoàng Cường:

“Tôi trả áo, cám ơn việc lần trước.”

“Đừng khách sáo bạn bè cả thôi. Tôi nghĩ cô nên cảm ơn Kỳ Phong!”

Hai từ “Kỳ Phong” vang lên thế là những ý nghĩ “điên rồ” lúc nãy lại ùa về trong đầu Lệ Chi. Con bé vẫn còn thắc mắc chuyện vừa rồi. À, sẵn tiện có Hoàng Cường ở đây hay là hỏi thử xem. Nó nhủ thầm nhưng lại gạt bỏ vì không dưng hỏi như thế dễ bị hiểu lầm nhưng ý chí ấy lại xìu xuống, thật sự thì Lệ Chi rất, rất muốn biết. Mà sao nó lại quan tâm thế cơ chứ, Kỳ Phong mua hoa tặng ai cũng đâu liên quan đến nó chỉ là lòng thấy buồn khi nghĩ Kỳ Phong có bạn gái. Kỳ lạ quá, chưa bao giờ Lệ Chi thấy khó xử thế này.

“Cô có chuyện gì sao?” – Hoàng Cường thấy sắc mặt cô bạn có vẻ không tốt.

“Hả… à không có gì!”

Lệ Chi quay đi buồn thiu. Gương mặt con bé đột nhiên phệch xuống giống chiếc bánh bị ế. Rồi không hiểu sao ý chí thì bảo nên đi dọn dẹp nhà nhưng lòng thì hứng chí lạ lùng thế nên nó xoay lại, hét to:

“Này Hoàng Cường! Có phải Kỳ Phong có bạn gái không???”

Chương 7

Hoàng Cường té từ trên ghế xuống đất vì tiếng thét thất thanh đó. Sau một hồi trấn tĩnh, anh bảo:

“Cô hét to quá tôi giật cả mình. Mà Kỳ Phong có bạn gái là sao?”

Lệ Chi vẫn còn xấu hổ và nghĩ hình như mình bị ma nhập hay sao ấy. Nhưng lỡ hỏi rồi thì hỏi cho trót luôn.

“Vì…” – Con bé không dám nhìn trực diện Hoàng Cường – “Tôi thấy Kỳ Phong mua một bó hoa huệ đỏ rất to nên…”

Bỗng Hoàng Cường cười lớn khiến Lệ Chi giật mình:

“À, cô hiểu lầm rồi.”

***

Khi ấy trên một khu đồi phía sau nhà thờ, nơi những người chết được chôn cất, Kỳ Phong đang rảo bước chậm chạp. Tiếng Xoạt! Xoạt! do bàn chân anh giẫm lên những nhánh cỏ xanh bên dưới nghe thật buồn tẻ. Kỳ Phong đi vào con đường mòn, con đường đã có rất nhiều dấu chân người đi qua, đó là lối đi kết nối giữa người sống và người chết. Và đấy là con đường không bao giờ có điểm dừng, không một ai muốn mình phải bước đi trên con đường đó.

Bước chân của Kỳ Phong từ từ chậm lại cho đến khi dừng hẳn, trước mặt, một ngôi mộ đá nằm im lìm như thể rất bình an. Đôi mắt xám kia len lỏi theo từng nét chữ khắc trên mộ, cái nhìn không chớp đột nhiên ngừng lại có vẻ như Kỳ Phong đã định hình xong những dòng chữ ấy trong đầu “Lâm Quyên -37, người lập mộ: con trai Lâm Kỳ Phong”. Bó hoa huệ đỏ đặt nhẹ nhàng lên ngôi mộ đá. Gió lại nổi lên ào ạt như thể muốn xé toạt không gian rộng lớn của khu đồi núi. Từng sợi tóc dài bạch kim tung bay nhẹ nhàng nhìn như những đường chỉ trong suốt vung xòe trong nắng sớm. Giọng Kỳ Phong cất lên nghe thật nhỏ, có thể anh đang thì thầm với gió:

“Mẹ, con đến thăm mẹ đây. Huệ đỏ là loài hoa mẹ thích nhất lúc còn sống.”

Kỳ Phong cúi xuống, tay nhổ dần mấy nhánh cỏ hoang cao quá mộ mọc ở gần đó. Rồi điều gì đấy khiến anh chàng này dừng công việc đang làm lại, đầu cúi khẽ, có lẽ sắp có lời thú tội của một việc làm không đúng vì thế mà anh không dám ngước nhìn ngôi mộ:

“Mẹ, con xin lỗi vì đã không làm theo đúng những gì mẹ muốn lúc mẹ ra đi nhưng…” –Bấy giờ Kỳ Phong mới ngước

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT