|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cậu. Nếu như vậy, cô cũng không cần xin lỗi cậu rồi. Nghĩ như vậy nên mắt Thu Hạ Hạ sáng lấp lánh, gật đầu lia lịa: “OK! OK!”.
“Không được! Mình không đồng ý!” Mạc Trần Bạch tay cầm hộp dụng cụ đi tới, lớn tiếng phản đối.
Thu Hạ Hạ bối rối nhìn Mạc Trần Bạch, không hiểu nên nói: “Tại sao vậy? Ba người cùng vẽ cũng rất tuyệt mà!”. Thu Hạ Hạ ngây ngô vẫn chă phát hiện ra thời gian này, mọi việc mà hai cậu làm đều vì muốn giành lấy cô.
“Điều này…”, Mạc Trần Bạch suy nghĩ để tìm ra một cái cớ hợp lý, “vì trong một thời gian, mình chỉ có thể dạy cho một người học vẽ mà thôi! Mình không thẻ phân thân để cùng lúc dạy cho cậu và Âu Dương Dị được. Cậu thấy đúng không hả Thu Hạ Hạ?”.
Mạc Trần Bạch nói không sai, nhưng cô lỡ đồng ý với Âu Dương Dị mất rồi! Cô không thể vừa mới đồng ý người ta rồi lại nuốt lời được. Thu Hạ Hạ nghĩ đau cả đầu, nhất thời không biết phải làm thế nào.
Âu Dương Dị nhìn Thu Hạ Hạ, rồi quay sang Mạc Trần Bạch mỉm cười: “Không sao. Cậu dạy cho Thu Hạ hạ là được rồi, mình ngồi bên nhìn thôi”.
Mặt trời lên to và sáng như thế, cậu cần gì cái bóng đèn loại công suất lớn như Âu Dương Dị cơ chứ! Ánh mắt Mạc Trần Bạch sắc lẹm nhìn chằm chằm Âu Dương Dị, giọng điệu kiên quyết từ chối:
“Không được! Cậu ngồi ở bên, tôi sẽ bị phân tâm.”
Cái cớ này nghe thật không lọt tai! Âu Dương Dị nhếch mép, cười mỉa mai Mạc Trần Bạch.
Thu Hạ Hja đứng giữa khổ sở nghĩ một hồi rồi hào hứng đưa ra chú ý: “A! Hay là Mạc Trần Bạch dạy vẽ cho Âu Dương Dị còn mình thì ngồi bên cạnh xem?”.
Lời nói của Thu Hạ Hạ làm “trận chiến khốc liệt” giữa hai người bị gián đoạn, họ cùng quay lại nhìn cô nhưng biểu hiện trên nét mặt thì hoàn toàn khác nhau. Âu Dương Dị thì khóc dở mếu dở, Mạc Trần bạch thì như đớp phải ruồi.
Với đề nghị chối tỷ của cô, hai cậu đương nhiên không đồng ý.
Trong lòng Mạc Trần bạch rối bời một lúc lâu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng không nhẫn nại thêm được nữa, đành phải nhượng bộ. “Thôi được rồi! Mình ở đây dạy cậu vậy! Bạn Âu Dương Dị, mời bạn đứng một bên để xem!”.
Nghe xong, Âu Dương Dị ở bên cười đắc ý. Đáng tiếc nụ cười của cậu chưa giữ được lâu thì đã bị Mạc Trần Bạch dễ dàng làm cho tắt ngấm.
Bởi vì Mạc Trần Bạch lấy lý do người mới học vẽ không quen việc cầm bút lông nên đường đường chính chính cầm bàn tay nhỏ nhắn của Thu Hạ Hạ, tay trong tay dạy cho cô vẽ. Điều khiến Âu Dương Dị bực nhất chính là Mạc Trần Bạch còn mượn cớ nếu đứng ở đằng trước thì rất khó dạy cho Thu Hạ Hạ rồi nghiễm nhiên đứng sau cô, đưa mặt cậu tiến sát, ở vị trí gần như ôm trọn Thu Hạ Hạ, lại cầm tay dạy cho cô tập vẽ. Vị trí của hai người không thể thân mật hơn được nữa! Trong mắt Âu Dương Dị là khao khát muốn nữa! Trong mắt Âu Dương Dị là khao khát muốn “đâm người” không thể kìm nén được, khuôn mặt tuấn tú chuyển từ màu đỏ sang màu xanh rồi thành màu trắng nhưng lực bất tòng tâm, không làm gì được Mạc Trần Bạch.
Vòng thứ hai, Mạc Trần Bạch thắng.
Lại nói về Âu Dương Dị, cậu không dễ chịu đựng đến lúc tiết hai kết thúc. Sau tiết thứ hai là thời điểm tan học buổi chiều.
Âu Dương Dị và Mạc Trần bạch tranh đưa Thu Hạ Hạ về nhà, Thu Hạ Hạ nhìn hai cậu, thấy khó nghĩ, không biết nên làm thế nào. Trương Nhã Tuyên đang thu dọn cặp sách hoàn toàn chỉ có ý đùa nên nói: “Chi bằng cả hai cậu cùng đưa Hạ Hạ về nhà đi!”, chẳng ngờ Thu Hạ Hạ thấy đây quả là ý không tồi. Thế là hai người hoàn toàn không muốn tiến đến cạnh nhau, đang đứng chôn châ
n bị Thu Hạ Hạ ngoan cố kéo đi, tạm thời hợp thành một nhóm ba người.
Gần tới hoàng hôn, những đám mây trên bầu trời đẹp tới mức mê hoặc lòng người. Ánh hoàng hôn rải khắp con đường, vạn vật như được khoác lên mình chiếc áo màu đỏ của ráng chiều, khiến thế giới thực tại tăng thêm sắc lung linh huyền ảo.
Khuôn mặt của Thu hạ Hạ được ánh trời chiều nhuộm ửng hồng, hai tay nắm chặt dây ba lô đang đeo trên lưng, vui vẻ nhảy chân sáo về phía trước. Những cơn gió dịu dàng của buổi chiều tà nhẹ nhàng thổi chiếc váy cô bay bay.
Theo sau cô là Âu Dương Dị và Mạc Trần bạch, hai cậu đang dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn nhau, trên khuôn mặt điển trai đều đang nghiến răng nghiến lợi, giống nhu hận không thể lao lên phía trước xé nát đối phương. Thu Hạ Hạ đi phía trước bỗng nhiên dừng lại, quay ngừơi nhìn thấy biểu hiện kỳ quái của hai cậu liền thắc mắc: “Các cậu đang làm cái quái gì thế hả?”
Hai cậu đang dùng ánh mắt để tấn công nhau bỗng sững lại, sau đó không hẹn mà cùng quay sang nhìn cô, để lộ nụ cười ngốc xít, hai cái miệng cùng đồng thanh trả lời: “Bọn mình có làm gì đâu”.
Tuy Thu Hạ Hạ cảm thấy có gì đó không được hợp lý cho lắm nhưng nghĩ không ra hai người họ có điểm nào không hợp, cô kéo tay hai người đang đóng bộ dạng ngốc nghếch cùng bước.
“Các cậu bước nhanh chút đi. Trời sắp tối rồi.”
Ánh mặt tời trên lưng ba người đang đi về hướng nhà của Thu Hạ Hạ tạo thành một đường thẳng nằm ngang. Ráng chiều đỏ rực kéo bóng của ba người đổ xuống tới mức không gì sánh được trong mắt người đi đường.
Trên đường, Âu Dương Dị và Mạc Trần Bạch đều im lặng, không ai nói câu gì. Chỉ có Thu Hạ Hạ ở giữa hai người là vui nhất, tính cách của cô lúc nào cũng nói nói cười cười, suy nghĩ ngây thơ nên không hề quan sát thấy “sóng lớn trập tùng” của hai người đang đi bên cô. Cô vừa đi vừa nhảy, đi trên đường hết nhìn Đông rồi lại ngó Tây, lúc nào cũng nhìn xem bên đường có điều gì mới mẻ không.
Chẳng bao lâu đã về tới nhà Hạ Hạ. Cô đang định giơ tay chào tạm biệt hai cậu thì cánh cửa từ sau lưng cô mở ra, bố cô từ trong thò đâu ra.
Sau khi nhìn thấy Mạc Trần bạch, bố cô dường như rất vui, bước lại gần, nở nụ cười hiền từ rồi nói: “Tiểu Bạch lại đưa Hạ Hạ nhà bác về đấy hả? Đúng là một chàng trai biết suy nghĩ!”.
Thu Hạ Hạ lén bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ: Cái gì mà đưa mình về nhà kia chứ! Rõ ràng là nhà Mạc Trần bạch ở cạnh nhà mình, mình với cậu ấy chẳng qua là đi cùng đường thôi!
Bố của Thu hạ Hạ thuận tay vỗ nhẹ lên vai con gái coi nhưu chào đón rồi kéo vai Mạc Trần Bạch về phía mình rất thân thiết, cười hì hì hỏi: “Tiểu Bạch, tối nay nhà bác làm rất nhiều món ngon đấy! Con qua nhà bác ăn cơm tối nhé?”.
Mạc Trần Bạch cười rồi ngoan ngoãn gật đầu, hoàn toàn không còn chút ma mãnh nào.
Thu Hạ Hạ nhăn mũi, hạ giọng lẩm bẩm, ngữ khí có chút ghen tỵ: “Cũng không biết ai mới là con ruột của bố nữa. Đúng là chẳng ra sao cả!”.
Âu Dương Dị đứng bên nghe thấy hết, khẽ chau mày hỏi nhỏ: “Quan hệ giữa bố cậu và Mạc Trần bạch rất tốt có phải không?”.
“Ừ! Đúng thế!” Thu Hạ Hạ gật đầu, “Chúng mình từ bé đã là hàng xóm. Trước đây ngày nào cậu ấy cũng đèo mình đi học. Quan hệ giữa bố mẹ cậu ấy và bố mẹ mình rất tốt, mẹ Mạc Trần Bạch có gì ngon cũng đều để dành một phần cho mình. Trong nhà mình có cái gì ngon hay đồ chơi đjep cũng đều gọi cậu ấy”.
Lúc bố Thu hạ Hạ kéo Mạc Trần bạch đi vào nhà thì mới phát hiện ra có một chàng trai vẫn đứng bên cạnh con gái mình. Bố cô chớp mắt nhìn Âu Dương Dị một lượt từ trên xuống dưới, quay sang hỏi con gái: “Hạ Hạ, cậu này là bạn học của con phải không?”.
“Vâng!” Thu Hạ Hạ gật đầu.
“Cháu chào bác ạ!” Âu Dương Dị cúi gập người, lễ phép chào hỏi.
“Ừ! Chào cháu!” Bố Thu Hạ Hạ gật đầu cười với Âu Dương Dị. Thái độ khác hẳn so với Mạc Trần Bạch, rõ ràng là lạnh nhạt hơn nhiều. Sau đó ông quay đầu sang nói với Thu Hạ Hạ: “Hạ Hạ, chào bạn xong thì vào nhà nhé!”, nói xong quay người kéo Mạc Trần Bạch vào nhà, không hề có ý định mời Âu Dương Dị vào nhà.
Đợi bố và Mạc Trần Bạch vào nhà xong, Thu Hạ Hạ xin lỗi Âu Dương Dị: “Dị, xin lỗi cậu! Bố mình đối xử với các bạn nam của mình thường rất lạnh nhạt. Bố sợ mình ngốc nghếch sẽ bị bọn con trai xấu rồi lừa chạy mất”. Nói rồi, cô ngượng ngùng gãi đầu cười. Thu Hạ Hạ nghĩ một lát rồi bổ sung thêm: “Chỉ là bố mình nhìn thấy Mạc Trần Bạch lớn lên từng ngày, bố nghĩ cậu ấy không có gì nguy hiểm nên Mạc Trần Bạch không nằm trong danh sách cần phải cẩn thận đề phòng của bố mình”.
“Ha ha, thấy bố cậu rất quan tâm tới cậu.” Âu Dương Dị cười dịu dàng, dường như không để bụng chút nào.
“Ừ! Bố đối với mình rất tốt”, Thu Hạ Hạ cười rất hạnh phúc, bỗng sực nhớ ra điều gì đó, nụ cười của cô dần biến mất, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “nhưng hình như đối xử với cậu ta còn tốt hơn!”.
“Ha ha, chắc là cậu nghĩ nhiều quá thôi! Hạ Hạ, mình về nhà đã, đừng để tên tiểu tử Mạc Trần Bạch chạm vào cậu, biết không hả?” Dị lại nói như vậy nhưng nghĩ tới việc kể cả Âu Dương Dị không nói như vậy thì cô cũng không dễ dãi để Mạc Trần Bạch chạm vào người, đằng nào thì quan hệ giữa cô với cậu ta cũng rất mơ hồ nên cô cũng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu.
Được Thu Hạ Hạ hứa đảm bảo, nụ cười của Âu Dương Dị trong phút chốc bỗng trở nên rạng rỡ: “Vậy cậu vào nhà trước đi! Cậu vào nhà rồi mình sẽ đi. Ngày mai gặp!”.
“Ừ, mai gặp!” Thu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




