watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6748 Lượt

Hạ Hạ cười rồi đưa tay vẫy tạm biệt cậu, vui vẻ bước vào nhà.

Âu Dương Dị đưa mắt tiễn cô vào nhà, cho đến khi váy của Thu Hạ Hạ biến mất sau cánh cửa cậu mới từ từ thu lại nụ cười trên khuôn mặt, lông mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Hôm sau, trong giờ nghỉ trưa, học sinh trên tay cầm bát đũa, như lũ ma đói nhằm huóng nhà ăn mà lao như ma điên. Thu Hạ Hạ và Trương Nhã Tuyên cũng là những thành viên trong đội quân ấy, hai cô phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt vượt qua bao nhiêu là khổ cực mới xông được vào nhà ăn toàn người là người, đang định hít thở sâu để gia nhập đội quân tranh cơm thì một giọng nói quen thuộc từ “bức tường người” trùng trùng điệp

điệp lọt tới tai họ.

“Thu Hạ Hạ, Trương Nhã Tuyên, qua đây đi! Cơm của các cậu, mình đã lấy cả rồi!”

Hai cô len lỏi qua những kẽ hở của dòng người ùn ùn nhìn về phía khu vực ăn cơm, thật không dễ dàng gì mới nhìn thấy Mạc Trần Bạch đang ngồi dưới quạt trần, vẫy vẫy họ. Hai cô mừng rơn, vội vàng chen lấn để tới chỗ cậu. Lúc chen được tới bên cnahj Mạc Trần Bạch, Thu Hạ Hạ đã mồ hôi nhễ nhại, má cũng ửng đỏ.

Cô vừa ngồi xuống vị trí dưới quạt trần, vừa đưa tay quạt quạt tạo gió, vừa nhìn dòng người trong nhà ăn không chút thiện cảm và bắt đầu điệp khúc than thở lần thứ một nhìn không trăm lẻ một: “Thời tiết quỷ quái gì thế này? Sao nóng thế không biết! Lại còn cái nhà ăn chết tiệt này chẳng phải cũng đã đến lúc cần phải mở rộng ra rồi hay sao? Một cái nhà ăn bé tí teo mà nhồi không biết cơ man là người, có phải nhà trường định lèn chết chúng ta hay không?”

“Đừng có cằn nhằn nữa, lau mồ hôi của cậu trước đi đã!” Mạc Trần Bạch đưa tay lên định dùng ống tay áo lau mồ hôi giúp Thu Hạ Hạ thì một tờ giấy ăn hiệu Bạch Tuyết thoáng hương hoa được đưa trước mặt cô.

“Con gái mà dùng giấy ăn lau mồ hôi thì rất nho nhã, đài các.” Âu Dương Dị tay cầm giấy ăn, miệng nhoẻn cười bước tới bên Thu Hạ Hạ, đưa giấy ăn lên nhẹ nhàng và tỉ mẩn thấm những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô.

Thu Hạ Hạ sững người, cảm thấy ngượng ngùng nên giằng lấy tờ giấy ăn trong tay Âu Dương Dị, hốt hoảng nói: “Để mình tự làm là được rồi!”. Nói xong, lau lung tung vài chỗ trên khuôn mặt đỏ bừng.

Mạc Trần Bạch nhìn thấy Âu Dương Dị tự nhiên xuất hiện, tâm trạng rõ ràng là không vui, liền nói với giọng gầm ghè: “Thời tiết nóng quá mà dùng giấy ăn khô thì không tốt cho da”.

Thu Hạ Hạ đột ngột dừng tay, nụ cười của Âu Dương Dị cũng vụt tắt.

Trương Nhã Tuyên ngồi bên cười, nửa đùa nửa trách móc: “Mình nói rồi mà, các cậu hơi thiên vị quá đấy! Mồ hôi của mình sắp chảy thành dòng vào mắt rồi, tại sao không có ai lau khô cho mình cơ chứ?”. Thu Hạ Hạ mắt chớp chớp, đưa tay lên định đưa tờ giấy ăn trong tay cho Trương Nhã Tuyên thì mới phát hiện ra mẩu giấy ăn cô đã dùng dở đầy những mồ hôi. Tay cô lúng túnh bất động trong không khí, đưa ra không được mà rút lại cũng chẳng xong. Âu Dương Dị nhanh chóng rút giấy ăn từ trong túi đưa cho Trương Nhã Tuyên.

“Tờ này mới đấy, cậu dùng đi.”

“Cảm ơn!”

Trương Nhã Tuyên mỉm cười nhận tờ giấy, gật đầu cảm ơn Âu Dương Dị. Thu Hạ Hạ nhân cơ hội đó liền thu tay về, cười hoan hỉ nói: “Mọi người đừng nói chuyện tào lao nữa, ngồi xuống ăn cơm đi!”.

Âu Dương DỊ mỉm cười ngồi xuống đối diện với Thu Hạ Hạ, sắc mặt Mạc Trần Bạch không được tốt lắm nhưng vẫn ngồi xuống vị trí đối diện Trương Nhã Tuyên.

Trương Nhã Tuyên cầm một hộp cơm trên bàn, mở ra đẩy tới trước mặt Âu Dương Dị, mỉm cười dễ mến nói: “Hộp này cho cậu, mình ăn không nhiều nên ăn chung với Hạ Hạ một hộp là được rồi”.

Âu Dương Dị lắc đầu, đẩy trả hộp cơm về phía trước mặt Trương Nhã Tuyên, cười và nói: “Mình ăn rồi, các cậu ăn đi. Mình tới là vì có chuyện muốn nói với Thu Hạ Hạ”.

Ngồi lặng lẽ, không gây ra bất cứ âm thanh nào, Thu Hạ Hạ ngẩng đầu tò mò hỏi: “Chuyện gì thế?”.

Âu Dương Dị liếc qua Mạc Trần Bạch đang ngồi buồn như chấu cắn ở bên, tiếp tục cười, chăm chú nhìn Thu Hạ Hạ rồi nói: “Không phải cậu muốn làm bạn gái mình sao?”.

Mạc Trần Bạch sững ngừoi, kinh ngạc nhìn Thu Hạ Hạ.

Trương Nhã Tuyên cũng chau mày. Thu Hạ Hạ nhìn Trương Nhã Tuyên, rồi không do dự gật đầu với Âu Dương Dị, trả lời một cách chắc chắn: “Đúng thế!”.

“Vậy thì được. Mình có thể cho cậu một cơ hội, nhưng…” Âu Dương Dị cười, nghiêng người nhìn cô, “cậu phải bằng lòng làm ô sin độc quyèn cho mình trong vòng một tháng”.
Cuộc sống vất vả của cô ô sin nhỏ

“Hạ Hạ, cậu nhất định phải làm ô sin cho Âu Dương Dị thật sao?”

Trong lớp, Thu Hạ Hạ đang đủng đỉnh thu dọn sách vở, Trương Nhã Tuyên ở bên cạnh nhìn cô chờ đợi, Từ sau buổi trưa lúc Âu Dương Dị thốt ra câu nói làm mọi người kinh ngạc, Trương Nhã Tuyên đã hỏi câu này lần thứ N.

“Ừ! Mình chờ cơ hội này đã lâu lắm rồi đấy! Cậu thử nghĩ mà xem. Lúc đầu vì muốn Âu Dương Dị nhận lời làm bạn tra
i, cách nào mình cũng đều thử qua rồi mà cậu ấy chẳng mềm lòng. Bây giờ cơ hội hiếm có khó tìm tới rồi, đương nhiên là mình không thể bỏ lỡ! Sau một tháng nữa, mình chỉ cần nghĩ tới cái bản mặt khó ưa của Chung Ngọc Thanh phải xin lỗi cậu là trong lòng thấy sướng không chịu nổi!” Thu Hạ hạ phấn chấn, trong đầu nghĩ đến bộ dạng của Chung Ngọc Thanh khi xin lỗi công khai, lòng thấy rất vui sướng.

Trương Nhã Tuyên cắn cắn môi, nghiêng đầu nhìn nụ cười rạng rỡ của Thu Hạ Hạ, do dự một hồi rồi mới nói ra suy nghĩ trong lòng: “Hạ Hạ, thực ra việc Chung Ngọc Thanh có xin lỗi mình không cũng không quan trọng nữa rồi, đằng nào sự việc cũng qua lâu rồi, đúng không? Hạ Hạ, chỉ cầu cậu thấy ổn là mình thấy rất vui rồi. Cậu không cần phải vì mình mà phải chịu tủi thân đi làm ô sin cho Âu Dương Dị đâu. Cậu làm như vậy, mình sẽ cảm thấy rất buồn!”.

Thu Hạ Hạ dừng việc thu dọn đồ đạc lại, chăm chú nhìn Trương Nhã Tuyên rồi nở nụ cười vui vẻ, “Nhã Tuyên, cậu đừng lo! Mình chỉ cầu nấu cơm cho Âu Dương Dị thôi mà. Ở nhà, mình cũng thường nấu cơm cho bố, vieẹc này với mình chẳng khó khăn gì. Hơn nữa, việc mình muốn Chung Ngọc Thanh xin lỗi không đơn thuần chỉ là vì cá cược. Cô ta thường ngày rất ngạo mạn, trong lòng mình thấy không thích nên nhân cơ hội này “nhổ bớt mấy cái gai”, áp chế tính khí đanh đá của cô ta mà thôi. Nhưng những lý do trên chỉ là thứ yếu, nguyên nhân quan trọng nhất mà mình nhất định phải làm ô sin cho Âu Dương Dị đó là mình muốn nhân cơ hội này để xem xét tỉ mỉ nhà của cậu ta, xem xem trong nhà có còn những cái huy hiệu bằng đồng khác nữa hay không. Nếu như thực sự phát hiện ra một số lượng lớn huy hiệu bằng đồng thì cậu ta chắc chắn là có vấn đề!”.

“Nhưng…”, Trương Nhã Tuyên do dự chau mày, vẫn không yên tâm, “Chỉ có hai cậu ở với nhau có vẻ không ổn lắm? Dù sao cậu cũng là con gái, sức lực không khỏe như con trai. Ngộ nhỡ Âu Dương Dị muốn làm gì cậu thì không phải là cậu sẽ phải chịu thiệt thòi sao?”.

“Không có đâu! Không có đâu!” Thu Hạ Hạ vỗ vỗ lên vai cô bạn thân, tiếp tục an ủi, “Nếu cậu ta thữ sự định làm điều gì kỳ quái với mình, mình sẽ dùng tới bàn chân bất khả chiến bại đã vào điểm chí mạng để cả đời cậu ta không thể sinh con, duy trì nòi giống!!”.

“Đá vào ai để người ta cả đời không thể sinh con cơ?”

Bỗng nhiên có một cái đầu từ bên ngoài cửa sổ thò vào.

“Thì là Âu Dương…” Thu Hạ Hạ vô thúc trả lời, ngay lập tức bị Trương Nhã Tuyên bịt chặt miệng

“A! Bạn Âu Dương Dị, bạn tới từ lúc nào thế?” Trương Nhã Tuyên nặn ra nụ cười gượng gạo, cố ý nói to để át đi tiếng của Thu Hạ Hạ.

Âu Dương Dị nhoài hết nửa người qua cửa sổ, háo hức nhìn hai người, “Vừa rồi, các cậu đang bàn tán về vấn đề gì thế hả?”.

“À! He he!” Nhìn thấy Âu Dương Dị xuất hiện, Thu Hạ Hạ mặt nghệt ra, sau đó gãi đầu cười ngốc nghếch, hoàn toàn không có phản ứng gì.

Trương Nhã Tuyên cứng đầu trả lời: “Không có gì! Không có gì! Chúng mình chỉ nói chuyện tào lao chút thôi”.

Thu Hạ Hạ nghe xong liền hùa theo phụ họa: “Đúng! Đúng! Chỉ là chuyện tào lao của con gái với nhau thôi à!”.

“Ồ! Vậy các cậu tiếp tục nói chuyện đi. Hạ Hạ, mình tới trước vườn hoa chờ cậu.” Âu Dương Dị thu người về, đang định quay lưng.

Thu Hạ Hạ liền gọi cậu: “Không cần đâu! Bọn mình không nói chuyện nữa đâu. Cậu chờ một chút, mình sẽ thu dọn sách vở xong ngay!”.

Nói rồi, Thu Hạ Hạ nhanh chóng cầm sách cở trên bàn cho vào trong cặp sách. Chào tạm biệt Trương Nhã Tuyên rồi đỉ ra ngoài.

“Hạ Hạ!”

Thu Hạ Hạ thấy cổ tay mình đột nhiên bị ai đó giữ lại, cô thắc mắc quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt Mạc Trần Bạch tái mét.

Thu Hạ Hạ cau mày, chăm chú nhìn cậu, Trần Bạch, sắc mặt cậu trông rất khó coi, có phải bị ốm rồi không?”, cô đưa tay định sờ lên trán cậu.

Mạc Trần Bạch gạt tay cô xuống m nghiêm nét mặt chăm chú nhìn cô, giọng gằn xuống: “Có thật là cậu muốn làm ô sin cho cậu ta hay không?”.

Thu Hạ Hạ phát hiện ra sự không đồng ý của cậu, không trả lời câu hỏi, kéo tay cậu đi ra ngoài, “Mình đưa cậu đi khám bệnh”.

“Mình không đi!”

Mạc Trần Bạch gạt mạnh

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT