watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6740 Lượt

ngào, “Dị, lâu rồi không gặp!”.
Xin lỗi, chúng ta không thể ở bên nhau

“Xin chào mọi người, mình tên là An Tuyết Kỳ. Mình mới tới trường trung học Tri Hiền, vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, hy vọng sau này sẽ được mọi người giúp đỡ.”

Cô gái đứng trên bục giảng duyên dáng nhìn thẳng vào mọi người tự giói thiệu về mình, cặp mắt đen huyền lấp lánh ánh lên sự tự tin.

“Cô bạn mới này có vẻ là người rất tự tin vào bản thân.” Mạc Trần Bạch ngồi sau Thu Hạ Hạ lên tiếng nhận xét vể An Tuyết Kỳ. Kể từ lần túm được cô ở nhà Âu Dương Dị, mặt cậu sa sầm đi đằng sau bố Hạ Hạ lôi cô về nhà, cậu bắt đầu xuất hiện thường xuyên bên cạnh cô, biến thành kẹo còn dính hon cả mạch nha.

“Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy bạn ấy nhưng… Mạc Trần Bạch nhìn An Tuyết Kỳ, nghi hoặc chau mày rồi nói tiếp, “nhưng điều kỳ lạ là mình cảm thấy bạn ấy rất quen”.

Ánh mắt Trương Nhã Tuyên chuyển từ An Tuyết Kỳ đáng yêu, dễ thương sang Mạc Trần Bạch, cười mỉa: “Làm gì có mỹ nữ nào mà cậu không thấy quen?”.

“Không phải thế! Mình thấy bạn ấy quen quen thật.” Thu Trần Bạch nhìn Trương Nhã Tuyên biện hộ với vẻ bất mãn.

Thu Hạ Hạ ngồi bên chỉ chăm chú nhìn An Tuyết Kỳ đang cười tươi đứng trên bục giảng, hoàn toàn không tham gia tranh luận với hai người bạn. Lúc này, tâm trạng của cô rất chán nản, cô và người con gái xinh đẹp, duyên dáng mới chuyển đến đó có mối quan hệ trực tiếp với nhau. Cô bạn An Tuyết Kỳ này cô đã gặp hôm qua.

Chiều hôm qua, khi cô vui vẻ mang theo một đống thực phẩm tươi ngon ấn chuông cửa nhà Âu Dương Dị, người mở cửa chính là cô gái này. Lúc ấy, cô đã sững sờ, cái người tên là An Tuyết Kỳ này nhìn thấy cô cũng ngây người ra, sau đó An Tuyết Kỳ rất nhanh chóng lấy lại phong thái tự tin, tươi cười mời cô vào phòng khách tự nhiên như thế căn hộ đó chính là của cô ấy.

“Mình là bạn của Âu Dương Dị, cậu ấy đang ở trên tầng hai lấy cho mình ít đỗ, mời bạn vào.

” Thu Hạ Hạ mang thức ăn, ngẩn người đi theo An Tuyết Kỳ vào phòng khách, Âu Dương Dị đang bê một cái thùng các tông để đổ gì đó từ trên lẩu đi xuống. Lúc nhìn thấy cô, ánh mắt cậu hiện rõ ngỡ ngàng.

“Hạ Hạ, sao cậu lại tới đây?”

“Mình…” Thu Hạ Hạ đột nhiên không biết phải làm gì, cô mấp máy môi, đưa túi to túi nhỏ trong tay lên, giọng lí nhí, “Mình mua một ít đồ ăn…”.

“Hạ Hạ!” Âu Dương Dị cắt ngang lời cô, cậu đặt thùng đồ xuống đất rồi đi tới trưóc mặt cô, cúi đầu nhìn và nói: “Cậu cứ về nhà đi, được không? Lát nữa mình sẽ gọi điện thoại cho cậu”.

“Nhưng…” Thu Hạ Hạ bất an nhìn An Tuyết Kỳ, cúi
đầu xắn tay áo lên rồi nói: “Những thức ăn này mà không chế biến sớm, để muộn là không tươi nữa đâu!”. Cô biết điều mình nói ra chỉ là cái cớ nhưng cô có cảm giác nêu bây giờ cô không ở lại thì người khác sẽ cướp Âu Dương Dị đi mất. Âu Dương Dị… Âu Dương Dị là người mà Nhã Tuyên thích, Nhã Tuyên là bạn thân nhất của cô. Cô phải có trách nhiệm giúp Nhã Tuyên bảo vệ tình cảm của cô ấy.

“Vậy thì cậu mang về nhà, chế biến cho bác trai vói bác gái đi! Tài nghệ bếp núc của cậu điệu nghệ như thế bác trai và bác gái nhất định sẽ rất thích.” Âu Dương Dị cười, vuốt tóc trên đầu cô sau đó đặt tay lên vai nhẹ nhàng xoay người cô hướng về phía cửa. “Hôm nay mình có việc không thể đưa cậu về được, lần sau sẽ đưa cậu đi đến khu vui chơi để bổi thường có được không?”

Nói xong, họ đã bước ra đến ngoài cửa.

“Nhưng…” Thu Hạ Hạ định nói điều gì đó bỗng ngừng lại ngẩng lên nhìn cậu

. Âu Dương Dị không để cô nói hết câu, vỗ vỗ lên vai rồi nói với cô: “Ngoan! Mau về nhà đi! Cẩn thận nhé!”, sau đó đóng cửa lại.

Thậm chí cậu còn không nói “tạm biệt!” với cô.

Thu Hạ Hạ sững sờ, nhìn cánh cổng sắt đóng lại trước mắt.

Cậu vội vàng để được ở một mình cùng người con gái kia đến vậy sao? Nỗi buồn cứ từ từ xâm chiếm lòng cô, nó khiến cô đau tới mức không thể cầm nổi mấy túi thức ăn trong tay, túi to túi nhỏ rơi xuống đất…

“Hạ Hạ! Hạ Hạ!!” Tiếng gọi của Trương Nhã Tuyên kéo cô trở về thực tại.

“Có chuyện gì thế?” Cô ngẩng đầu bối rối nhìn Trương Nhã Tuyên, trong mắt vẫn còn sót lại chút hoảng hốt vừa thoáng qua.

Trương Nhã Tuyên nháy mắt, lặng lẽ vươn tay về phía sau cô, khẽ nói: “Cô Triệu xếp chỗ An Tuyết Kỳ ngồi sau cậu”.

Thu Hạ Hạ ngạc nhiên, vô thức quay đầu nhìn về phía sau, bắt gặp cặp mắt màu nâu sẫm tự tin đang nhìn mình.

Đối diện với ánh mắt của cô, An Tuyết Kỳ vui vẻ, đài các nở nụ cười đáp lại, thân thiện chào hỏi, “Bạn Hạ Hạ, thật là trùng hợp!”

. “Ơ! Các cậu quen nhau à?” Không đợi được tới lúc Thu Hạ Hạ trả lời, Trương Nhã Tuyên kinh ngạc cướp lời.

Thu Hạ Hạ cắn môi, tránh ánh mắt quá tự tin của An Tuyết Kỳ, hạ giọng nói: “Tuyết Kỳ là bạn của Âu Dương Dị”.

Mạc Trần Bạch đang ngồi bên Thu Hạ Hạ giật mình. Tên tiểu tử Âu Dương Dị cũng quen với An Tuyết Kỳ? Một đoạn ký ức mờ nhạt khẽ lướt qua trong đầu Mạc Trần Bạch, nhanh tới mức cậu không thể bắt kịp.

Bên này, Trương Nhã Tuyên cũng giật mình có vẻ như ngạc nhiên về quan hệ giữa An Tuyết Kỳ với Âu Dương Dị. Ngẩn người một lát, Trương Nhã Tuyên ngẩng đầu nhìn An Tuyết Kỳ, hào hứng nói: “Năm ngoái, Âu Dương Dị chuyển từ trường Thanh Nhân tới, vậy trước đây cậu cũng là học sinh trường Thanh Nhân phải không?”.

An Tuyết Kỳ gật đầu cười, kể qua về hồi ức trong cô: “Năm lớp 10, mình với Âu Dương Dị là bạn cùng lớp. Mối quan hệ giữa chúng mình rất tốt, thường cùng nhau ăn cơm, đi học với nhau, cùng tham gia các hoạt động đoàn thể. Chúng mình còn từng hẹn hò nữa cơ! Dị rất cưng mình, lúc nào cũng nghĩ cách đáp ứng mọi đòi hỏi vô lý của mình. Đáng tiếc lúc đó mình không hiểu chuyện, lại vô tâm, đã làm tổn thương cậu ấy. Cậu ấy trong lúc quá tức giận và buồn bã đã chuyển trường mà không nói một câu nào. Tại Âu Dương Dị không nói gì nên hại mình mất một năm trời mới tìm thấy rồi tới đây”.

Hóa ra nguyên nhân mà Âu Dương Dị chuyển tới trường trung học Tri Hiền là vì An Tuyết Kỳ. Suy nghĩ này khiến sắc mặt Thu Hạ Hạ chuyển thành màu trắng.

Trương Nhã Tuyên chỉ chăm chăm chú ý tới An Tuyết Kỳ nên không phát hiện ra sự thay đổi của bạn thân, ngạc nhiên nhìn An Tuyết Kỳ tiếp tuc hỏi: “Cậu là bạn gái trước của Âu Dương Dị? Câu tới trường Tri Hiền là vì muốn tìm Âu Dương Dị?”.

“Ừ! Đúng vậy!” An Tuyết Kỳ cười ngọt ngào, gật đầu, nho nhã nháy mắt tinh nghịch với Trương Nhã Tuyên, “Nhưng cậu nói sai một từ rồi đấy!”.

“Á! Mình nói sai?” Trương Nhã Tuyên ngạc nhiên nhìn cô, thắc mắc: “Mình nói sai từ nào?”.

An Tuyết Kỳ nháy mắt kiểu dễ thương, cười duyên dáng: “Mình không phải là bạn gái trước của Dị đâu!”.

“Ơ! Không phải ư? Mình nhớ cậu vừa nói trước đây cậu với Âu Dương Dị đã từng hẹn hò với

nhau.” Trương Nhã Tuyên khẳng định. Cô không bị bệnh mất trí nhớ, cô không thể nhớ nhầm được.

“Đúng! Trước đây, chúng mình đã từng hẹn hò. Điều này không sai! Nhưng mình không phải là bạn gái trước đây của cậu ấy”, An Tuyết Kỳ cười dịu dàng gật đầu, nhìn lướt qua Thu Hạ Hạ, giọng rất ngọt ngào nói, “Chúng mình vẫn chưa chia tay cho nên trước đây mình là bạn gái của cậu ấy, bây giờ vẫn là như vậy. Lần này chuyển trường tới đây, mình có thể mong cậu ấy tha lỗi. Chúng mình sẽ lại hòa thuận, trở lại những ngày tháng ngọt ngào như xưa”.

Hóa ra… Hóa ra bọn họ là người yêu của nhau… Chả trách Âu Dương Dị không muốn đóng giả bạn trai của cô, hóa ra là bởi vì sự tổn tại của An Tuyết Kỳ.

Nhất định Âu Dương Dị rất yêu cô ấy! Bởi vì rất yêu, rất yêu cô ấy nên tấm lòng cậu dành cho cô ấy mới chung thủy đến thế. Ngay cả khi An Tuyết Kỳ không ở đây, chỉ là diễn kịch trong một thời gian rất ngắn, cậu cũng không đồng ý.

Sắc mặt Thu Hạ Hạ càng lúc càng nhợt nhạt, hai tay vô thức đan vào nhau rất chặt

. “Hạ Hạ, cậu thây không khỏe à? Sắc mặt sao lại khó coi thế này?” Mạc Trần Bạch ngồi bên cạnh, im lặng hồi tưởng quay đầu sang phát hiện Thu Hạ Hạ có điều gì đó không ổn liền đưa tay lên sờ trán cô.

Lời nói của Mạc Trần Bạch ngay lập tức thu hút sự chú ý của Trương Nhã Tuyên. Cô quay sang, sau nhìn thấy sắc mặt trắng bệch và ánh ắt vô hồn của Thu Hạ Hạ, lo lắng hỏi: “Hạ Hạ, măt cậu sao lại nhợt nhạt thế, cậu ốm à?”.

Thu Hạ Hạ kéo tay Mạc Trần Bạch xuống, cười miễn cưỡng, “Mình không sao, chỉ là trời nóng quá!”

. “Có phải trúng nắng rồi không?”

“Có cần dìu tới phòng y tế không?” Mạc Trần Bạch và Trương Nhã Tuyên lo lắng nhìn Thu Hạ Hạ, không ai để ý tới An Tuyết Kỳ vừa khẽ nhếch mép cười, đôi mắt màu nâu sẫm thoáng chút đắc ý.

Trong giờ nghỉ trưa, học sinh đều kéo tới nhà ăn, chỉ có Thu Hạ Hạ vô thức đang đi lang thang trên con đường mòn trong khu vườn nằm ở khuôn viên trường. Trương Nhã Tuyên vừa bị cô nói khô nước bọt đuổi đến nhà ăn. Lúc này, tâm trạng cô đang rất buồn bã, hoàn toàn không muốn ăn, cô cũng không muốn khiến Trương Nhã Tuyên mệt theo.

Cô đá vào viên sỏi nhỏ trên đường, trong lòng rối bời. Không thể không thừa nhận sáng nay cô bị ảnh hưởng bởi những lời nói

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT