watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6733 Lượt

của An Tuyết Kỳ.

Nhưng cô nghĩ mãi không ra.

Âu Dương Dị chẳng là gì của cô. Cậu ấy có bạn gái hay chưa liên quan gì tới cô? Hơn nữa, từ đầu chí cuối việc cô tiếp cận cậu đều vì muốn giúp bạn thân bị bắt nạt trước mặt mọi người đòi lại chút công bằng. Bây giờ đến người thích Âu Dương Dị là Trương Nhã Tuyên sau khi nghe xong chuyện còn không có phản ứng gì thì người ngoài cuộc như cô buồn bã cái gì cơ chứ?

Thu Hạ Hạ chán nản đá viên sỏi trên đường buồn bã nhằm phía trước mà đi, cho tới khi một đôi giày màu trắng chặn đường cô. Cô sững lại trong giây lát, sau đó cúi đầu thử đi vòng qua, ngó lơ đôi giày thế thao màu trắng. Nhưng chủ nhân của đôi giày ấy dường như không chịu. Cô vòng sang, cậu cũng dịch sang chắn đằng trước. Cô lại đi vòng, cậu lại chặn! Thu Hạ Hạ tức giận, phẫn nộ ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt và nụ cười dịu dàng, ấm áp của chủ nhân đôi giày thể thao màu trắng ấy, cô sững sờ.

“Tâm trạng cậu không tốt phải không?” Âu Dương Dị dịu dàng nhìn cô, quan tâm hỏi.

Thu Hạ Hạ không đáp, lại cúi đầu buồn bã đứng một chỗ đá đá mấy viên sỏi.

“Cậu vẫn còn giận chuyện hôm qua à?”

Cậu cúi đầu nhìn cô, giọng nhẹ nhàng xin lỗi: “Xin lỗi! Hôm qua không giữ lời hứa gọi điện cho cậu”. Hôm qua, cậu định đợi đên lúc An Tuyết Kỳ đi rồi sẽ gọi cho cô nhưng không ngờ sau khi An Tuyết Kỳ lấy đồ xong lại năn nỉ cậu đưa tới trường làm thủ tục. Làm xong thủ tục lại khăng khăng mời cậu đi ăn cơm, kết quả là đến lúc cậu về nhà, kim đồng hồ đã chỉ sang một giờ sáng. Cậu đoán tầm ấy cô đã ngủ rồi nên quyết định không gọi điện đánh thức cô dậy nữa.

Thu Hạ Hạ thôi không đá mấy viên sỏi nữa, nghĩ đến An Tuyết Kỳ lại liên tưởng tới thân phận kẻ ngoài cuộc của mình, cô thở dài ngao ngán: “Không có gì! Thực ra cậu không cẩn phải giải thích với mình. Dù sao thì mình cũng là người ngoài cuộc, cậu hãy quan tâm nhiều hơn tới bạn gái của cậu đi!”.

Âu Dương Dị sững người, sau đó nghĩ ra điều gì đó liền hỏi: “Tuyết Kỳ chuyển tới lớp cậu rồi phải không?”.

Tuyết Kỳ! Ha! Gọi tên mới thân mật làm sao! Thu Hạ Hạ khẽ nhếch mép, cảm nhận thấy trong lòng có từng đợt phẫn nộ và oán giận đang trào dâng. Cô ngoảnh đầu, chăm chú nhìn cậu, cười nhạt: Có vấn đề gì sao? Bạn Âu Dương Dị không nỡ xa rời bạn gái phải không? Có phải bạn cũng muốn chuyển sang lớp mình không? Bạn có cần nói với khối trưởng một câu để khối trưởng đổi lớp cho tôi với bạn không? Đằng nào thì thành tích, thể thao của bạn cũng tốt, đã giành được không ít giải thưởng cho trường. Yêu cầu nhỏ xíu này của cậu nhất định sẽ được khối trưởng đồng ý”.

Nhìn thái độ lạnh nhạt của cô, Âu Dương Dị khẽ cau mày, “Tuyết Kỳ đã nói gì với cậu có phải không?”.

“Cậu hy vọng mình sẽ trả lời thế nào?” Thu Hạ Hạ ngẩng đầu, ánh mắt trong sáng trong mắt cô thoáng chút sắc lạnh. Cô cười mỉa mai, “Nói là trước mặt mọi người An Tuyết Kỳ đã công khai nói với mọi người về cuộc sống ngọt ngào trước đây của hai cậu, hay nói rằng cô ấy dịu dàng, thỏ thẻ cậu rất yêu thương, chiều chuộng cô ấy? Cậu không sợ mình sẽ ghen tỵ rồi nói những điều không hay với cô ấy, phá hoại tình cảm của hai người sao?”.

Âu Dương Dị tức giận, nhìn chằm chằm cô, những nếp nhăn trên trán đột nhiên giãn ra.

Hai tay cậu nhẹ nhàng đặt lên vai cô, khuôn mặt lộ rõ niềm vui, hỏi cô: “Hạ Hạ, cậu ghen vì mình phải không?” Cậu không rời mắt khỏi cô, khuôn mặt đang cười ấy làm cô thấy nhức mắt.

Cô ghen vì cậu sao? Cô có thể phản bội lại Nhã Tuyên bằng việc thích cậu ấy ư?

Không thể được! Nhã Tuyên là người bạn thân nhất của cô! Cô không thể phản bội cô ấy được! Má của Thu Hạ Hạ đỏ rần rần, cô tức giận đẩy cậu ra, giọng gầm ghè: “Âu Dương Dị, cậu điên vừa thôi! Mình không thể ghen vì cậu đâu!” Nói xong, cô quay người chạy mất hút.

Âu Dương Dị thất vọng, đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng cô chạy xa dần, cho tới khi khuất hẳn cậu mới thu ánh mắt cô đơ
n của mình về, nghiêm túc nghĩ tới chuyện An Tuyết Kỳ.

Cậu biết mục đích chuyển tới trường trung học Tri Hiền của cô ấy là vì cậu. Cậu cũng biết cô ấy không nản lòng vì cậu. Hôm qua lúc ở nhà cậu, cô cũng nói với cậu rất rõ ràng là cô sẽ lại bắt đầu theo đuổi cậu. Nhưng chuyện tình cảm này có thể miễn cưỡng được sao? Cậu biết là không thể, cậu cũng không muốn tự làm khó bản thân.

Một năm trước cũng vì không muốn bản thân phải miễn cưỡng, cậu mới chuyển tới trường Tri Hiền để tránh né cô. Nhưng bi kịch ấy không thể lại xảy ra được nữa.

Hoặc là để ngăn chặn bi kịch tương tự lại xảy ra lần nữa, cậu nên làm một số chuyện định làm trước khi cô ấy hành động.

Sau khi tiết học cuối của buổi chiều kết thúc thầy giáo bị hói đầu dạy môn địa lý vừa chân trước bước ra khỏi lớp 12A13, thì Âu Dương Dị đã chân sau bước vào. Cậu đứng ở cửa lóp, nhìn khắp cả lớp một lượt, sau khi nhìn thấy Thu Hạ Hạ, cậu bưóc thẳng về phía cô trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người.

Lúc đó, ánh dương qua cửa sổ đang mở chiếu vào trong phòng, ánh nắng vàng trải đầy trên tóc cậu, tạo thành một vầng hào quang. Gió từ chiếc quạt trần trong phòng học nhẹ thổi khiến quần áo của cậu bay bay, dưới ánh sáng mờ ảo, vẻ tuấn tú của cậu giông như một chàng hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích. Cậu mỉm cười bước đến phía trước Thu Hạ Hạ thì dừng lại.

“Hạ Hạ.” Âu Dương Dị dịu dàng cất tiêng gọi. Thu Hạ Hạ có cảm giác “da gà” cứ thi nhau nổi lên.

“Gì… Gì thế?” Thu Hạ Hạ bất an nhìn ánh mắt của đám con gái trong lớp như bầy sói sắp sửa ăn tươi nuốt sống cô.

Âu Dương Dị dường như không để ý tới ánh mắt của những người xung quanh, bình tĩnh nói: “Mình có một số chuyện muốn nói với cậu. Lát nữa cậu có rảnh không?”.

Câu nói này của cậu không phải là đang muốn hẹn hò với cô ư? Cậu nói như thế không phải là có ý muốn hại chết cô hay sao? Thậm chí cô còn nhận được ánh mắt hình viên đạn của đám con gái trong lớp. Thu Hạ Hạ co ro run rẩy mất một lúc, cố gắng tránh tiếp xúc với ánh mắt lanh như băng ấy, rồi từ chối lời đề nghị của Âu Dương Dị không chút do dự:

“Không rảnh! Cậu có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi!”

Nếu như Thu Hạ Hạ biết Âu Dương Dị định nói gì thì cô nhất định sẽ không nói câu này nhanh như thế. Đáng tiếc là ở đời thì không có chữ “nếu như”.

“OK! Vậy mình nói luôn ở đây!”

Âu Dương Dị lịch sự gật đầu, cười ấm áp và nâng nhẹ bàn tay của cô lên, đặt lên tay cô một nụ hôn mà không hề báo trước, “Thu Hạ Hạ, cậu hãy làm bạn gái của mình nhé!”.

Cậu nói xong, không gian trong lớp học yên lặng như tờ trong ba giây, sau đó những tiếng bàn tán xôn xao trong lớp liên tiếp vang lên.

Trương Nhã Tuyên ngồi trước hai người suýt chút nữa thì sặc. Cách đó không xa, Mạc Trần Bạch giận tím mặt. An Tuyết Kỳ ngồi sau Thu Hạ Hạ nhìn chằm chằm Âu Dương Dị, có lúc dường như hơi chướng mắt.

Kỳ lạ nhất là Thu Hạ Hạ, các cô gái khác nghe thấy lời tỏ tình thì má đỏ như quả táo, còn cô nghe xong “bụp” một cái, mặt biến thành màu trắng.

Sau khi lấy lại tinh thần, việc đầu tiên Thu Hạ Hạ làm không phải là nhìn Âu Dương Dị mà là ngẩng đầu, lo lắng nhìn Trương Nhã Tuyên. Sau khi ánh mắt lo lắng của cô chạm phải đôi mắt trong veo, ấm áp của Trương Nhã Tuyên, những ngôn từ ở trong đầu muốn nói ra đều bị mắc kẹt trong cổ họng mà không cách nào thốt ra được. Môi dưới của Thu Hạ Hạ khẽ mấp máy, vừa buồn bã vừa lo âu nhìn Trương Nhã Tuyên. Ánh mắt lo lắng chuyển thành xin lỗi. Một giây sau, cô đã chạy ra khỏi phòng học với sắc mặt nhợt nhạt.

Động tác ra khỏi chỗ ngồi mạnh tới mức khi chạm phải cuốn sổ tay để ở mép bàn có ảnh dán ngoài bìa là tấm hình chụp chung của Thu Hạ Hạ và Trương Nhã Tuyên đã khiên nó rơi xuống đất, làm bụi bay lên.

Sau khi Thu Hạ Hạ từ trường chạy về nhà, cô tự nhốt mình trong phòng không ăn không uống. Bất kể là bố hay mẹ gõ cửa, cô đều không mở. Cho đến sáng hôm sau, cô mới tỉnh bơ mở cửa phòng, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng như bình thường, sau đó đi học như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng tất cả mọi người đều có thể thấy cô đang né tránh Âu Dương Dị. Cô trốn điện thoại, tin nhắn của cậu. Sau khi tan học, cô chạy nhanh như bay về nhà. Nếu trên đường gặp phải cậu, cô sẽ đi đường vòng để tránh. Cô tránh tuyệt đối những thứ có liên quan đến ba từ “Âu Dương Dị”. Nhưng cô không nói nên không ai biết tại sao cô lại phải làm như vậy. Cho nên người khác có muốn giúp cô thì cũng giúp không nổi.
Đối với thái độ hoàn toàn né tránh của Thu Hạ Hạ, Âu Dương Dị không tài nào hiểu nổi. Có nằm mơ cậu cũng không thể ngờ được việc thổ lộ tình cảm của cậu tự nhiên lại gây cảm giác phản cảm tới như vậy cho cô, thế là cậu bắt đầu suy nghĩ xem có phải bản thân đã làm gì không phải để cô tức giận. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rồi đặt giả thiết này, giả thiết kia mà đến cuối cùng cậu vẫn không nghĩ ra đáp án. Cậu cũng không muốn bỏ mặc Thu Hạ Hạ. Cậu bắt đầu đến những nơi cô có thể xuất hiện để đợi cô, cô tránh, cậu liền đuổi theo. Tình trạng như vậy tiếp diễn liên tục mười mấy ngày liền, kế hoạch “theo đuôi”

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT