watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6731 Lượt

lỗi. Cậu đừng “ngó lơ” mình nữa có được không? Thời gian qua mình đã quen với sự tồn tại của cậu. Cậu bỗng nhiên không thèm đoái hoài gì tới mình, mình rất buồn.

Thu Hạ Hạ bịt miệng, khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt từ mắt cô lăn xuống, rồi biến mắt qua kẽ tay cô.

Cô cố gắng dằn lòng, chôn chặt tình cảm của bản thân không muốn để Âu Dương Dị ở đầu dây bên kia phát hiện ra. Mãi tới khi lấy lại được phần nào sự bình tâm, cô mói bình tĩnh nói: “Âu Dương Dị, chúng ta chỉ thích hợp để làm bạn bè thôi.” Cô kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, giọng nói có chút run rẩy.

Bên kia, dường như Âu Dương Dị sững lại, sau đó hỏi gấp gáp: “Hạ Hạ, cậu đang khóc phải không?”.

Thu Hạ Hạ xì mũi, hắng giọng, nói nhỏ: “Không phải! Mấy hôm nay mình bị cảm.” Cô lại sụt sịt, nói tiếp: “Âu Dương Dị, mình chỉ muốn nói với cậu, mình… mình không thích cậu! Buổi đầu mình cũng từng nói vói cậu, mình tiếp cận cậu là vì vụ cá cược vói Chung Ngọc Thanh.

Còn về vấn đề tại sao mình lại cá cược với Chung Ngọc Thanh thì mình vốn không định nói nhưng mình không ngờ cậu lại thích mình nên bây giờ mình cần phải nói cho cậu biết chuyện này.

” Cô không muốn khóc nhưng những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô càng lúc càng nhiều.

“Âu Dương Dị”, cô bỏ qua những cơn nhói đau trong tim, tiếp tục lạnh lùng nói, “Mình với Chung Ngọc Thanh cá cược là vì Nhã Tuyên. Nhã Tuyên là bạn thân nhất của mình. Cô ấy đã từng thổ lộ tình cảm với cậu nhưng bị cậu cự tuyệt, cô ấy chạy về lớp khóc thì bị Chung Ngọc Thanh nhìn thấy. Chung Ngọc Thanh cũng thích cậu cho nên sau khi biết chuyện, cô ta đã cười nhạo Nhã Tuyên trước mặt mọi người. Mình thấy rất “gai mắt” nên mới cá cược với cô ta. Bây giờ thì cậu đã hiểu rồi chứ? Bất luận là có chuyện gì xảy ra mình đều không thể phản bội người bạn thân nhất của mình được. Cho nên… xin cậu đừng thích mình nữa…

Sau này cũng đừng gọi điện cho mình nữa”. Đầu dây bên kia cứ im lặng mãi, rất lâu sau, Thu Hạ Hạ tưởng điện thoại của mình bị hỏng, giọng nói của Âu Dương Dị mới chập chờn vang lên, “Xin lỗi cậu!… Tạm biệt!”.

Vài giây sau, chiếc di động bên tai vang lèn những âm thanh “tút tút” báo đầu dây bên kia đã gác máy.

Thu Hạ Hạ vẫn để máy như đang nghe điện cho tới tận khi nước mắt giàn giụa, những giọt nước mắt đau khổ lăn xuống khóe môi, động tác của cô vẫn không thay đổi.

Từ hôm đó trở đi, quả thực Âu Dương Dị không còn gọi điện cho cô cũng không đến tìm cô nữa. Kể cả khi hai người tình cờ gặp nhau trong nhà ăn hay ở hành lang lớp học, cậu cũng chỉ mỉm cười chào cô theo phép lịch sự rồi bước qua. Quan hệ của hai người giờ đây bỗng chốc trở nên xa cách hơn bao giờ hết, có chút gì đó gượng gạo, tất cả dừng lại ở mối quan hệ như những người bạn học.

Trước đây, khi cậu cứ đi theo thì cô cảm thấy khó chịu, phiền phức.

Bây giờ, khi cậu không còn bên cạnh nữa thì lẽ ra cô phải cảm thấy vui mới phải chứ? Đây chẳng phải là điều mà cô mong muốn hay sao? Nhưng giờ đây tại sao tâm trạng của cô lại càng ngày càng u sầu, trái tim của cô càng lúc càng đau đớn thế này?

Thu Hạ Hạ càng ngày càng trở nên lầm lũi. Nếu không phải là người quen của cô thì không ai nghĩ được rằng trước đây cô là một nữ sinh hoạt bát, năng động và mạnh dạn.

Giờ đây, cô trở nên lặng lẽ, bất kể là khi ở trường lẫn khi ở nhà, khi đang học bài hay khi ăn cơm, cô đều lơ đễnh, không tập trung tinh thần.

Mạc Trần Bạch vì muốn làm cô vui thường kể với cô những câu chuyện thú vị mà cậu ta gặp khi còn ở nước ngoài bằng những lời lẽ “cường điệu” quá mức, nhưng có nhiều lúc tuy cô làm ra vẻ lắng nghe nhưng tâm hồn lại “treo ngược cành cây”, khổ thân Mạc Trần Bạch cứ thao thao bất tuyệt ráo cả nước bọt, đên khi tạm ngừng để lấy nước uống mới thì mói phát hiện ra tâm trí cô đã để trên mây, cũng không biết là cô lắng nghe được bao nhiêu nội dung câu chuyện cậu kể.

Nhiều lúc, Thu Hạ Hạ thích ngổi chống cằm trầm ngâm nhìn ra cây ngọc lan nở đầy hoa trắng ngoài cửa sổ mà nghĩ ngợi.

Cây ngọc lan nằm cách cửa sổ không xa, thân lón tán rộng xanh tốt, cao khoảng ba mét. Lá cây cỡ bằng bàn tay, dưới ánh nắng rực rỡ trông càng thêm mơn mởn, xanh tươi, nhìn rất đẹp. Cây ngọc lan nở rộ thứ hoa màu trắng tinh khôi cứ mỗi lần gió thổi là làn hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian.

Thu Hạ Hạ rất thích hương thơm của ngọc lan, một thứ mùi hương vừa nhẹ dịu vừa nồng nàn, giống như khí chất con người của Âu Dương Dị. Cô có thể ngồi thẫn thờ cả ngày chi đế ngắm thứ hoa quyến rũ ấy.

Cả Trương Nhã Tuyên và Mạc Trần Bạch đều rất lo lắng cho Thu Hạ Hạ, họ sợ để cô ra đường với tâm trạng thế này thì không yên tâm chút nào do vậy Mạc Trần Bạch chịu trách nhiệm hộ tống cô cả lúc đi học đên khi về nhà, đằng nào thì họ cũng cùng đường. Còn Trương Nhã Tuyên thì lo để ý cô lúc đi ăn trưa, và còn thường xuyên chuyện trò với cô.
Nhìn điệu bộ lúc nào cũng bận bịu vây quanh Thu Hạ Hạ của hai người, An Tuyết Kỳ chỉ ngồi ở góc lớp không ai chú ý tới mỉm cười khinh miệt.

Tình trạng này đã kéo dài hơn hai tuần rồi mà Thu Hạ Hạ vẫn không thay đổi chút xíu nào khiến Trương Nhã Tuyên hết sức lo lắng.

Hôm nay lúc hai người đứng trò chuvện ở tầng thượng của khu lớp học, nhìn thấy Thu Hạ Ha lại thẫn thờ lơ đãng cuối cùng Trương Nhã Tuyên cũng không giấu nổi được sự lo lắng bấy lâu mà bùng phát ra:

“Hạ Hạ, tại sao cậu lại trở thành con người như thế này chứ? Cậu có biết rằng cậu thế này khiến chúng mình lo lắng lắm không?”

“Xin lỗi…” Thu Hạ Hạ áy náy, cúi đầu buồn bã nói, “Mình cũng không muốn thế này đâu nhưng mà thực sự mình không thể kiềm chế nổi bản thân mình nữa..

Thấy bộ dạng buồn bã của bạn thân thì Trương Nhã Tuyên thấy “mềm lòng”. Cô nhẹ nhàng ôm lấy Thu Hạ Hạ khẽ nói: “Đừng buồn nữa, có gì thì cứ kể với mình đế chúng mình cùng nhau san sẻ, cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Chẳng phải chúng ta là bạn tốt hay sao?”

Nhìn vẻ ân cần quan tâm của bạn, Thu Hạ Hạ thấy mắt mình rưng rưng.

Cô cảm thấy mình thật có lỗi với Nhã Tuyên, Nhã Tuyên đối xử với cô tốt như vậy, luôn coi cô là người bạn thân nhất, luôn chia sẻ với cô những điều tốt đẹp nhất nhưng giờ đây trái tím cô lại phản bội người bạn tốt ấy, không chút liêm sỉ mà thầm yêu người con trai mà người cô ấy vô ngưỡng mộ! Cô thật là xấu xa!

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Hạ Hạ, Nhã Tuyên sợ hãi vội vã hỏi: “Hạ Hạ, cậu làm sao vậy? Cậu đừng khóc nữa, có chuyện gì cứ nói với mình mình sẽ giúp cậu!”.

“Nhã Tuyên…” Hạ Hạ nhìn Nhã Tuyên nước mắt bắt đầu tuôn rơi, “Nếu mình làm đi
ều gì đó có lỗi với cậu, cậu sẽ tha thứ cho mình chứ?”

“Cậu nói lung tung gì vậy hả đồ ngốc, nhìn bộ dạng ngớ ngẩn của cậu thế này thì có thể làm được điều gì có lỗi với mình được cơ chứ.” Trương Nhã Tuyên lại dịu dàng ôm lây Hạ Hạ, cười ấm áp.

“Không phải… Nhã Tuyên, đúng là mình đã làm điều có lỗi với câu…” Thu Hạ Hạ như thể sợ Trương Nhã Tuyên sẽ đột nhiên bỏ chạy mất, lo lắng nắm chặt lấy áo rồi gục đầu trên vai Nhã Tuyên mà khóc.

“Việc Hạ Hạ dạo này trở nên lạ lùng liệu có gì liên quan tới mình ư?” Nhã Tuyên bổi rổĩ chau mày nghĩ ngợi một hồi rồi gương mặt lại giãn ra. Cô nhẹ nhàng vỗ vai an ủi Hạ Hạ: “Không sao đâu, nói cho mình biết có chuyện gì đi”

“Mình… mình nói… cho cậu. Liệu… liệu cậu… có tha thứ cho mình không?”

Thu Hạ Hạ vừa khóc vừa nói đứt đoạn.

“Chúng ta là bạn tốt mà, tất nhiên là mình sẽ tha thứ cho cậu. Có ai đời không phạm một sai lầm nào đâu đúng không? Là bạn bè thì phải biết tha thứ cho nhau chứ!”

Thu Hạ Hạ bật khóc hu hu, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Trương Nhã Tuyên, thấy Nhã Tuyên không có vẻ gì là giận cô mới bắt đầu nói môt cách khó khăn: “Mình… mình đã thích Âu Dương Dị mất rồi!”.

Nói xong, cô vội liếc nhìn Nhã Tuyên một cái rồi vội vàng nói tiếp, “Nhưng mà thật sự mình chưa từng nghĩ là sẽ tranh cướp cậu ấy với cậu. Mình đã nói rõ ràng là mình không thích cậu ấy rồi, mình đảm bảo là sau này mình sẽ không gặp mặt Âu Dương Dị nữa!” Thu Hạ Hạ đau khổ nhìn Trương Nhã tuyên nói như cầu khẩn, “Nhã Tuyên, cậu tha thứ cho mình được không?”.

Trương Nhã Tuyên nghe xong thấy mọi thứ rối tung. “Cậu thích Âu Dương Dị thì có gì là sai chứ, tại sao lại phải xin lỗi mình?”.

Thu Hạ Hạ tưởng Nhã Tuyên nói câu này ý muốn trách mình nước mắt lại tuôn dài, nói tiếp: “Nhã Tuyên, mình biết là cậu thích Âu Dương Dị, nhưng mình thực sự không cố ý làm thế, chỉ là mình không thế kìm chế nổi tình cảm của bản thân…”.

“Mình thích Âu Dương Dị á?” Trương Nhã Tuyên hơi bất ngờ, thì ra là vậy, nha đầu này đã hiểu lầm mọi việc mất rồi.

“Đúng thế mà! Lúc trước… cậu thổ lộ tình cảm… bị cậu ta cự tuyệt, đã khóc rất nhiều mình… đã vì thế mà… cá cược với Chung Ngọc Thanh” Thu Hạ Hạ dùng tay quệt nước mắt mà nói.

Thì ra cái con bé Hạ Hạ ngốc nghêch thay đổi, trở nên lạ lùng như vậy là vì chuyện này đây. Lúc này thì Trương Nhã Tuyên đã hiểu ra, cô nhìn Thu Hạ Hạ mỉm cười không biết là nên nói Thu Hạ Hạ là con người có nghĩa khí cao thượng hay là ngốc

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT