|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cậu đang cãi nhau, cậu đừng bất cần thế được không, đây là cuộc đời cậu, cậu không thể tùy tiện như vậy được.”
“Tớ đã nghĩ kỹ rồi, tớ sẽ không hối hận.” Cao Hiểu Vi kiên định nói.
Thẩm Đình đau đớn nói: “Bây giờ cậu không hối hận, sau này cậu không còn cơ hội để hối hận nữa đâu. Cậu biết không?”
Cao Hiểu Vi càng kiên định hơn: “Tớ đã nói là tớ sẽ không hối hận.”
Thẩm Đình nhìn Cao Hiểu Vi, cô cứ như người xa lạ, Cao Hiểu Vi dường như đã bị ai tráo xác đổi hồn, cô buồn bã nói: “Có thể cho tớ biết vì sao không?”
Cao Hiểu Vi từ tốn đáp: “Bởi vì anh ấy yêu tớ, ngay hôm sau tớ chia tay Bát Giới, anh ấy mua cả một xe hoa hồng, cắm lên từng ngọn đèn đường trong khu , chất đầy trong phòng tớ, an ủi tớ, cầu hôn tớ. Anh ấy yêu tớ nhất. Tớ muốn cưới người yêu tớ, có gì không đúng sao?”
Thẩm Đình yêu mến người bạn này biết bao, cô không muốn cuộc sống của cô ta gặp trắc trở, cô nói lớn: “Cậu đừng nói dối nữa, cậu lấy anh ta vì tiền. Bởi vì anh ta giàu.”
Hai người đều nóng giận, tiếng nói mỗi lúc một to, quán cà phê lại là nơi lịch sự, mọi người quay lại nhìn hai người họ, thỉnh thoảng khẽ bình phẩm điều gì.
Kỳ thực Thẩm Đình rất quan tâm, rất lo lắng, nhưng Cao Hiểu Vi không nghe ra như vậy mà thấy lời nói như kim đâm vào tai: “Đúng thế, nếu cậu nói như vậy thì tớ không còn gì để nói,” cô hỏi, “vì tiền đáng xấu hổ lắm sao? Người khác không hiểu tớ thì thôi, nhưng cậu phải hiểu tớ, cậu phải ủng hộ tớ.”
“Tớ sẽ không bao giờ ủng hộ cậu.” Thẩm Đình kích động.
“Tại sao cậu không thể ủng hộ tớ, tớ cũng có quyền hạnh phúc chứ.”
“Hạnh phúc? Hạnh phúc? Bát Giới mới là người cậu yêu, điều này thì tớ biết.”
“Nhưng tớ không thể vì tình yêu mà từ bỏ hạnh phúc, ai biết tớ còn yêu được bao lâu?”
Thẩm Đình nhìn Cao Hiểu Vi, lòng đau như dao cắt, cô phẫn nộ nói: “Cậu dựa vào cái gì mà nói đó là hạnh phúc, chỉ cần có tiền là hạnh phúc được sao? Cậu bán đứng chính mình thì hạnh phúc được sao?”
Cao Hiểu Vi cười đáp trả: “Đây không phải cậu dạy tớ sao? Không phải cậu ngày ngày ra rả phải cưới đại gia sao? Tớ chẳng qua là người thực hiện lý thuyết của cậu.”
“Cậu nói vậy hóa ra toàn là lỗi của tớ?” Ác quá, đánh ngay vào sơ hở của cô, Thẩm Đình bỗng thấy rùng mình như vừa bị dìm xuống hồ băng, tứ chi không cử động được. Đúng là cô luôn cho rằng không có tình thì phải có tiền, nhưng cô chưa bao giờ phủ nhận sự thiêng liêng của hôn nhân do tình yêu, chưa bao giờ.
“Chẳng lẽ chỉ có cậu mới được gả vào nhà giàu, còn tớ thì phải cưới tên gác cổng.”
“Cậu có ý gì?” Thẩm Đình không hiểu cô đang nói gì.
Cao Hiểu Vi tức giận buột miệng: “Tớ biết Thẩm Nhân Kiệt yêu cậu, ánh mắt anh ta nhìn cậu đến quỷ thần cũng nhận ra. Cậu làm được còn tớ kém cỏi sao? Tớ nên chịu thua cậu sao?”
“Cậu nói gì?” Thẩm Đình điếng người, giống như bị gậy đánh ngay đỉnh đầu, hự một tiếng, cô ngã gục xuống đất. Đây là người bạn thân thiết nhất của cô, bạn nối khố của cô, là người chia sẻ mọi điều suốt hai mươi lăm năm nay. Cô lo lắng cho cô ta đến thế, nếu như có thể giúp cô ta, cô sẵn sàng móc cả tim mình ra, ấy vậy mà cô ta nói cô ta đã làm việc này chỉ vì không muốn thua kém cô, cô ta trở thành kẻ địch giả tưởng của cô, thật mỉa mai. Cô giống như người mẹ nhận nhầm con ở bệnh viện, mười năm sau được báo tin con mình đã chết, chết vì đói và lạnh. Cô không cho nước mắt mình rơi xuống, hồi lâu cô mới hỏi: “Đây là lời thật lòng cậu sao?”
Đến lúc này Cao Hiểu Vi mới bình tĩnh lại, lắc đầu khẽ nói: “Không phải.” Nhưng lời nói ra như bát nước đỗ đi, đâu có hốt lại được, Thẩm Đình còn chưa ngốc đến mức không phân biệt được thật giả.
Hai người đều im lặng, cầm lấy túi chạy ra ngoài, Cao Hiểu Vi nói: “Đám cưới của tớ, cậu vẫn làm phù dâu chứ?” Tiếng nói của cô ta cũng mang một thoáng nghẹn ngào không kìm nén được.
Phù dâu, phù dâu, đây là lời nguyền của cuộc đời tôi sao? Thẩm Đình lắc đầu, lòng tan nát: “Tớ cũng không biết.” Cô lao ra ngoài lấy xe, chỉ muốn lái đến nơi hoang vắng để khóc một trận, khóc cho sự hoang liêu của kiếp người.
Nhưng bây giờ đang là giờ cao điểm tan tầm, nơi nơi kẹt xe, Thẩm Đình bị kẹt giữa biển xe cộ không nhúc nhích được, nhìn thấy mục tiêu ngay trước mắt, nhưng mọc cánh cũng không bay qua được. Cũng giống như cuộc đời này, thấy rõ hạnh phúc ở không xa, chỉ có thể mắc kẹt giữa đường chịu muôn vàn đau khổ.
Thẩm Đình gục đầu trên tay lái, không kìm nén được nữa, nước mắt bắt đầu tuôn rơi, đô thành hoa lệ trước mắt cô trở nên nhòe nhoẹt, giống như phong cảnh trong tấm bưu thiếp bị ướt nước, bị nhòa mất, không bao giờ trở lại hình dạng ban đầu, mãi mãi sẽ bị xem là phế phẩm.
Ma xui quỷ khiến, cô lại đi đến bờ biển mà mấy hôm trước cô an ủi Cao Hiểu Vi, một mình ngồi trên bãi cát ngắm ánh tà dương trên mặt biển, màu đỏ cam như một trái tim đau khổ đến tận cùng, như một người anh hùng cô độc đã đi đến ngày tàn, chìm xuống biển không gì cứu vãn được. Bờ cát hoang vắng không một bóng người, chỉ sót lại đây đó những dấu chân, nỗi đau bị bỏ rơi vây lấy trái tim cô.
Cô muốn khóc lên thật to, dù sao cũng không ai nghe thấy, dù có người nghe thấy chăng nữa cũng sẽ không có ai an ủi cô. Nhưng lạ lùng là cô không thể khóc, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, cổ họng đắng chát như vừa uống cả chai thuốc nước.
Kỳ thực cô hiểu trong việc này cô sai rất nhiều, đáng lẽ cô nên bình tĩnh, đâu phải cô kết hôn, Cao Hiểu Vi còn có thể bình tĩnh, tại sao cô cứ khăng khăng đặt mình vào vị trí của Cao Hiểu Vi như vậy, giờ đây Cao Hiểu Vi chỉ cần một người bạn ủng hộ cô mà thôi. Vậy mà Thẩm Đình một mực ép bạn mình phải nói ra những lời trong lòng, một mực vạch lá tìm sâu, khiến cả hai đều không còn đường thoái lui.
Cô đã nói mà không mảy may đắn đo, chẳng qua là đã thật sự xem Cao Hiểu Vi là tri kỷ, nhưng hai người bất kể thân thiết đến đâu, cũng không có nghĩa là mọi việc đều có thể nhúng mũi vào.
Nhưng cô không thể thôi lo lắng, Cao Hiểu Vi sắp lấy Lý Đại Dũng thật rồi, phải chăng lời nói ngày thường của cô đã đầu độc Cao Hiểu Vi quá nặng, nhỡ mai sau cô ấy sống khổ sở thì phải làm sao? Tuy đó là sự lựa chọn của bản thân cô ấy, nhưng chắc chắn cô ấy cũng sẽ oán hận cô, bởi vì suy cho cùng nguyên nhân là do cô ảnh hưởng.
Trời sắp về tối, gió thổi rất mạnh, thổi tóc cô bay tán loạn, có rất nhiều chuyện cô không thể nào kiểm soát, chúng ta những tưởng mình làm chủ cuộc sống, nhưng kỳ thực cuộc sống đang đưa đẩy chúng ta, chức phù dâu này số cô không làm nổi.
Thẩm Đình thở dài, vừa định trở về thì nhìn thấy ở phía trước có một cô gái mặc áo trắng, xem chừng cũng ra biển thở than, nhưng cô ta cứ tiếp tục đi về phía biển, nước biển đã ngập quá đầu gối cô, Thẩm Đình chợt nhận ra cô ta định làm gì.
Cô lớn tiếng gọi: “Này này, đừng đi xuống nữa, nguy hiểm lắm.” Cô gái áo trắng đó không để ý đến cô, vẫn từ từ bước xuống biển.
Mới đó nước đã ngập đến eo cô, Thẩm Định trong lúc cấp bách liền lao xuống biển giữ cô lại, dùng hết sức níu tay cô: “Đừng như thế, tuổi đời còn trẻ việc gì cũng giải quyết được.”
Cô gái ấy tuyệt vọng nói: “Tôi đâu có quen biết chị, chị mặc kệ tôi.”
Chương 9 – Điều mà tình yêu cần là khảo nghiệm chứ không phải kinh nghiệm
Thẩm Đình thấy giọng nói ấy quen quen, chưa kịp nhớ ra mà chỉ kéo cô lại: “Vì tôi biết cô làm thế là rất sai, vô cùng sai.”
“Nhưng tôi mệt quá rồi.” Cô gái kia khóc thành tiếng, quay lại nhìn Thẩm Đình. Lúc nhìn thấy Thẩm Đình, cô ta tỏ rõ sự kinh ngạc, còn Thẩm Đình càng sững sờ hơn, bất giác buông tay ra, trời, đây chẳng phải là bạn gái cũ của Thẩm Nhân Kiệt thì còn là ai?
Thẩm Đình hoàn hồn lại, nói: “Là cô à? Sao lại ngốc như thế mà làm chuyện này? Mau đi lên đi.”
Tống Uẩn lắc đầu đáp: “Chị xem như không nhìn thấy gì đi.”
Thẩm Đình nhíu mày: “Rõ ràng đã nhìn thấy thì làm sao xem như không thấy được, cô đừng hại tôi nửa đời còn lại bị ám ảnh chứ!”
“Tôi chán sống rồi, chị đừng quản tôi.” Cô ta mệt mỏi chán chường đáp lại.
“Tôi lớn hơn cô, tôi còn chưa nói chán sống thì cô càng không có tư cách nói thế.” Sóng to quá, cứ ập đến từng đợt, thủy triều sắp lên, Thẩm Đình hét với toàn bộ sức lực.
Tống Uẩn không trả lời, Thẩm Đình vận hết sức kéo tay cô ta lên bờ. Lúc đó mới dám thở phào, ngồi phịch xuống bãi cát thở hổn hển.
Tống Uẩn ngồi cạnh nhìn cô, một lúc sau mới gượng nở nụ cười còn khó hơn là khóc: “Chị đúng là người tốt, chẳng trách Thẩm Nhân Kiệt thích chị.”
Thẩm Đình nghe thế, tim run lên, chẳng trách cô nàng tự sát có liên quan đến Thẩm Nhân Kiệt? Cố gắng bình tĩnh lại, cô hỏi: “Tại sao cô lại làm chuyện ngốc nghếch như vậy? Cô không sợ làm người thân cô đau lòng à?”
“Tôi chẳng có người thân.” Tống Uẩn cười thê lương, cùng với gương mặt trắng bệch, toát lên một vẻ đẹp khiến người ta thấy xót xa thương cảm.
Không ngờ, cô ta lại là trẻ mồ côi, Thẩm Đình nghe thấy thế nên mềm lòng, lại nói: “Nhưng cũng không thể làm thế được, đang trẻ trung
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




